Mục lục
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 103

Nam Lãnh là người cực kỳ cảnh giác, anh lấy điện thoại gọi cho Trần Nhân.

“Đến cửa phòng tôi xem là ai bên ngoài.”

Trần Nhân hơi bất ngờ nhưng đi theo Nam Lãnh đã lâu, mỗi câu nói của ông chủ đều có dụng ý. Anh đáp một tiếng thay nhanh bộ đồ đơn giản mở cửa.

Phòng anh bên cạnh phòng Nam Lãnh.

Nam Lãnh bên trong phòng dựa người vào ghế sô pha vẫn nghe tiếng gõ cửa. Anh nhíu mày chờ đợi Trần Nhân báo cáo.

Cách âm khách sạn này rất tốt, anh không nghe bên ngoài có động tĩnh gì.

Rất nhanh điện thoại reo chuông.

“Là Lương Thục Khuê ạ. Tôi đã đuổi cô ta đi.” Trần Nhân bình tĩnh báo cáo.

Nam Lãnh cười khẩy, lời ít ý nhiều. “Được.”

Ngắm mấy tấm hình cô nhóc nào đó một lúc Nam Lãnh tắt đèn đi ngủ. Biết cô đang bận anh không phiền nữa. Mà anh cũng đang muốn ngủ một giấc.

Ngày hôm sau William Chan gọi cho anh ý tứ muốn bảo anh đưa Lương Thục Khuê đi thăm quan vài địa điểm nổi tiếng ở thành phố P nước N.

“Nghe nói Nam tổng thông thuộc nước N. Thục Khuê là bạn tốt của tôi, có thể làm phiền cậu chuyện này chứ?”

Ý tứ rõ ràng đang cho anh thêm phần trăm chiếm được cái bánh lờn vờn trước mắt.

Nam Lãnh nhếch miệng, anh đồng ý.

Xem ra phải cho Lương Thục Khuê hiểu người không nên đụng vào thì đừng cố. Kẻo lại ăn cả ngã về không.

Trần Nhân đương nhiên đi theo Nam Lãnh, anh làm sao có thể để tấm thân ngọc ngà của ông chủ bị chấm mút được. Anh còn vì bà chủ nhỏ ở nhà nữa đó.

Trần Nhân cùng Nam Lãnh cùng Lương Thục Khuê rời khỏi khách sạn. Cũng chẳng biết cô ta đã đổi khách sạn từ khi nào. Có thể là ngay đêm qua.

Anh không có thời gian rảnh rỗi đâu đi làm cái chuyện hướng dẫn viên du lịch này, dặn Trần Nhân đợi trong xe, anh cùng Lương Thục Khuê vào một quán Starbucks.

Gọi một capuchino, anh không nhìn cô ta cái nào mà thoáng qua dòng người qua lại ngoài khung kính.

“Anh Lãnh. Em…”

Anh ngắt lời cô ta. “Tôi và cô không thân đến mức có thể gọi tôi như vậy.”

Cô ta cắn môi ngắm đến say mê người đàn ông trước mắt. Cô ta biết bản thân đã lợi dụng quan hệ thân thiết với William Chan để ở bên Nam Lãnh là không đúng, nhưng cô ta không hối hận. Chỉ cần có cơ hội gần anh, cô ta có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào.

Anh rất không thích ánh mắt của người phụ nữ này nhìn mình, cái nhìn đó hèn mọn và ti tiện. Hoàn toàn không nên xuất hiện ở một người có nhan sắc, có tiền tài, có quyền thế như cô ta. Rốt cuộc nhà họ Lương đã giáo dục cô ta thế nào mới đắp được cái ánh mắt đó.

“Cô nói đi, muốn thế nào?” Anh nhàn nhạt lên tiếng. “Tôi không có thời gian rảnh cùng cô chơi.”

Bị ánh mắt thâm trầm, lạnh lẽo của anh dọa, cô ta mím môi cuối cùng nói ra. “Em muốn bên anh. Bao nhiêu năm em đối với anh thế nào, anh còn không hiểu sao?” Cô ta chột dạ chuyển dời ánh mắt sang hai bàn tay đang nắm hờ đặt trên bàn. “Hơn nữa, hôn nhân của anh cũng chẳng có tình yêu. Đó là còn chưa nói cô vợ hờ của anh ngoài có chút nhan sắc ra thì có gì có xứng với anh chứ. Em…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK