Mục lục
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 88

Nhưng cô ta hoàn toàn sai lầm, Hàm Hi Họa nói bỏ chính là bỏ. Cô ta nhìn thấy rõ Đàm Tu Hiên cầu xin cô tha thứ nhưng cô không mảy may có chút dao động nào.

Sự căm phẫn lại lần nữa dâng lên. Cô ta không sao chấp nhận được.

Rồi đến khi nghe tin cô gả cho Nam Lãnh. Người đàn ông ba mươi tuổi, đẹp trai, cấm dục, giàu có và đầy quyền lực của cả nước. Là người đàn ông mà cô ta hay bất cứ một người phụ nữ nào đều muốn. Vậy mà Hàm Hi Họa lại dễ dàng có được.

Có thể nói sự đố kỵ của cô ta đã lên một tầm cao mới.

Về sau biết Nam Lãnh vẫn ở bên ngoài mập mờ với nhiều người đàn bà khác. Cô ta cười như một kẻ điên trong căn phòng. Cô ta chưa bao giờ vui vẻ và thống khoái như vậy.

Cô ta tin Hàm Hi Họa sẽ sớm bị Nam Lãnh bỏ thôi. Mà một khi cô không còn là vợ của Nam Lãnh thì cô chẳng là gì trên thế giới này.

Đến hiện tại cô ta chợt hoảng sợ, Nam Lãnh là người coi trọng sĩ diện anh sẽ không vì những người đàn bà bên ngoài mà ly hôn với vợ của mình. Đó sẽ là vết nhơ trong cái lý lịch hoàn mỹ của anh.

Cô ta run rẩy như thể ngầm đoán được kết quả của chính mình.

“Không.” Cô ta lẩm bẩm. Cô ta tuyệt đối không thể thua Hàm Hi Họa.

Cô ta có thể quyến rũ và cướp được Đàm Tu Hiên thì với Nam Lãnh cũng có thể. Nhưng cô ta không nhận thức được rằng bản thân mình đang ảo tưởng một chuyện phi thực tế.

Hôm trước đã bảo với Nam Lãnh, cô sẽ tiễn anh ra sân bay thế quái nào lúc tỉnh dậy đã chẳng thấy người đâu.

Nhìn giờ đã chín giờ sáng rồi, chuyến bay của anh lúc bảy giờ, muộn tận hai tiếng đồng hồ.

Xem ra Nam Lãnh cố tình không đánh thức cô dậy.

Hàm Hi Họa xoa mặt cho tỉnh táo một chút, cô quơ lấy điện thoại muốn nhắn tin cho anh nhưng nhớ tới giờ này anh đang trên máy bay rồi lại thôi, nhưng trước đó anh đã gửi cho cô một tin.

“Không nỡ gọi em dậy sớm. Ngủ ngoan. Khi nào đến nơi anh sẽ gọi cho em.”

Chút bất mãn anh không đợi cô ban sáng bỗng tan vào hư không. Cô nhếch môi rời khỏi giường đi vệ sinh.

Ăn sáng xong Lý Kỳ gọi bảo cô đến công ty một chuyến, chị có chuyện muốn bàn bạc với cô.

Hàm Hi Họa đáp một tiếng rồi tự lái xe đến công ty. Chiếc xe này chỉ là một hãng bình thường, là cô cố tình dặn Nam Lãnh mua hãng này. Có điều Nam Lãnh đã nâng cấp bên trong con xe màu trắng của cô cực kỳ hoành tráng, nếu chỉ nhìn vẻ ngoài sẽ chẳng có gì đáng để trầm trồ nhưng khi thấy nội hàm bên trong không thể không cảm thán.

Đến công ty đã mười một giờ trưa, không ngờ còn có thể gặp được thần tượng.

Hàm Hi Hàm khựng người không chớp mắt nhìn chằm chằm ảnh hậu Mạnh Uyển đang ở sảnh tầng một nói chuyện với Lý Kỳ.

“Hi Họa, lại đây.” Ly Kỳ đang cười nói với Mạnh Uyển thì thấy Hàm Hi Họa đang trân trân như cô ngốc cách đó không xa. Chị bật cười gọi cô lại. Chị cũng nghe cô tiết lộ nguyên nhân tới đây một phần vì ảnh hậu Mạnh Uyển.

Nhìn vẻ mặt thẹn thùng kia đã đoán đây là lần đầu tiên gặp được thần tượng ngoài đời rồi.

Mạnh Uyển không phải kiểu người hòa đồng hay dễ bắt chuyện. Cô khá lạnh lùng, mô tả chính xác thì trên người cô mang một khí chất của nữ vương. Đặc biệt khiến người ta vừa kính vừa sợ. Vậy mà hiện tại cô lại biểu lộ ra vẻ mặt kinh diễm trước cô gái trẻ này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK