Mục lục
Đắng Lòng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người đàn ông nổi cơn thịnh nộ, không cần phân rõ mọi chuyện diễn ra như thế nào, hùng hổ xông đến giơ cao tay cho Khúc Lệ San một cái bạt tai, khiến cho đầu óc của cô trong giây lát bị choáng váng, toàn thân lảo đảo không giữ vững thăng bằng mà ngã nhào xuống đất. Lực tát quá mạnh khiến cho hàm răng đập mạnh vào thịt mềm trong miệng, máu đỏ từ khoé miệng chảy ra.

"Mẹ kiếp! Khúc Lệ San, cô chán sống rồi hay sao? Gan cô lớn lắm, dám đẩy ngã Linh San sao?"

Gầm gừ xong, Lục Triết Tần không thèm liếc nhìn gương mặt oan ức của Khúc Lệ San, ngay tức khắc lao xuống phía dưới đỡ lấy ả đàn bà đê tiện kia, trên người cô ta máu đã chảy nhuộm đỏ váy cưới, vương một chút ít lên áo sơ mi màu trắng của anh.

Kế hoạch hoàn thành, trong lòng Khúc Linh San tỏ ý đắc thắng nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ yếu ớt, khuôn mặt uất ức đầy bi thương, nước mắt không ngừng tuôn rơi, cô ta gục đầu vào lồng ngực Lục Triết Tần, thều thào nói:

"Lục Triết Tần... con của chúng ta... nó chỉ mới có bốn tháng tuổi thôi mà... mau... mau cứu lấy con của em đi mà… Em cầu xin anh… mau cứu lấy con chúng ta... huhu..."

Lục Triết Tần một bên chấn an tinh thần, một bên vội vàng đưa ả ta đến bệnh viện, trước khi đi anh cũng không quên đem theo "kho máu di động" theo cùng.

Trên đường tới bệnh viện, Lục Triết Tần lấy điện thoại gọi cho bác sĩ Thanh. Cả hai bên nói vài câu ngắn gọn ngay lập tức ngắt máy.

Vừa đến nơi cũng là lúc bác sĩ Thanh hoàn thành ca phẫu thuật. Anh ta vội vàng sắp xếp người đưa Khúc Linh San vào phòng phẫu thuật phụ sản. Sau hơn ba mươi phút, bác sĩ Thanh từ bên trong bước ra, cấp bách nói:

"Lục Triết Tần, vợ cậu mất máu quá nhiều! Thai nhi bốn tháng tuổi bị động quá mạnh không thể giữ được. Sau cú động thai này, về sau cô ấy không còn khả năng thụ thai được nữa!"

Nghe thông tin chuẩn xác từ phía người bạn thân của mình, hai bên tai Lục Triết Tần bỗng nhiên ù ù không nghe rõ, hệt như sét đánh giữa trời quang mây tạnh khiến cho thính giác của anh có vài phần suy giảm. Ánh mắt không tin sự thật nhìn đăm chiêu về phía bác sĩ Thanh, khoé môi Lục Triết Tần giật nhẹ vài cái, mở miệng định nói điều gì đó nhưng lời nói vừa đến cổ họng bỗng nhiên biến mất.

Nghe tin Khúc Linh San không còn có khả năng sinh con, trong lòng Khúc Lệ San cảm thấy mừng rỡ vô cùng. Cô ta không từ thủ đoạn để hãm hại cô, đến đứa con trong bụng mình mà cô ta cũng dám đem ra để đánh đổi chỉ vì muốn nhỏ bỏ cái gai trong mắt của mình. Khúc Lệ San ôm bụng nhịn cười, sau cùng không nhịn được mà ngửa mặt lên cười lớn:

"Haha, cô ta gieo nghiệp bây giờ nghiệp lấy mạng con cô ta rồi! Thật đáng đời!"

"Cô câm miệng lại cho tôi! Cô không hối hận những gì mình nói sao?"

Khúc Lệ San có chút buồn cười nhìn người đàn ông, người mà cô đã yêu suốt tuổi thanh xuân, cười mỉa mai rồi nói:

"Tại sao tôi phải hối hận? Chị ta chết là cách tốt nhất!"

Lục Triết Tần giận dữ tóm lấy cánh tay của cô, ném cô xuống sang một bên. Khúc Lệ San không kịp phản ứng lại, cả người bị nghiêng sang một bên, sau đó va phải vách tường cứng rắn. Cô hậm hực ôm lấy một bên vai đau, ánh mắt phẫn nộ trừng về phía Lục Triết Tần. Anh không hề dè chừng trước ánh mắt của cô, ngược lại mở miệng quát lớn:

"Cô nói lại lần nữa xem!"

Khúc Lệ San chỉ lạnh cười lạnh một cái, giương mắt nhìn anh ta:

"Anh với cô ta đều là ác ma! Tại sao các người không chết quách hết đi!"

Người đàn ông giơ tay định cho Khúc Lệ San một cái bạt tai cũng may bị bác sĩ Thanh kịp thời tiến đến ngăn lại:

"Lục Triết Tần! Dừng lại mau! Từ bao giờ cậu dở thói vũ phu vậy? Khúc Linh San đang gặp nguy hiểm, cần phải tìm máu để truyền vào người."

"Làm gì phải tìm! Rút hết máu trong người cô ta truyền vào người Linh San cho tôi!"

Bác sĩ Thanh do dự nhìn Khúc Lệ San, sau đó lại nhìn về phía Lục Triết Tần:

"Không được đâu! Khúc Lệ San đang thiếu máu! Cô ấy không thể rút máu thêm được nữa!"

"Cậu bị điếc à? Sao cứ phải cãi lại lời của tôi vậy? Có rút không thì bảo? Cậu không rút thì tôi sẽ tự tay rút máu cô ta!"

Nói xong, người đàn ông lôi Khúc Lệ San vào phòng phẫu thuật, thô lỗ ném cô lên chiếc giường trống bên cạnh. Anh đưa mắt nhìn về phía y tá mà ra lệnh:

"Rút máu đi! Nếu như không rút thì tôi sẽ rút! Có điều đây không phải chuyên ngành của tôi! Rút chết người bệnh viện các người sẽ phải chịu trách nhiệm và bồi thức chi phí tổn hại cũng như bảo hiểm liên quan đến tính mạng người."

Không còn cách nào khác, bác sĩ Thanh đành phải nghe theo lời người đàn ông. Anh ta đến trước mặt Khúc Lệ San, cúi đầu ngỏ ý xin lỗi, sau đó vươn tay ra với lấy chiếc xi - lanh, hướng về phía cơ thể cứng đờ của Khúc Lệ San đang nằm cứng đờ trên giường.

Cũng may lần này chỉ rút 300ml máu, Khúc Lệ San vẫn có sức để mà bước ra khỏi căn phòng lạnh lẽo kia.

Cô định bước qua người đàn ông nhưng lại anh giữ lại.

"Anh buông tay tôi ra!"

"Chưa xong việc, cô tính đi đâu?"

"Tôi đi tìm con của mình!"

Lục Triết Tần im lặng, không đáp lại lời nói của Khúc Lệ San. Đến nước này rồi mà anh vẫn còn giấu giếm, không chịu thừa nhận tất cả mọi việc.

Khúc Lệ San không còn sức để mà giãy giụa, cô thều thào nói:

"Máu cũng đã rút rồi! Tôi bị hai người rút sắp sửa cạn máu rồi!"

Lục Triết Tần lạnh nhạt đáp lại:

"Cô nghĩ mọi việc cứ như vậy là xong sao?"

Khúc Lệ San giương mắt lên nhìn anh:

"Vậy ngay tại đây anh muốn hút khô máu của tôi sao?"

Khuôn mặt của người đàn ông không biểu lộ cảm xúc, con ngươi sắc lạnh nhìn cô:

"Cô phải bồi thường!"

Bồi thường sao? Cô làm gì có nợ nần gì để mà bồi thường.

Trong chuyện này cô chẳng làm sai điều gì cả. Khúc Lệ San cười khổ trong lòng, tại sao từ trước đến nay người đàn ông chẳng hề ngồi xuống nghiêm túc nghe cô giải thích tất cả sự việc. Anh ta đâu thể nhìn thấy được mọi khía cạnh của sự việc! Trong tiềm thức của Lục Triết Tần, anh vẫn đinh ninh cho rằng chính cô là người đẩy Khúc Linh San xuống cầu thang, làm cho cô ta sảy thai sau này khó có thể thụ thai.

Nghĩ đến đây, Khúc Lệ San nhếch môi cười chua xót, vành mắt đỏ hoe nhìn người lại về phía gương mặt không cảm xúc kia.

Bồi thường? Lục thiếu, anh nghĩ bản thân mình xứng đòi tôi bồi thường thôi sao? Vậy thì cho tôi hỏi, con của tôi anh tính thế nào? Anh có thể bồi thường được sao?"

"Cô muốn tôi bồi thường sao? Được thôi! Tôi sẽ bồi thường cho cô!"

Khúc Lệ San trợn mắt nhìn Dương, hoàn toàn không tin lời anh ta vừa nói.

"Anh bồi thường? Rác rưởi cũng đòi bồi thường sao?"

Bốp!

Người đàn ông không ngần ngại mà thẳng tay tát Khúc Lệ San một cái rõ đau!

"Câm miệng lại! Tôi không ngại giết chết cô đâu!"

"Anh nghĩ tôi sẽ sợ sao? Tôi muốn chết còn chả được!"

"Tôi đương nhiên đâu để cho cô dễ dàng nói chết là chết được đâu! Cô còn phải tiếp máu cho Linh San nữa!"

Lục Triết Tần vừa nói dứt câu ngay lập tức nhận lại cái tát từ phía Khúc Lệ San. Cái tát này mạnh gấp bội lần, mạnh đến nỗi trên má phải của anh ta in rõ cả bàn tay của cô.

Mặt anh tối sầm lại, không nói một lời nào vác cô lên vai đi xuống bãi đỗ xe, ném cô vào trong xe sau đó lái xe về biệt thự của mình. Bỏ ngoài tai những lời la hét của Khúc Lệ San, anh lôi cô vào trong phòng ngủ của mình, thô lỗ ném cô lên giường.

"Lục Triết Tần! Anh phát điên cái gì vậy? Bỏ tôi xuống! Anh mau bỏ tôi xuống!"

Không đợi cô phải ứng lại, Lục Triết Tần đè lên người cô, xé rách quần áo trên người cô vứt xuống đất. Anh cởi bỏ thắt lưng của mình, kéo khoá quần xuống, đem bộ phận nam tính của mình cọ vào nơi riêng tư của Khúc Lệ San.

Sau vài thao tác nhỏ, vật cứng ngủ đông không biết đã được bao lâu cuối cùng ngóc đầu dậy, đòi được tấn công vào hang động mê người kia.

Trong từ điển của Lục Triết Tần từ trước đến nay không có khái niệm thương hoa tiếc ngọc là gì, thô bạo xâm chiến lấy cơ thể của người phụ nữ, ngay cả màn dạo đầu anh cũng chẳng hề làm qua, trực tiếp nâng eo cô lên cao, đâm mạnh vào động hoa non mềm mại của cô.

"Ưm... đau... quá… buông tôi ra..."

Vật nữ tính đã gần bốn năm qua không một ai ghé thăm, bất thình lình bị tàn bạo xâm chiếm, hang động ngay lập tức thít chặt lại, hàng trăm chiếc miệng nhỏ thi nhau xúm tụm lại, ngăn không cho vật cứng kia lấn sâu vào bên trong.

Lục Triết Tần cúi xuống cuồng bạo hôn môi cô, rút hết dưỡng khí trong khoang miệng, sau một hồi lâu mới chịu buông cánh môi bị sưng phù cô ra, phía dưới thắt lưng ra vào thô bạo, hệt như muốn tước đoạt đi sinh mệnh nhỏ bé của động mê hồn này.

Lực đạo ra vào bên trong càng ngày càng mạnh hơn, ép khô tất thảy vạch thịt trơn ướt bên trong, tốc độ thọc vào rút ra nhanh chóng vánh khiến thần trí Khúc Lệ San càng thêm mông lung. Đôi mắt mở to cố nhìn khuôn mặt lạnh chất chứa nét phẫn nộ, ánh mắt lộ rõ vẻ cấm dục, động tác thô lỗ nhưng đang bức lấy thể lực có trong người cô. Cả phòng ngủ đều quanh quẩn vang lên tiếng âm thanh ướt át mỗi khi hai bộ phận va chạm vào nhau với tần suất cực nhanh, tiếng nỉ non yêu kiều thoát ra hoà quyện vào tiếng thở thô nặng của người đàn ông.

"Lục... Lục... Triết Tần... Tên khốn kiếp nhà anh... ưm... ha... tôi hận anh..."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK