Mục lục
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 226

“Bom tôi đã cài khắp cái đảo này, các người trốn không thoát, đương nhiên sống thì vẫn được, quan trọng Nam tổng và giáo sư Hàn có chấp nhận yêu cầu của tôi hay không?”

Hàn Dĩ Ngôn lên tiếng. “Yêu cầu gì?”

“Những người có liên quan đến Nam tổng và giáo sư Hàn phải lên con tàu kia, còn về chuyện ở trên đó như thế nào, có thủy thủ hay thuyền trưởng không thì tôi không thể tiết lộ. Tôi chỉ nhắc nhở các người một vấn đề đó là trên tàu cũng đã sớm được gài bom.”

“Mẹ kiếp.” Hứa Ngạn Thâm không nhịn được chửi tục, trong sự im lặng tuyệt đối tự nhiên giọng nói có phần lớn của anh ta càng được phóng đại gấp bội.

Hàn Dĩ Ngôn và Nam Lãnh cùng lúc nhìn nhau như để bàn tính.

Hứa Ngạn Thâm thấy bọn họ cách xa nhau trao đổi bằng ánh mắt mà nhức não, anh ta hừ một tiếng kéo Hàn Dĩ Ngôn đang đứng như trân ra pho tượng đi tới trước mặt Nam Lãnh.

Vậy mà lần này Hàn Dĩ Ngôn mặc cho anh ta lôi kéo, không hề có ý phản đối.

Hứa Ngạn Thâm thở dài. “Tình thế này rồi cần đưa ra quyết định sáng suốt nhất.” Anh ta định nhắc tới Hàm Hi Họa còn đang trong tay hắn ta nhưng cảm thấy nói ra cũng chỉ là những lời dư thừa vì anh ta thừa hiểu Hàm Hi Họa luôn trong suy nghĩ của hai người đàn ông xuất chúng này.

“Tôi muốn ông thả cả vợ và bạn tôi ra.” Sau một lúc suy nghĩ, Nam Lãnh lên tiếng.

“Hình như Nam tổng quên mất những gì tôi nói rồi nhỉ? Là những người có liên quan đến Nam tổng và giáo sư Hàn đều phải lên con tàu kia. Vậy thì Nam phu nhân và Thẩm thiếu lại càng nên có mặt ở đó.”

Thuộc hạ của Nam Lãnh ở ngoài khách sạn đã thông báo qua bộ đàm các tàu thuyền đều bị khóa chặt, hơn nữa bọn họ gần như đã bị người của hắn ta khống chế, không thể nhích khỏi Island Big dù bằng máy bay tư nhân.

Đã bị dồn đến đường cùng cả Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn không thể làm gì khác là chấp nhận lên con tàu đầy cạm bẫy kia.

“Không… tôi không muốn.” Hoàng Mỹ Nhân bị một tay thuộc hạ của hắn ta ép lên tàu, cô ta một mực gào hét kháng cự, kết cục là ăn phải một cái bạt tai khiến đầu của cô ta ong ong.

“Yên lặng đi, nếu không không phải chỉ có một cái tát này đâu.” Đẩy mạnh sau lưng cô ta một cái hắn vừa cảnh cáo.

Hoàng Mỹ Nhân rốt cuộc cũng tái mặt không dám kỳ kèo hay phản kháng nữa. Ít nhất là hiện tại vẫn sống, còn có Nam Lãnh cũng lên tàu tức là cơ hội sống vẫn còn đó. Cô ta lấy lại bình tĩnh đi vào sâu khoang tàu cùng với cô nàng Ngô Thiến mặt mày không còn chút máu.

Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn sau khi nhìn mọi người đã an toàn lên thuyền rời khỏi Island Big mới vội vàng chạy về hướng con tàu kia. Hàm Hi Họa, Thẩm Thiếu Hàng đang bị nhốt ở đó.

Trong căn phòng nhỏ trông qua có vẻ là nhà kho đựng đồ hư hỏng, mùi bụi xâm nhập toàn khoang mũi của cả hai.

Hàm Hi Họa cảm thấy cơ thể bủn rủn không chút sức lực, dù đầu óc đã có phần thanh tỉnh hơn.

Cô cố gắng mở mắt đảo một vòng căn phòng, thấy Thẩm Thiếu Hàng đang dựa vào tường, thân thể anh ta hơi vặn vẹo, không biết là đang làm cái gì.

“Thẩm Thiếu Hàng.” Cô gắng sức ngồi dậy, khuỷu tay chống xuống sàn, cố lắm mới ngồi thẳng người.

Trong không gian tĩnh lặng không có chút âm thanh nào, giọng khe khẽ có chút tịch mịch của phụ nữ vang lên thật khiến cho người ta hốt hoảng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK