• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chuyện đau đầu đã đến.

Hai người hầu La thị ra mở cửa, không ngờ cô mẫu lại chỉ vào La chưởng quầy và mắng: “Cưỡng ép gái nhà lành! Ai da! Đúng là không có công lý mà!”

“Ngươi là thứ lẳng lơ! Mỗi ngày đều thay một nam nhân khác, đồ lẳng lơ!” Bà ta chỉ vào Đại Tranh đang đứng phía sau và buông lời nhục mạ: “Ngươi không biết ngươi đã hại đệ đệ của ngươi thảm thế nào sao, đồ yêu tinh hại người! Đồ sao quả tạ!”

Dượng và cô mẫu đối xử với Đại Tranh còn thua cả con trâu bò mà họ mang về, nhẹ thì chửi rửa, nặng thì đánh nàng. Trước khi bị bán đến Chu phủ thì ngày nào trên người nàng cũng có vết thương, hiện tại vừa nhìn họ mà nàng đã thấy sợ.

“Vị nương tử này, sao ngươi lại có thể nói vậy!” La Văn Chi là người đọc sách, những lời nói này hắn ta thật sự nghe không được: “Ta và A Tranh đều trong sạch, rõ ràng các ngươi là người bán nàng vào Chu phủ, còn có mặt mũi mà chửi rủa nàng sao?”

“Đây là chuyện nhà ta, các ngươi quản được chắc? Chẳng lẽ các ngươi muốn mua nàng? Mười hai lượng bạc, thiếu một xu cũng không được!”

“Mười hai lượng bạc? Lòng dạ của ngươi thật độc ác mà!”

Nhữ Thành là nơi xa xôi, một nô tỳ nhiều nhất là mười lượng bạc, vậy mà hai tên lưu manh này lại hét giá trên trời như vậy!

“Không đưa bạc mà còn muốn người sao? Hay là các ngươi muốn đến quan phủ để làm loạn ư?”

“Đừng làm khó dễ người khác, người ta còn phải làm ăn nữa.” Mắt thấy người đến xem náo nhiệt ngày càng nhiều, Đại Tranh cảm thấy mình giống như hàng rau thịt người chợ mặc cho người ta hét giá, sắc mặt hàng trắng bệch, vội vàng nói: “Cô mẫu, ta sẽ đi theo ngươi.”Đại Tranh nhìn cha con La thị gật đầu, tay bị đại phụ kẹp chặt, ngồi trên xe bò xóc nảy lên đường.

Trước khi đi nàng có để lại chút tiền trên bàn, sẽ không thiếu bọn họ, chỉ là sau này có lẽ sẽ không còn liên quan nữa.

Nhà đại bá cho dù có con trai trúng cử, thì với sức tiêu xài phung phí của hắn ta, trong nhà cũng không có nhiều tiền, người một nhà liền đến sống ở ngoại ô Nhữ Thành, tổng cộng đi hết một canh giờ. Rất nhanh đã đến nhà.Đại Tranh nhìn Đại Sách nửa sống nửa chết nằm trên giường, ống tay áo trống rỗng, nàng nhớ đến chiếc vòng bạc tròn túi thì lạnh run người.

Nhưng mà, nàng không có chút thương tiếc gì cho Đại Sách, cả ngày chỉ biết la lối không có học vấn, ỷ vào Chu phủ mà khinh nam hiếp nữ, đúng là chết không đáng tiếc, đúng là mạng chó của hắn ta may thật.Đại Sách thấy nàng thì so với thấy Diêm Vương càng kích động hơn, hắn ta chỉ vào mặt nàng và la lớn: “Là ngươi! Ngươi, ngươi cùng nam nhân kia, đều là ngươi hại ta! Mẹ, con sợ quá!”

Ngày ấy Đại Sách và lang quân Chu phủ chật vật trốn thoát từ núi trở về phủ, ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo hai người nghĩ chạy nhanh thu thập hành lý chạy trốn, không ngờ người nọ lại tìm đến tận cửa, đem bọn họ trói lại, Chu Lang bị mang đi, mà Đại Sách trực tiếp bị chém tay, người nọ nói là muốn lấy vòng bạc từ trên tay hắn.

Lấy vòng bạc chỗ nào chứ, đây không phải là muốn mạng hắn sao?

Cuối cùng hắn ta bị người ném ở cửa sau như một miếng thịt thối và tự cầu phúc, cuối cùng hắn ta cũng được người ta phát hiện.

Mạng đã được bảo vệ, nhưng hắn ta lại trở thành tàn phế, đừng nói là thi cử ngay cả bút mà hắn ta còn cầm không được.

“Con trai của ta thật khổ mà! Đều là do sao quả tạ kia, khắc chết mẫu thân thì không nói, còn khắc cả nhà chúng ta!" Đại mẫu ôm Đại Sách đang giãy giụa: “Nàng và tên nam nhân kia là đồng lõa, ghen ghét Sách nhi của ta, đáng tiếc tên nam nhân chỉ coi ngươi là trò chơi thôi.”

Lời bà ta nói làm lòng Đại Tranh đau đớn, Đại Tranh nói lại: “Ngươi đừng ngậm máu phun người, miệng chó không khạc được ngà voi, ngươi cho rằng con trai ngươi thi đậu sao? Là ta giúp hắn!”

“Phi! Ngươi xa tên nam nhân đó xong có phải bị điên luôn rồi không, lời như vậy mà ngươi còn có thể nói sao?!” Đại Sách làm sao có thể thừa nhận, hắn ta liền hất nước bẩn vào người nàng: “Ngươi là nô tỳ ở Chu phủ, ta ở thư viện học tập, ngươi có thể thi đậu chắc? Ngươi có thể cái rắm ấy!”

“Đúng vậy! Đại Sách, ta làm nô tỳ cũng còn giỏi hơn loại người ném bạc trắng để vào thư viện học tập như ngươi, ngươi dám thề không?”

“Đủ rồi!” Không biết có phải cô mẫu hiểu ra gì đó hay không: “Dù sao tay Sách nhi đã như vậy, đều là do ngươi hại.!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
김진희29 Tháng ba, 2023 00:20
Đặt lịch truyen hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK