Mục lục
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 177

Cái gọi là tình yêu đối với Nam Lãnh chỉ dành cho duy nhất một người con gái là Hàm Hi Họa.

Hạ Nghi Lạp bỗng bị đưa đi, cô ta cho rằng Nam Lãnh đã tìm một chỗ ẩn náu mới. Không ngờ càng đi xa càng thấy nghi ngờ.

Cô ta bất an lên tiếng: “Các anh đưa tôi đi đâu?” Trên xe có ba vệ sĩ mà Nam Lãnh đã chuẩn bị “hộ tống” Hạ Nghi Lạp.

Một trong số đó mặt lạnh tanh đáp: “Ông chủ dặn bọn tôi đưa cô Hạ đến một nơi.”

Trả lời cũng như không. Hạ Nghi Lạp biết không thể cạy miệng người của anh. Cô ta im miệng quan sát bên ngoài nhưng cô ta không thông thuộc đường ở đây.

Nghĩ nghĩ cô ta lại thương lượng. “Tôi muốn nói chuyện với anh ấy.” Khi nãy trước khi lên xe vì sự bảo mật nên vệ sĩ dặn cô ta đưa điện thoại cho bọn họ.

Giờ càng nghĩ càng thấy đầy mờ ám. Chắc chắn có vấn đề.

Một vệ sĩ nối máy với chú Trương, hỏi ý kiến xem sao.

Bên kia chú Trương nghe máy xong nhìn Nam Lãnh báo cáo.

Nam Lãnh không né tránh, anh bảo: “Nối máy.”

Hạ Nghi Lạp vui mừng cô ta lập tức chộp lấy điện thoại từ vệ sĩ, giọng điệu ngọt ngào. “Anh Lãnh, có phải anh tìm được chỗ mới cho em rồi không?”

Người đàn ông đáp: “Không. Tôi đưa cô về nơi bắt đầu.”

“Anh nói gì?” Cô ta choáng váng đầu óc, âm giọng nâng cao đến chói tai.

“Cô không nghe nhầm. Cô yên tâm, Hàn Dĩ Ngôn sẽ không hại cô.”

“Anh tin anh ta?” Cô ta cắn răng bày rõ sự căm phẫn ngay lúc này: ” Anh ta là kẻ máu lạnh, làm sao anh ta có thể tốt bụng mà tha cho em. Anh… anh quên anh có thể sống là nhờ em sao? Anh làm vậy có phải quá đáng không? Hay vì cô ta? Là cô ta đã thổi gió bên tai anh đúng không? Cô ta đúng là hồ ly… em…” Hạ Nghi Lạp mất khống chế nên không chú ý đến lời mình nói ra sao nữa.

Nam Lãnh cắt đứt lời cô ta. “Cô thôi đi. Tôi cảnh cáo cô động đến vợ tôi. Tôi nói rồi tôi nợ cô một ân tình tôi không quên. Bao lâu nay tôi cũng đã giúp cô che giấu thân phận. Hiện tại Hàn Dĩ Ngôn đã hứa sẽ không giết cô. Cô hãy nghe lời hắn, dù tôi không chịu nộp cô thì hắn cũng sớm tìm ra cô thôi. Tới lúc đó e rằng tôi cũng không cứu cô được.”

“Em không muốn… Lãnh, anh biết em yêu anh mà. Sẽ không có ai yêu anh như em. Em…”

“Nhưng tôi không yêu cô, được rồi. Cô yên tâm về lại bên Hàn Dĩ Ngôn, đây là con đường sống sót duy nhất của cô.” Anh nghĩ tới gì đó chân thành dặn dò: “Tôi khuyên cô đừng bao giờ nghĩ cách chạy trốn… một khi cô chạy trốn cô sẽ không còn đường quay đầu nữa.” Dứt lời anh cũng tắt máy.

“Chú dặn vệ sĩ canh chừng cô ta chặt chẽ một chút.” Anh không muốn cô ta nghĩ quẩn rồi đi sai đường dẫn đến kết cục thảm hại.

Chú Trương gật đầu rời khỏi phòng chủ tịch.

Hàm Hi Họa nhận được điện thoại của Hàm Gia Gia, cô thấy kỳ lạ, không phải giờ này tên nhóc kia đang học à.

Vừa bắt máy còn chưa kịp lên tiếng Hàm Gia Gia đã loa loa bên tai: “Chị chị, Hạ Nghi Lạp đã rời khỏi Sa Hoàng mấy ngày nay, còn chưa về lại, có vẻ như cô ta sẽ không trở lại Sa Hoàng nữa.

Cô kinh ngạc hỏi: “Sao em biết?”

Cậu nhóc nào đó vì vội vàng muốn báo tin mà quên bẵng vấn đề này, cậu ậm ừ rồi khai thật. “Sa Nhật nói với em.”

“Em với anh ta từ khi nào thân như vậy?” Cô sợ Sa Nhật tiếp cận Hàm Gia Gia ngây thơ có ý đồ, đương nhiên ý đồ gì đó thì cô đã rõ. Cô không muốn Hàm Gia Gia bị anh ta “bẻ cong”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK