• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Đại nhân, tiểu nhân tất nhiên là nhớ rõ.”

“Vậy thì tốt rồi.” Phó Lan Hữu sai người tra ra người này tên là Đại Tranh, được Phó Lan Tiêu an trí ở trong Yên Lạc phường, để ngăn lại xe ngựa của nàng mà không làm kinh động đến Phó Lan Tiêu, hắn ta đã phí không ít công phu.

Phó Lan Tiêu chưa từng vì ai mà làm những việc này.

Hắn ta thật sự rất tò mò đối với vị này, một cống sĩ trẻ tuổi không có thân phận bối cảnh, sao lại lọt vào trong mắt của Phó Lan Tiêu?

Cửa mở, có một tăng nhân trẻ tuổi bưng nước trà tiến vào.

“Đại cống sĩ, uống trà.”

Lúc Đại Tranh nâng chén trà lên, Phó Lan Hữu mượn cơ hội đánh giá nàng —— khoa cử thi hành không lâu, Đại Tranh là cống sĩ trẻ tuổi nhất mấy năm gần đây, nếu mà nàng lên trên cao hơn một chút, vậy thì hẳn là có thể thoát khỏi cảnh nghèo khó, phải triển cơ đồ.

Nếu Phó Lan Tiêu nhìn trúng chính là điều này, hẳn cũng có thể lý giải.

Người tài như vậy, nếu không phải Phó Lan Tiêu xuống tay trước, hắn ta cũng muốn gặp mặt nàng vài lần.

Nhưng sợ là……Có vết xe đổ của nô tỳ kia mà lúc trước hắn ta mang đi ở Nhữ thành, Phó Lan Hữu cảm thấy việc này không đơn giản.

Hắn ta an bài gian tế trên con thuyền kia, còn động tay chân với thân mình của nô tài kia nhưng Phó Lan Tiêu cũng không giết hắn ta trước.

Nếu là người khác, hắn ta còn có thể giải thích nguồn gốc vì tâm địa hắn thiện lương, dù sao nô tài kia đã cứu hắn (PLT), không đành lòng giết hắn (ĐT).

Nhưng người đó chính là Phó Lan Tiêu, tất cả uy hiếp đến hắn, ngay cả đệ đệ ruột cũng sẽ không lưu tình chút nào.

Càng không cần phải nói, cho tới nay mà thôi, nguyên nhân chết của tiên Hoàng Hậu vẫn còn mơ hồ đó thôi.

“Không biết đại cống sĩ có nắm chắc với thi đình?” Hắn ta một mặt lá mặt lá trái, một mặt âm thầm chậc lưỡi, đại cống sĩ này dáng vẻ không phân nam nữ, thanh lệ tú tư, còn có vài phần nữ tướng, nếu như mặc nữ trang vào, hẳn là nhìn không ra giới tính vốn có.

“Đại Yến nhân tài đông đúc, tại hạ chỉ có thể tận hết khả năng, nghe theo thiên mệnh.”Đây là lời nói thật của Đại Tranh, nhưng vào trong tai Phó Lan Hữu lại cảm thấy nàng có vài phần dối trá.

“Ồ, Phật Tổ ở đây rất linh, lát nữa đại cống sĩ có thể đi cúi chào, nói không chừng Phật Tổ sẽ nghe thấy đấy.” Phó Lan Hữu nói, “Không biết hôm nay ngươi có nhìn thấy Lan Tiêu không, hắn hẳn là còn ở bên kia làm pháp sự với sư phụ Huệ Tĩnh.”Đại Tranh nhẹ gật đầu, nàng cảm thấy hơi không đúng, lại thấy thần sắc hắn khác thường, cũng không hỏi ‘rốt cuộc ngươi tìm ta có chuyện gì ’.

Hội thơ phú ngày ấy, lúc nàng với Phó Lan Tiêu đơn độc ở bên nhau bị phát hiện, trông nàng cực kỳ hoảng loạn, đã thế trên môi có máu, trùng hợp chính là tay Phó Lan Tiêu lại bị mèo hoang cắn bị thương……Giống như là bị phát hiện một nửa bí mật kinh người, hắn có chút hưng phấn mà cười ra tiếng, Phó Lan Tiêu à Phó Lan Tiêu, thường nói ngươi không gần nữ sắc, thì ra là thích đi cửa sau.

Còn bị mèo hoang cắn bị thương, các ngươi cũng rất là có tình thú.

Yến triều dân phong cởi mở, thậm chí câu lan viện còn có tiểu quan, cũng không phải quá phản đối đồng tính yêu nhau.

Ngay cả Khang đế trăm năm trước cũng có tin đồn thích dự trữ nuôi dưỡng nam sủng, nhưng đồng thời ông ta không có con, cuối cùng là con quá kế lên làm trữ quân, lúc ấy đại thần và Khang đế ầm ĩ đến túi bụi, thậm chí cuối cùng giết vài vị nguyên lão mới khiến cho việc này bình ổn.

Nhưng loại tai hoạ ngầm này, về sau bị đám hoàng tộc huân quý làm như tại họa nhất định phải diệt, trong việc lựa chọn hoàng đế tương lai, tuyệt đối không thể chọn một tên thích đào phân.

“Cảm ơn đại nhân, ta tất nhiên là sẽ đi.” Đại Tranh cũng chưa từng thắp hương đâu, trong lòng nàng có chút tò mò, lại có vài phần kính sợ đối với Phật Tổ.

Phó Lan Hữu nhìn xiêm y của Đại Tranh, so với lần trước gặp mặt không biết đã tốt hơn bao nhiêu lần, đúng rồi, leo lên cành cao Phó Lan Tiêu này cũng nên trang điểm tinh xảo chút, như vậy mới có thể giống như đám tiểu quan kia, khiến cho kim chủ yêu thích.

Nhưng Phó Lan Tiêu tuyệt đối không thể ngờ được, ngay hôm nay, giấc mộng mà hắn đoạt được sẽ phải cách hắn thật xa.

“Nếu có chỗ nào cần giúp đỡ hãy tới chỗ này tìm sư phụ Huệ Tĩnh, ông ấy sẽ truyền đạt lại với ta.”

Chỉ là, hôm nay hắn ta không tính toán nói quá nhiều với Đại Tranh, dễ dàng rút dây động rừng.

Lại tùy ý hàn huyên vài câu, hắn ta cho Đại Tranh rời đi.Đại Tranh từ trong phòng đi ra chưa đi được mấy bước đã bị người kéo vào một chỗ hành lang tối, cường ngạnh mà để cho lưng nàng chống tường, người nọ có mùi thanh hương mát lạnh quen thuộc, lúc này lại bị mùi phấn các nương tử chuyên dùng che dấu.

“Ngươi thấy ta, sao lại không chào hỏi với ta?” Hắn cúi đầu, môi dừng lại ở ngay bên tai nàng, biết rõ cố hỏi.

“Lúc ấy ngươi đang làm pháp sự, chẳng lẽ ta còn phải nói chuyện với ngươi sao? Ngươi không được đuổi ta ra.” Nàng cảm thấy lỗ tai ngứa, mùi phấn trên người hắn quá nồng, nàng theo bản năng mà nghiêng đầu.

“Ồ, vậy sao ngươi không đợi ta?”

Hắn duỗi tay chỉnh đầu nàng thẳng lại, cố ý không cho nàng thoát đi, giọng điệu giống như là một hài tử không có được chỗ tốt, cực kỳ ấu trĩ và vô tội.Đại Tranh cảm thấy hắn đang giả vờ.

Nàng chưa nói chuyện gặp huynh trưởng của hắn, hai người bọn họ vốn dĩ đã không hợp, vốn dĩ cũng chưa nói chuyện gì, nếu nàng nói ra không tránh được sẽ cành mẹ đẻ cành con, lại phải bị hắn tra tấn một trận cũng chưa biết chừng, giọng điệu trấn định nói: “Không có gì, đi nhà xí thôi.”

Phó Lan Tiêu hiểu rõ cười, nàng cũng có thể cảm nhận được ngực hắn đang chấn động nhè nhẹ, hắn trầm giọng nói với nàng: “Mười ngày sau thi đình, ngàn vạn lần đừng làm ta thất vọng.”

“Lan Tiêu ca ca, huynh đi đâu rồi?”

Cách đó không xa, có một nữ tử trẻ tuổi xách váy, đang hỏi thăm khắp nơi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
김진희29 Tháng ba, 2023 00:20
Đặt lịch truyen hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK