• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trên người Nguyễn Uyển Oánh mặc một bộ váy hoa màu hồng dài, áo khoác xanh sẫm tơ vàng sa bào, vừa ở khắp nơi tìm người, vừa cầm chiếc quạt con bướm quạt, nhìn qua vô cùng sợ nóng.Ánh mắt nàng ta không ngừng tìm kiếm, hẳn là đang xác định Phó Lan Tiêu ở lân cận.Ấn tượng Đại Tranh đối với Nguyễn Uyển Oánh rất sâu, rốt cuộc khi nàng tới Trường An không thích kết giao với quá nhiều người, chỉ tiếp xúc được vài người quý nhân, mà trong đó Nguyễn Uyển Oánh là nữ tử duy nhất.

Tuy rằng bọn họ chỉ gặp nhau có một lần, là ở dưới tình huống không gần nàng ta. Mà lần thứ hai nghe nói chuyện có quan hệ với nàng, cũng không phải là chuyện gì tốt lành.

“Nàng tìm ngươi.” Đại Tranh khô cằn nói, sau đó lại lui một bước, gót giày lần này đã đụng phải góc tường.

Phó Lan Tiêu ừ một tiếng, “Không cần phải để ý nàng ta.”

Ngón tay hắn còn lưu luyến trượt theo mặt nàng, có lẽ là cảm thấy dáng vẻ nàng bị khinh bỉ trông rất thú vị, tiện tay xoa gương mặt nàng.

“Đại Tranh, ngươi lớn lên như thế nào vậy?” Giọng điệu của hắn mang theo chút tò mò, “Sinh ra ở vùng biên cương, cũng không phải thân phận gì tốt vậy mà da mặt thật ra lại da thịt non mịn, giống như nữ tử vậy.”

“…… Ta từ nhỏ đã không đủ dinh dưỡng, đại nhân đừng lấy ta ra nói giỡn.”

Khi nói với hắn lời nói này, Đại Tranh không khỏi nhìn về phía Nguyễn Uyển Oánh ở bên kia nhìn, nàng nhìn thấy nàng ta quẹo trái chuyển quẹo phải chuyển, vẫn luôn nhẹ giọng gọi Lan Tiêu ca ca, ý đại khái là thề nếu không tìm không thấy hắn sẽ không bỏ qua.

“Ngươi rất để ý đến nàng ta sao?”

Phó Lan Tiêu không hài lòng khi sự chú ý của Đại Tranh bị phân tán đi.

“Nàng trông rất sốt ruột.” Đại Tranh lại lặp lại, “Ta cảm thấy ngài nên gặp nàng ấy trò chuyện.”

“Không sao, chỉ là muốn đến nói chuyện hôn sự trước mà thôi.”

Nguyễn đại tướng quân, trước khi hắn xảy ra chuyện cũng chưa có thấy dã tâm mãnh liệt đến như vậy.

Nguyễn đại tướng quân vẫn luôn lắc lư không chừng, không có đem toàn bộ vận mệnh nhà mình đè ở trên người hắn, ngược lại sau khi hắn về triều lấy về một ít thế lực, Nguyễn gia đã không thể ngồi yên được nữa.

Nhà bọn họ chiếm một cái cớ rất tốt là hôn ước khi còn bé, cùng bọn họ kết giao cũng có chỗ lợi, điều Nguyễn gia đắn đo là ngoại trừ thế lực binh quyền lớn nhất của hoàng gia, nếu như thế lực này tùy ý để hắn sở dụng, kế hoạch của hắn cũng sẽ có thể tiến triển mau chút.

Thánh Thượng tuổi tác đã cao, ngay cả chính vụ bình thường cần xử lý đều đã phân cho hắn, chuyện bầu trời Trường An thay đổi cũng là chuyện không lâu sau này.

Mà lựa chọn Phó Lan Hữu lại phải đi quá nhiều đường vòng, chỉ biết càng làm suy yếu quyền lợi trong tay bọn họ hiện tại.

Cho nên, trước tiên thúc đẩy hôn sự của hai người, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, hai đầu của Nguyễn gia đều không có chỗ tốt nhất.

Vốn dĩ loại người này như bọn họ, khi thành hôn cũng bất quá cũng chỉ là một hồi giao dịch, Nguyễn đại tướng quân bán nữ cầu vinh, hắn sao lại không phải.

“Nàng là thê tử chưa qua cửa của ngài mà.”

Không biết vì sao, Đại Tranh có một cảm giác loại kỳ dị.

Khi nàng vẫn còn ở Chu phủ, khi hạ nhân Chu phủ tụ tập ở bên nhau nói chuyện phiếm, có khi bắt đầu nói với nhau chuyện vui ở trong phủ, cái gì mà bào đinh nào đang cùng tỳ nữ nào cặp với nhau, tỳ nữ nào lên chủ tử giường, lại có thiếp thị nào cùng người ngoài tư thông.

Lúc ấy nàng chính trực vô cùng, lại vô cùng ngây thơ cùng mọi người ở bên nhau, chọc thủng bát cơm mà hỏi, cái gì là tư thông.

Bọn họ nói, chính là mối quan hệ không thể bị người khác phát hiện, cũng như không được cho phép.

Chuyện này, còn có thể gọi là yêu đương vụng trộm.

Nàng còn khó hiểu mà truy hỏi, vì sao lại không thể bị người khác phát hiện còn muốn làm làm gì?

Bọn họ nói, bởi vì rất là kích thích, tục ngữ nói thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm.

Kia hiện tại…Nàng cảm thấy bọn họ dựa vào quá gần gũi, quá ái muội.

Nàng rất sốt ruột, vì sao hắn không cảm thấy gấp gáp vậy?

Nếu như bị Nguyễn Uyển Oánh phát hiện, vậy nhất định sẽ nhấc lên sóng to gió lớn.

Nàng bị ý nghĩ của mình doạ cho hoảng sợ, càng cảm thấy hương vị ở trên người hắn vô cùng gay mũi.

“Nàng, nàng sắp lại đây…” Đại Tranh cố gắng nhỏ giọng, thúc giục Phó Lan Tiêu mau rời đi, “Thi đình ta sẽ nỗ lực, chúng ta mau rời đi đi…”

Nguyễn Uyển Oánh thật sự giống như bị lời nàng nói hấp dẫn vậy, nàng ta nghiêng đầu hướng về phía chỗ tối trong hành lang mà dò hỏi, “Lan Tiêu, chàng ở bên kia hay sao?”

Nàng xách theo váy, càng đi càng gần.

Nhưng phó lan tiêu lại vẫn không cho nàng động đậy, hắn lười biếng mà nói: “Ngươi sợ hãi như vậy làm cái gì, chúng ta là hai tên nam nhân, có thể làm cái gì, hửm?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
김진희29 Tháng ba, 2023 00:20
Đặt lịch truyen hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK