• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trừ Đại Sách ra, những người khác đều không biết nàng là ai, họ chỉ xem nàng như một nô tỳ bình thường.

“Nô tỳ này từ đâu ra vậy? Muốn sống thì cút sang một bên!” Người cầm đầu quan binh quát lớn.

“Các người đừng hòng làm hại hắn!” Nàng không biết mình lấy dũng khí từ đâu, nàng dang hai tay, đứng trước thanh đao sắc bén.

Hành động chặn đao bằng cơ thể nhỏ xíu, khiến Đại Sách ngồi bên cạnh cười khinh: “Ta nói này, Đại Tranh Phủ, ngươi bị bỏ bùa rồi à? Rốt cuộc ngươi là người nhà của ai vậy? Mau mau quỳ trước mặt ta để xin tha đi này!”

Nàng giống như được tiếp thêm can đảm: “Nếu ta đã dẫn Lan Cửu, thì ta nhất định sẽ bảo vệ hắn thật tốt! Chúng tôi sẽ đến Trường An, sẽ báo quan, bọn họ sẽ trị tội các ngươi, ta, ta, ta tuyệt đối sẽ không sống tạm ——”

Sắc mặt Lan Cửu trầm xuống.

Hắn không hiểu tại sao Đại Tranh Phủ lại liều mạng bảo vệ hắn như vậy.

Nàng căn bản không biết hắn là ai.

Không cần phải biết.

Người không vì mình, trời tru đất diệt, hắn thấy quá nhiều rồi, đều không có ngoại lệ, Đại Tranh, dù sao cũng không biết khi nào nàng sẽ quay sang cắn hắn?

Mắt thấy đại đao sắp chạm đến chóp mũi của nàng——Máu nóng nhiễu xuống mặt nàng, lần đầu tiên nàng cảm nhận được độ ấm của máu, giữa trời đông giá rét lại có chút ấm, cảm giác ngắn ngủi truyền vào cơ thể nàng, nàng sợ đến mức thét chói tai, nhưng nàng vẫn cố ôm lấy Lan Cửu: “Lan Cửu, ngươi không sao chứ?!”Đây không phải là máu của hắn.

Lan Cửu đã đâm người nọ khi người nọ sắp dùng thanh đao về phía nàng.

“Không sao.” Lan Cửu thu lại cây kiếm dính đầy máu, ánh mắt hắn nhìn về phía xa xa trên sông: “Đã kéo đủ thời gian rồi.”

Kéo…..đủ thời gian?

Khi Đại Tranh Phủ còn đang chưa hiểu gì, thì một mũi tên xuyên qua làn tuyết bắn thẳng vào binh lính. Ngay sau đó, vô số mũi tên bắn từ bên kia bờ sông.

Máu ngay lập tức nhuộm đỏ của tuyết.Đại Tranh Phủ hơ hé miệng, nàng gần như mất đi giọng noi, cảnh tượng trước mắt làm nàng nhớ đến khi còn bé mình bị thổ phỉ bắt cóc, nhưng nàng vẫn không quên lúc này mình đang chạy trốn. Thừa dịp lúc này, Đại Tranh Phủ dùng sức đẩy thuyền nhỏ, đẩy cho đến lúc nàng cảm nhận được thuyền nhỏ đã nhúc nhích, lúc này nàng mới lấy lại giọng nói.

“…… Đẩy, đẩy, đẩy! Chúng ta đi mau, Lan ——”

Chỉ là Lan Cửu không hề nhúc nhích.

Toàn bộ quan binh đều đã nằm xuống đất, máu chảy đầm đìa. Chu Lang và Đại Sách đã sớm không thấy đâu.

Mà khoảng tuyết mênh mông, mơ hồ thấy được một con thuyền, tiếng sóng đánh vào bờ một lúc gần lại.

“Lan Cửu, chúng ta đi……” Gương mặt nàng vui vẻ: “Sao vậy?”

Trong lòng người dịu dàng kia vẫn chưa trả lời nàng.Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt vui vẻ của Đại Tranh Phủ một lúc, sau đó hắn đột nhiên bắt tay nàng ra, lúc nàng đang ngạc nhiên thì hắn xoay người sang chỗ khác, gương mặt không cảm xúc nhảy lên thuyền của người áo đen.Đại Tranh Phủ chưa từng nhìn thấy con thuyền nào lớn như vậy, ở bên bờ sông, nàng ngẩng đầu lên mà vẫn không thể nhìn hết được, khiến nàng và con thuyền trở nên nhỏ bé đi.

Nàng chỉ thấy người áo đen cầm một áo bào lông chồn khoác lên người Lan Cửu, lớp áo choàng mềm mại quấn quanh gương mặt tuấn tú của người nam nhân, càng tôn lên vẻ đẹp vốn có của hắn.

Người áo đen quỳ trước mặt hắn và nói: “Thuộc hạ đến chậm.”

Lan Cửu từ trên cao nhìn xuống, trào phúng nói: “Ngươi cũng biết.”

Ngay sau đó, hắn chậm rãi rũ mắt, tầm mắt hơi hơi nghiêng, tập trung nhìn Đại Tranh Phủ bị lạnh đến tái nhợt.

Thẳng đến lúc này, người áo đen mới nhìn theo tầm mắt của Lan Cửu mà nhìn về phía Đại Tranh Phủ.

Nàng nghiêng người đứng ở một bên, hơi run rẩy, không biết vì sao mà nàng theo bản năng giấu bàn tay nứt nẻ ra phía sau lưng.

“Mang hắn theo.”

Giọng điệu của hắn giống như đang nói về một thứ đồ gì đó.

Sau khi Đại Tranh (Đại Tranh Phủ) bị mang lên thuyền liền tách ra với Lan Cửu.

Nàng bị đưa vào một khoang thuyền, bên trong có mấy người hầu nhỏ tuổi.

Mới đầu họ còn tò mò đánh giá Đại Tranh, sau đó lại thấy không thú vị, họ nghĩ rằng nàng cũng chỉ là tư nô như họ thôi. Ngay cả tâm trạng tìm hiểu cũng không có, tùy ý để nàng lẻ bóng một mình ở đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
김진희29 Tháng ba, 2023 00:20
Đặt lịch truyen hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK