• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trời còn chưa sáng Đại Tranh đã thức dậy, nàng ngủ không ngon giấc, một là vì cái giường kia quá mềm, nàng không quen ngủ trên đó, hai là...

Tình hình hiện tại khiến nàng thực sự không thoải mái.

Nàng và Đại Sách và Chu Lang đã hoàn toàn nháo loạn đến bế tắc, ngay cả chỗ dung thân nàng cũng không có.

Về phần Lan Cửu, nàng cũng không biết đêm qua hắn muốn gì.

Thấy hắn có vẻ rất không vui, giống như không muốn đưa cho nàng, aiz, hóa ra dù người có giàu có cỡ nào cũng phải tính toán chi li.

Nhưng có như vậy thì cũng quá mức rồi, tốt xấu gì bọn họ cũng ở chung lâu như vậy, lúc bị thương nặng hắn cũng không nghĩ tới là ai đã cởi quần áo, chạy đi thay băng cho hắn, dù sao bây giờ cũng là lúc nên cho nàng một chút tiền, dù sao nàng cũng sẽ không ở lại Nhữ Thành, cần rất nhiều tiền để rời quê.Đến lúc đó, nàng sẽ có thể sống thật với con người mình.

Nếu không thì cấp cho nàng tám lượng bạc cũng được!

Thanh Ngọc đến hầu hạ, rửa mặt rồi đưa nàng đến gặp Phó Lan Tiêu, còn đưa một hộp thuốc cho nàng dặn nàng phải bôi mỗi ngày.

Phó Lan Tiêu nhẹ vuốt ve nhẫn ban chỉ trong tay, cúi đầu xử lý những công việc chưa xử lý trong khoảng thời gian này, nếu không phải vẫn là bóng dáng đó thì Đại Tranh không thể ghép hình tượng Lan Cửu, vệ sĩ của nhà họ Chu, người nghiêm túc và có trách nhiệm, luôn cho nàng lời khuyên, cùng với hắn của lúc này.

Sáu tháng qua, lòng tốt của hắn đối với nàng đều là giả?

Thật sự có thể giả bộ tốt đến như vậy sao?

Trong lúc nhất thời nàng vẫn chưa quen, nhưng nàng có quen hay không thì cũng không ai quan tâm, đây là chuyện nàng phải chấp nhận.

Nàng được dẫn đến phía bên kia của căn phòng chính, chỉ cách Phó Lan Tiêu vài bước chân nhưng dường như bị ngăn cách bởi dải ngân hà.Đại Tranh nhìn xuống bàn tay nứt nẻ, tê cóng của mình rồi nhìn những ngón tay sạch sẽ của hắn, vội vàng bôi cao vào.

Nàng không chịu được bầu không khí im ắng áp lực này, hít sâu một hơi, giọng điệu ra vẻ nhẹ nhõm, chủ động bắt chuyện với hắn: “Đại nhân, ngài nhìn xem.”

Bởi vì nàng đến gần đã đem đến một mùi hương kỳ dị.

Hắn cau mày, nhanh chóng nâng mí mắt lên, ánh mắt lại dán chặt vào khuôn mặt tươi cười của thiếu nữ.

Nàng cười rộ lên mang theo vẻ thoát tục với sức sống mãnh liệt và ngoan cường. Lúc này những nốt tàn nhang lẻ tẻ trên mặt nàng cũng như được tiếp thêm sức sống, theo động tác của nàng nhẹ nhàng đung đưa.

“Con chim sẻ nhỏ hôm qua ta cứu đã sống rồi.” Hai tay nàng giống như nụ hoa nở, con chim nhỏ lông vàng đang ngoe nguẩy trong lòng bàn tay nàng, hót líu lo.

Cũng giống như nàng, không biết trời cao đất rộng, vô vọng cố gắng tiếp cận hắn.

Cuối cùng hắn cũng nở nụ cười như thiếu niên, đường cong hoàn mỹ như được thiết kế tỉ mỉ, tái hiện chiếc mặt nạ mà Đại Tranh quen thuộc.

Lúc này Phó Lan Tiêu trong lòng nàng lại là Lan Cửu.

“Đại nhân, Lan Cửu, những lời chúng ta nói đêm qua còn giữ không?”

Nàng rất muốn rời đi.

Hắn chỉ cong môi.

“Đương nhiên.”

Hắn giống như một con nhện âm hiểm, đang giăng một tấm mạng hoa lệ, máu lạnh kéo con mồi vào cạm bẫy để giải quyết: “Nhưng mà, Đại Tranh, ngươi chắc chắn không muốn cùng ta đến Trường An sao?”

“Cùng nhau?”

Tất cả suy đoán trước đó đều bị hắn lật đổ, nàng nhìn hắn với vẻ không tin.

Giọng điệu của hắn đáng thương cực kỳ, một loại ngữ khí sợ chọc giận người khác: “Không phải ngươi đã nói ở cùng với ta sao, chẳng lẽ chỉ là thuận miệng nói thôi? Thế mà ta lại rất mong chờ.”

“Sao lại là thuận miệng nói thôi! Ta chỉ nghĩ là...” Cảm xúc dâng lên khiến hai gò má của nàng trong nháy mắt ửng đỏ lên, nụ cười càng tươi hơn: “Ta tưởng rằng ngươi không cần ta nữa!”

“A Tranh.” Hắn nắm lấy con chim trong tay nàng, thuận tay thăm dò ống tay áo của nàng: “Ta nghĩ giữa chúng ta nhất định có hiểu lầm gì đó, nhưng mà bây giờ cũng nên cởi bỏ đi.”

Không biết tại sao, Đại Tranh nhìn vào khuôn mặt của Phó Lan Tiêu đột nhiên nghĩ đến giấc mộng hoang đường mấy ngày trước.

Nam nhân không nhìn rõ vẻ mặt trong giấc mộng không phải cũng gọi nàng là Đại Tranh sao?

Mà thôi, chuyện trong mộng làm sao có thể là sự thật được, nàng còn sợ nói ra sẽ bị người khác cười nhạo.

Nội tâm nàng cảm động, giống như chim hoàng yến bình thường líu ríu hỏi: “Lan Cửu, chúng ta có thể quay về Nhữ Thành một chuyến không, ta cần lấy một thứ.”

“Cũng được, khế ước bán thân của ngươi không phải vẫn còn ở Chu phủ sao? Không bằng chút nữa gặp lại ở Chu phủ.”

Nàng rất vui mừng, trong lòng và trong mắt đều tràn ngập lòng tốt của Lan Cửu, hắn không thay đổi, chỉ là do sự chênh lệch địa vị khiến nàng bị ảo giác, sau này nàng muốn đến Trường An cùng Lan Cửu, không thể coi thường bản thân mình được nữa.

Nàng không biết là trong tay áo của Phó Lan Tiêu có dấu một con dao găm.

Nàng từ chối hắn sẽ không chút do dự dùng nó cắt cổ nàng.

Thích Vô đi vào phòng chính, bị thứ gì đó đập trúng, bước chân dừng lại, nhặt lọ thuốc mỡ lên rồi mở ra kiểm tra, chóp mũi mẫn cảm co rụt lại, lập tức quỳ xuống thỉnh tội nói: “Là thuộc hạ thất trách, không nghĩ tới hắn lại dùng chiêu độc ác như vậy với điện hạ!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
김진희29 Tháng ba, 2023 00:20
Đặt lịch truyen hay
BÌNH LUẬN FACEBOOK