• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đại Tranh dìu La Văn Chi, tốn rất nhiều sức lực, hai người mới run rẩy quay lại trước cửa phủ, nàng mệt mỏi ngồi trên mặt đất, La Văn Chi hít dính không ít khói đặc, đang hấp hối trong ngực Đại Tranh.

“Văn Chi, ngươi có khỏe không?”

Nàng vuốt lưng hắn ta, hy vọng hắn có thể dễ chịu hơn một chút.

Nhưng cơ thể hắn toàn là cơ bắp, chỉ lo cầm tờ bản thảo kia trong tay, nhét vào ngực nàng.

“Ta còn muốn xem...”

“Ngươi đừng nói nữa, ta dẫn ngươi đi tìm thầy lang, ngươi kiên trì một chút!”

“Đại Tranh.”

Giọng nói quen thuộc vang lên cách đó không xa, rõ ràng còn mang theo chút tức giận.

Nàng không biết một chiếc xe ngựa dừng ở chỗ khuất của Chu phủ từ lúc nào.

Nàng nhìn thấy người bước xuống xe ngựa chính là người mà nàng đang nghĩ đến, quần áo rất ngăn nắp, sắc mặt u ám.

Bên cạnh xe ngựa còn có hai nam nhân đang bị trói chặt quỳ trên mặt đất, nhìn kỹ đó còn không phải là Chu Lang và biểu đệ của nàng sao?

Phó Lan Tiêu ngoắc ngón tay với nàng, như là đang gọi một món đồ chơi dễ như trở bàn tay.

“Ngươi đến đây.”Điều này khiến nàng cảm thấy sợ hãi.

Hắn đứng ở đó rất khác với những người khác, cao lớn cô độc, tướng mạo tuấn tú nhưng hắn lại là một ác quỷ trời sinh.

Còn nàng cũng đang ở địa ngục, với vị bằng hữu mệnh như treo trên sợi tơ ở trong ngực, phía sau là ngọn lửa cháy mạnh ngập trời, nàng còn nghe thấy tiếng Chu Lang và Đại Sách cầu xin tha thứ.

Nàng tựa như chỉ là một hồn phách vừa mới đến, khoác lên mình sự huyên náo, trong tay áo mang theo bí mật xấu hổ và những kỳ vọng nhỏ nhặt, nàng thấp thỏm lo âu, ngây thơ bất lực, nhưng lúc này nàng phải đưa ra lựa chọn.

“Ta, ta muốn đưa La Văn Chi đi tìm thầy lang.”

Nàng cũng không ngốc, nàng mơ hồ hiểu ai đã làm chuyện này.

Ai có thể làm, ai dám làm?

Hắn cũng không tức giận, chỉ khẽ cười một tiếng: “Ngoan cố không có tác dụng.”

Một người hôm qua luôn mồm nói hiểu hắn, sẽ không sống một mình, lại dễ dàng chọn người khác.

Hắn không thể dễ dàng tha thứ cho người phản bội, thậm chí sự phản bội của Đại Tranh khiến hắn rất tức giận.

Lời thề son sắt, lời ngon tiếng ngọt.

Người có thể bảo vệ hắn sau lưng, quay người lại cũng có thể bảo vệ người khác trong ngực, một người rẻ mạt như con kiến sao có thể trêu đùa hắn.

“Đây là cái gì?”

Hắn chỉ vào tờ giấy La Văn Chi kín đáo đưa cho nàng, mặt không thay đổi hỏi.

Nàng không buồn nói: “Không có gì.”

Hắn muốn đưa tay ra lấy.

“Không có gì!”

Giọng nói của Đại Tranh lập tức trở nên lớn hơn, nàng tuyệt vọng cướp lấy bản thảo xé nát, giấy theo gió nóng bay xuống đất.

Không thể cho hắn xem.

Nếu bây giờ để hắn phát hiện, nàng tình nguyện chết.

Những ảo tưởng giấu trong nội tâm nàng, tình yêu còn sót lại được giao phó trong cuốn truyện, sự xấu hổ vì sợ bị chính chủ vạch trần buộc nàng phải cúi đầu, nghiến răng không dám nói lời nào.

Nàng không dám nghĩ nữa, nàng không nên hy vọng xa vời, Thuần Tân Phương Đông lẽ ra không thuộc về nàng, nhưng rốt cuộc với Lan Cửu nàng là gì?

Nàng tốt với hắn như vậy, tại sao lại bị đối xử như vậy?

Nàng thậm chí không biết mình sai ở đâu nhưng trước sức mạnh khủng khiếp, nàng chỉ là một tư nô không có tôn nghiêm, vụng về lấy chuỗi tiền hôm nay vừa xâu nhét vào lòng bàn tay hắn, quỳ xuống đất, nắm lấy ống quần hắn, cầu xin: "

Xin ngươi hãy để chúng ta đi ... Văn Chi sẽ chết mất...""

Rất tốt.”

Hắn đột nhiên mỉm cười, hắn vẫn rất tự tin với hành động của mình, đối mặt với phụ thân luôn tỏ sợ kính sợ, đối mặt với huynh trưởng luôn giả vờ cung kính, khi đối mặt với tỷ muội luôn có chút sủng ái, khi đối mặt với Đại Tranh chỉ cần một chút ấm áp, tên ngu xuẩn này đã bắt đầu vẫy đuôi chờ mong.

Hắn có ý định giết nàng tại đây nhưng tâm trạng của hắn không hiểu sao lại bị nhiễu loạn.

Thấy nàng cầu xin lòng thương xót, hắn thực sự có một chút khoái cảm, nhưng hắn cần nhiều hơn nữa.

Sự bất lực, sự đáng thương, sự sụp đổ của nàng.

Hắn muốn nhiều hơn nữa.

“Ngươi còn nhớ tờ giấy bán mình không?” Phó Lan Tiêu đang dùng nụ cười tươi nhất của mình nói chuyện với Đại tranh: “Đừng lo, nó vẫn ở đây.”Đại Tranh nhìn hắn lấy ra điều khao khát nhất của mình, khi hắn buông tay ra, gió cuốn tờ giấy mỏng vào ngọn lửa, biến mất không còn dấu vết.

Nàng há hốc mồm, nhất thời không nói được lời nào.

Nàng không hiểu được tâm tình phức tạp của hắn.

Qua một lúc lâu nàng mới phục hồi lại tinh thần, nước mắt lưng tròng: "

Lan Cửu, ta muốn cùng ngươi đi Trường An, không phải chúng ta đã nói xong rồi sao?"

Phó Lan Tiêu khinh thường liếc nhìn nàng một cái, sáu tháng qua không phải Đại Tranh không bị người cùng viện bắt nạt, trời đông giá rét nàng cũng không khóc một lần nào, nhưng hôm nay nàng đã khóc.

Năm Gia An hai mươi ba năm, mồng một tháng giêng, ngày mồng một."

Ngươi là cái gì? Suy nghĩ của ngươi đối với ta không đáng nhắc tới."

Hắn là quý nhân y không nhiễm bụi, một nô lệ mạt tịch thì có là gì.

Hắn không thể hiểu được tình cảm của mình bây giờ là gì, bản thân hắn rất lạnh lùng, khi nhìn thấy nàng dây dưa với người trong ngực nàng, loại cảm giác này khiến đầu hắn đau như búa bổ.

Nàng không biết xét đoán tình hình mà dám can đảm từ chối hắn.

Nhưng hắn biết nó nằm ngoài sự rung cảm của sự trả thù.

Một loại xúc động nguyên thủy kêu gào trong nội tâm hắn, nàng có lẽ đã khóc, khóc nhiều hơn nữa.

“Đúng rồi, ngươi nói ngươi còn muốn một chiếc vòng tay bằng bạc.” Hắn cúi xuống nắm lấy cằm của nàng, ép nàng đến gần mình, trên người nàng còn có chút thuốc kích dục.

Phó Lan Tiêu nhếch miệng, thì thầm vào tai nàng.

Giọng điệu lạnh lùng như ma quỷ đang gặm cắn nàng."

Ta không kịp chuẩn bị, ta lập tức chặt đứt tay biểu đệ của ngươi, nhưng chiếc vòng vẫn còn treo ở trên đó, ngươi phải tự mình tới lấy."

Chuỗi tiền bị ném trên mặt đất, hắn cũng không thèm nhìn, quay người đá một cái vào đám cỏ dại trong góc."

Tại sao? Tại sao lại phải đối xử với ta như vậy?”"Đại Tranh, muốn trách thì trách chính ngươi quá tin người, dễ tin ngườiHóa ra người kia chưa bao giờ là ánh trăng của nàng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
김진희29 Tháng ba, 2023 00:20
Đặt lịch truyen hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK