• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chuyển ngữ: Nhã Vy Beta: Thời Nghi

Nhạn Hồi gần như là hoảng sợ nhìn người đang ở phía trên mình, mắt cũng sắp thành mắt gà chọi mất rồi.

Hơn nửa ngày sau, nàng mới tỉnh táo lại từ kinh hãi cực độ, nàng cắn chặt răng, bắt đầu giãy dụa, nhưng Nhạn Hồi chưa từng nghĩ A Phúc lại khỏe như thế, hắn ôm chặt nàng trong ngực, tay nắm chặt lại, thiếu niên gầy yếu này như thể bắt được cọng rơm cứu mạng, khiến cho nàng hoàn toàn không có sức phản kháng lại.

Ngay lúc nàng giãy dụa, hàm răng A Phúc lại dùng sức thêm, Nhạn Hồi chỉ thấy đau đớn bén nhọn, sau đó trong khoang miệng tràn ngập mùi máu tươi.

“Đau!” Nhạn Hồi nghèn nghẹn phát ra tiếng la mơ hồ trong cổ họng.

Nhưng sau khi nếm phải mùi máu tanh, A Phúc như thể bị cái gì đó kích thích, hàm răng nới lỏng ra, dùng sức mút vết thương trên môi Nhạn Hồi, cử động như thế khiến cho A Phúc vốn đang cắn triệt để biến thành hôn môi.

Tuy hắn chỉ đang mút máu nhưng đã đủ để khiến Nhạn Hồi giận điên lên, cắn một cái thì nàng cứ xem như bị chó cắn rồi thôi, nhưng bây giờ thì tính sao đây hả?!

Cho dù muốn giở trò cũng phải là nàng đi giở trò với người khác đấy nhé!

Tên tiểu tử thối này!

Nhạn Hồi cong đầu gối lên, dùng sức thúc mạnh vào chỗ yếu trên bụng hắn, đẩy thẳng hắn lên, sau đó đánh một quyền lên mặt hắn, hình như hắn có vẻ choáng váng, đầu nghiêng qua một bên.

Nhạn Hồi nhân cơ hội này vội đẩy hắn ra muốn bò dậy.

Nhưng chưa đợi nàng đứng vững lại mà chạy, bên hông đã bị xiết chặt, là A Phúc nắm lấy thắt lưng nàng.

Nhạn Hồi dừng bước chân, quay đầu lại nhìn hắn.

A Phúc quỳ trên mặt đất, một tay ôm ngực, một tay nắm chặt thắt lưng nàng, ngón tay dùng sức đến trắng bệch cả ra, toàn thân hắn run rẩy, đau đớn khôn cùng vẫn bao phủ lấy hắn, nhưng thần trí của hắn lại như tỉnh táo hơn vừa rồi một chút.

“Chớ đi…”

Nhạn Hồi nhìn hắn chằm chằm, trước mắt hơi mờ: “Ngươi túm thắt lưng ta nói những lời này là ý đồ nếu ta từ chối thì ngươi sẽ tháo thắt lưng của ta, để ta trần truồng đi về phải không…”

“…”

Tuy là nói như vậy nhưng Nhạn Hồi cũng không động đậy nữa, A Phúc đã dịch sang nửa bước sang phía trước Nhạn Hồi, sau đó ôm lấy eo này, giam cầm nàng thật chặt như vừa nãy. Hắn như thể một tên ăn mày đang cầu xin thần minh cứu giúp, không chịu buông tha cho chút hi vọng cuối cùng của mình.

Mặt hắn dán lên eo nàng, cảm nhận nhiệt độ cơ thể nàng, lắng nghe nhịp tim của nàng.

Hắn ôm rất chặt, bốn phía quá yên tĩnh, Nhạn Hồi dường như lại có thể cảm nhận được nỗi đau của hắn, toàn thân hắn run lên, cổ họng vì không đè nén nổi đau đớn mà phát ra tiếng rên khe khẽ.

“Ở lại đi, ở cạnh ta.”

Cho dù Nhạn Hồi không thừa nhận nhưng nàng đích thực là người ăn mềm không ăn cứng. Lúc này quả thực là nàng không cách nào đá văng người thiếu niên xinh đẹp này ra để chạy trốn được. Vì thế nàng im lặng đứng bên hồ nửa ngày, sau đó kí đầu A Phúc một cái:

“Ngươi ghì chặt làm mông ta đau rồi… Tiểu tử thối.”

Động tác này kéo dài tới hơn nửa đêm, mãi đến khi ánh trăng cũng ẩn mình không thấy đâu nữa, A Phúc mới run rẩy chậm rãi trở lại bình thường.

Nhạn Hồi hỏi hắn: “Ngươi đỡ hơn chưa?”

A Phúc không trả lời, Nhạn Hồi chỉ cảm thấy bên hông nới lỏng ra, là A Phúc đã thả tay ra, hắn như thể đã dùng hết sức lực, người mềm nhũn đi, chóng mặt ngã xuống mặt đất.

Nhạn Hồi nghe thấy tiếng động nhẹ bên cạnh hồ nước, nàng nhìn khuôn mặt A Phúc đầy mồ hôi, chỉ đành thở dài: “Lần này là do hôm nào ngươi cũng nhường ta ăn ba cái màn thầu ta mới giúp ngươi đấy.”

Nói xong Nhạn Hồi liền nhóm lửa bằng chồng củi mà A Phúc ôm tới bên hồ lúc nãy.

Đợi đến khi lửa cháy đượm rồi, A Phúc mới hơi giật mình tỉnh lại. Hắn nghiêng đầu nhìn khuôn mặt Nhạn Hồi. Ánh lửa chiếu lên khuôn mặt nàng khiến cho nàng như có vẻ tươi tỉnh hơn thường ngày, môi nàng hơi sưng, biểu lộ rõ ràng vừa rồi hắn dùng sức bao nhiêu.

Trong miệng hắn vẫn còn vương vấn mùi máu của Nhạn Hồi.

Máu của nàng…

Trong lòng A Phúc nóng lên, hắn buộc phải nhắm mắt lại ổn định tinh thần…

Một lát sau, A Phúc ngồi dậy.

Nhạn Hồi quay đầu nhìn hắn một cái: “Tỉnh rồi.” Nàng ném một khúc củi vào đống lửa, hỏi hắn, “Giải thích chút xem.” Nhạn Hồi khoanh tay mỉm cười vô hại, “Nếu giải thích không có sức thuyết phục, khiến ta nổi giận thì ta sẽ đánh ngươi đó. Đồ tiểu xà yêu.”

A Phúc phủi tay áo, cũng không giả bộ mà thản nhiên nói: “Ta không phải xà yêu.”

Nghe được câu nói đầu tiên này, Nhạn Hồi mới an tâm được một chút, dám dũng cảm thừa nhận thân phận của mình, phá hỏng mọi lời nói dối của mình lúc trước, lời nói tiếp theo ít ra cũng có thêm nửa phần đáng tin.

“Ta tên là Thiên Diệu.”

“Thiên Diệu.” Nhạn Hồi lặp lại, nhưng lại thấy hắn liếc nàng một cái, đôi mắt có thần hơn ngày thường một chút. Trước kia lúc Nhạn Hồi lên lớp, Lăng Tiêu đã nói với nàng tên của yêu quái có niệm lực, là chú ngữ theo bọn chúng cả đời từ lúc mới sinh ra. Đã biết tên chúng thì lại càng có thêm khả năng tổn thương chúng.

Hắn đã chịu thành khẩn xưng tên mình rồi thì lời nói tiếp theo lại có thêm độ tin cậy hơn một chút nữa rồi.

Nhạn Hồi nhẹ gật đầu, khoanh tay chờ tiếp.

“Ta là yêu long ngàn năm.”

Nhạn Hồi vẫn khoanh tay như trước, nhưng ánh mắt đang nhìn chằm chằm Thiên Diệu lại run sợ mấy phần. Sau khi phân tích hoàn toàn ý nghĩa của mấy chữ này rồi, Nhạn Hồi lại lập tức nảy sinh ý đồ xúc động muốn bôi mỡ lên lòng bàn chân mà chạy thật nhanh.

Yêu… Long đó! Là rồng đó! Là sinh vật trong truyền thuyết đó!

Còn là ngàn năm nữa đó!

Rồng tu luyện ngàn năm đã có thể được phi thăng rồi! Đã sớm nên rời khỏi thế gian này rồi! Đám tiểu yêu tiểu quỷ muốn câu mạng của hắn cũng phải xem có đủ trình độ đi hỏi hắn không đã!

Tám mươi tám lượng vàng hả? Nuôi một tên Trương đại mập hả? Làm giàu nửa đời sau sao?

Những thứ này so với mạng mà nói thì Tính! Là! Cái! Gì!

Nhạn Hồi nuốt nước miếng, khóe miệng hơi cứng nhắc: “Ơ…A?” Nàng cố gắng bình tĩnh lại, giả bộ nhướn mày như không để ý, nhưng khóe mắt lại hơi run rẩy, “Nghe… Nghe ra… Cũng khá là… Lợi hại nhỉ.”

Thiên Diệu chỉ nhìn nàng chằm chằm. Mãi đến khi vẻ mặt cứng nhắc lạnh nhạt của Nhạn Hồi không giả bộ nổi nữa, nàng sắp sụp đổ rồi mới hỏi hắn: “Ngươi là rồng thật sao? Là loại trong truyền thuyết kia hả? Là loại thêu trên quần áo hoàng đế ấy hả?”

“Ừ.”

Nhạn Hồi đột nhiên cảm thấy hình như tối nay gió bên hồ thổi mạnh hơn thì phải, thổi đến nỗi đầu nàng hơi đau rồi. Nàng xoa huyệt thái dương: “Nếu như… Ta nói nếu như thôi nhé, nếu như ta không tin ngươi thì ngươi có thể dùng cách nào, cách nào mà không giết ta ấy, chứng minh cho ta xem một chút không?”

Nghe Nhạn Hồi nói những lời này, mí mắt Thiên Diệu hơi rũ xuống, ánh lửa phản chiếu trong đồng tử màu đen của hắn thành đốm hồng nho nhỏ: “Không.” Hắn nói, “Ta không có cách nào chứng minh cho cô thấy được hết.”

Nhạn Hồi đánh giá hắn: “Cho ta xem vảy rồng hay sừng rồng cũng không được sao?”

Thiên Diệu nhìn nàng chằm chằm, trầm mặc không nói lời nào.

Thấy vẻ mặt của hắn như thế, Nhạn Hồi mới nhớ tới chuyện trên người hắn không có pháp lực.

Nàng sững sờ nhìn hắn một lát, đôi môi hắn vẫn hơi nhợt nhạt như cũ, dường như trong cơ thể hắn vẫn có đau đớn mơ hồ đang chạy trốn, tâm lý sợ hãi của nàng nhất thời giảm xuống một chút.

Cũng đúng, người trầm mặc ít nói xưa nay vẫn áp dụng nguyên tắc “Làm nhiều chớ nói nhiều”, nếu như hắn có bản lĩnh giết nàng thì lúc vào “Động phòng” ngày đó, hắn đã làm thịt cái người dám cuồng vọng làm càn cưỡi trên người hắn là nàng đây rồi.

Sao còn phải đợi tới hôm nay nữa chứ.

Cảm giác sợ hãi lui đi rồi, Nhạn Hồi mới nghi hoặc: “Không phải rồng là loài vật ngao du thiên hạ, thấy đầu không thấy đuôi sao… Sao ngươi lại ở trong chốn thâm sơn cùng cốc này, còn… biến thành như vậy.”

Ánh mắt Thiên Diệu rơi xuống đống lửa: “Hai mươi năm trước ta gặp phải kiếp nạn trong số mạng. Pháp lực mất hết, gần như là chết giữa đất trời. Mười năm trước vừa hay gặp cơ duyên, ta nhập vào cơ thể thiếu niên thôn dã này, được Tiêu lão thái nuôi nấng, sống tạm tới bây giờ.

Hắn cũng không giải thích cụ thể, nhưng chỉ mấy câu đó thôi đã đủ để giải quyết vấn đề trong lòng Nhạn Hồi rồi.

Nhạn Hồi “A” lên một tiếng, cảm giác kỳ lạ lại hiện lên trong đầu, nhưng nàng lại không bắt kịp.

Nàng hỏi tiếp: “Vậy tối nay là ngươi có chuyện gì?”

Thiên Diệu dừng một chút rồi lại nói: “Ta không vượt qua được kiếp nạn, vẫn bị thương nặng, mười năm nay, cứ tới đêm trăng tròn ta liền đau đớn khó nhịn.” Ánh mắt hắn hơi vòng vo đảo qua đôi môi Nhạn Hồi, “Máu trong cơ thể người tu tiên khiến ta dễ chịu hơn không ít.”

Đã biết thân phận yêu quái của hắn, lại còn nghe hắn nói như thế, Nhạn Hồi nào còn tâm tư đi quan tâm chuyện có phải mình bị người ta giở trò hay làm nhục trong sạch nữa, trong đầu nàng chỉ hiện lên mấy chuyện liên quan đến việc máu nàng có thể khiến hắn dễ chịu hơn không ít.

Sau đó mặt nàng liền trắng bệch cả ra.

Hắn giữ nàng lại bên người thì ra là vì để phòng ra liều thuốc giảm đau này đây!

Bây giờ nàng là người tu tiên không có pháp lực, với hắn mà nói thì há chẳng phải là bữa tiệc đưa tới tận miệng sao. Lần này chỉ là cắn miệng, nếu lần sau cắn cổ thì hẳn là nàng tới lúc phơi thây rồi đấy nhỉ.

Nhạn Hồi cố gắng bình tĩnh lại, tự nói với mình, tuy rằng bây giờ nàng không có pháp lực nhưng tên này cũng không có cơ mà! Tuy công phu ngoại gia của hắn dường như cao hơn nàng một chút, nhưng hai chân hắn chưa chắc đã chạy nhanh bằng nàng cơ mà!

Nhạn Hồi gật nhẹ đầu: “Vậy… Chuyện cũng đã giải thích rõ ràng, trời cũng sắp sáng rồi, chúng ta về trước đã.”

Nhạn Hồi đứng lên, nhưng Thiên Diệu vẫn chẳng nhúc nhích.

Hắn ngẩng đầu nhìn nàng: “Ta có chuyện muốn nhờ cô giúp.”

Nhạn Hồi nghiêng đầu nhìn hắn: “Chuyện gì?”

Thiên Diệu chỉ một ngón tay: “Lần trước ta mang cô tới một sơn động. Trong đó không có bí bảo mà xà yêu đã đánh cắp, nhưng lại có thứ có thể ức chế đau đớn trong cơ thể ta vào đêm trăng tròn.” Hắn nói, “Ta muốn cô lấy vật kia ra giúp ta.”

“Chỗ đó có kết giới, ta không có pháp lực, không vào được. Ta không làm được.” Nhạn Hồi chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối luôn.

Giúp yêu quái hả, nàng thừa cơm chắc…

“Ta có thể giúp cô tìm lại pháp lực, hôm qua nhìn thấy xà yêu bị què chân kia, ước chừng trong lòng cô cũng đã có tính toán.” Thiên Diệu tùy tiện nghịch đống lửa, “Nhưng…” Hắn nhìn nàng chằm chằm, sắc mặt giọng điệu dường như không khác trước là mấy, nhưng lại lạnh lùng như đỉnh núi tuyết.

“Tuy ta không có pháp lực, nhưng ta nói cho cô hay, màn thầu cô ăn mỗi ngày đều bị ta hạ chú thuật…”

Nhạn Hồi sửng sốt.

“Chú lực không mạnh, nhưng đã bao ngày rồi, lại thêm mỗi ngày cô đều ăn rất nhiều, cho tới hôm nay, nếu như ngày nào không ăn thì chắc là sẽ…” Ánh sáng trong mắt Thiên Diệu khẽ lóe lên, “Bạo thể mà vong(*).”

(*)Bạo thể mà vong: cơ thể nổ tung mà chết.

Đôi mắt Nhạn Hồi trợn to trừng hắn, không dám tin.

Thiêu Diệu cũng ngẩng đầu nhìn nàng, ánh lửa nóng rực không khiến đôi mắt hắn ấm áp hơn được chút nào, giọng điệu của hắn lạnh như băng, khóe miệng hơi cong lên mang theo nụ cười lạnh ác ý: “Cô nghĩ kĩ lại đi.”

Thì! Ra!

Uổng nàng vừa rồi còn nể hắn ngày nào cũng nhường nàng ăn nhiều màn thầu hơn mới không vứt bỏ hắn! Vậy mà hắn còn dám hại nàng! Bây giờ nghĩ lại, lần đầu tiên hắn gặp nàng lại cho nàng ăn nhiều màn thầu như vậy, đích thị là đã tính kế với nàng từ lúc đó rồi!

Đồ yêu quái cáo già vô liêm sỉ này! Đồ côn trùng dài ngoằng đáng đau đớn đến tê tâm liệt phế ngàn năm! Đồ… Đồ…

Nhạn Hồi nắm chặt nắm tay, nghiến răng ken két, nhưng sau nửa ngày, nàng lại hít sâu một hơi, nín giận buông lỏng nắm tay.

Nàng nhìn Thiên Diệu từ trên xuống dưới: “Được, bây giờ cả hai chúng ta đều không có pháp lực, dù ta bị ngươi quản chế nhưng ngươi cũng không dám giết ta.”

Nàng nhìn Thiên Diệu chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi cười: “Hai chúng ta bây giờ cứ, từ, từ, mà, chơi.”

Thiên Diệu cuối cùng cũng đứng lên, đau đớn trong cơ thể hắn dường như đã biến mất. Hắn chớp mắt một cái, đôi mắt vô cùng đẹp đẽ phản chiếu bóng dáng của Nhạn Hồi: “Trời sáng rồi.” Hắn nói, “Về thôi.”

Về? Không về được nữa.

Thù này, bọn họ đã kết to rồi.

————Em là đường phân cách có lời muốn nói————

Tác giả: Lợi dụng tâm hồn yêu ăn uống của thiếu nữa mà tổn thương người ta, gạt người ta ăn đồ có chú thuật, uy hiếp người ta đi làm chuyện người ta không muốn! Hành vi như vậy thật khiến người ta tức lộn ruột, Nhạn Hồi muốn đại biểu cho ánh trăng đến tiêu diệt hắn ╮(╯▽╰)╭

Đợi đã nào, đợi một chút… Sao nữ chính vẫn còn ăn vậy…

Nhã Vy: Thời gian này ta vẫn đang khá rảnh, ha hả, vì thế hôm nay làm 2 chương nhe.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK