• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 17


“Tra được gì chưa?”


Giang Yến Từ thò đầu qua nhìn về phía màn hình cùng cô.


Diệp Tri Chi chỉ vào trang web, vẫn nghi ngờ hỏi: “Tại sao những sản phẩm trang điểm của E-Angla trên sàn mua bán và quầy chuyên doanh ở nước R đều hạ giá nghỉ bán hết vậy?”


“Do bán hết sao? Hay là doanh số không tốt?” Giang Yến Từ hỏi.


Diệp Tri Chi không chần chừ nói: “Không thể nào, đây là mấy sản phẩm được ưa chuộng nhất của E-Angla sắp tới đấy.”


Cô thu nhỏ trang web lại, mở một trang web khác lên.


“Anh xem, essence này ở nước R thì hạ giá, nhưng sàn mua bán trong nước vẫn còn bán đây này.”


Lượng tiêu thụ mỗi tháng hơn một vạn, bảng đơn doanh số của essence cũng đứng thứ nhất.


Trang về tình hình cụ thể của sản phẩm nền tảng kinh doanh trong nước hiển thị như thế.


Giang Yến Từ hỏi: “Ở những quốc gia khác có giống vậy không?”


Diệp Tri Chi nói: “Không, tôi đã tra rồi, trước mắt chỉ có khu vực nước R là hạ giá thôi.”


“Giữa lúc doanh số tốt nhất lại hạ giá, việc này đúng là không hợp lý tí nào.” Giang Yến Từ suy tư một lát: “Nhưng chỉ có một chuyện là sản phẩm hạ giá thì cũng không chứng minh được cái gì.”


Anh ngước mắt: “Trên phương tiện truyền thông của nước R có đưa tin tức gì liên quan chưa?”


Diệp Tri Chi lắc đầu: “Không có, lúc trước tôi có tìm nhưng cũng không thấy tin tức gì liên quan cả.”


Cô nghĩ rồi lại nói: “Để tôi đi hỏi thăm những người biết một chút.”


Giang Yến Từ nói: “Càng nhanh càng tốt.” Sau đó anh dừng lại rồi nói tiếp: “Có câu trả lời thì phải lập tức nói với tôi, quay về chúng ta lại đối chiếu với nhau.”


Diệp Tri Chi gật đầu: “Được.”


Mới nói tới một nửa mà đã gần đến 12 giờ trưa.


“Giữa trưa rồi, đi ăn cơm chung không?” Giang Yến Từ nhìn đồng hồ: “Buổi chiều tôi còn phải đi gặp khách hàng, cũng có một số việc muốn bàn bạc với em.”


“Được rồi.”


Diệp Tri Chi cũng không quá để ý, cô chỉ thuận miệng đồng ý.


Cô dọn dẹp gọn gàng, sau đó cùng anh rời đi.


Hai người đi vào thang máy đúng lúc cửa mở ra.


Từ Hải Yến sải bước từ trong đi ra.


“Luật sư Từ…”


Hình như tâm trạng cô ta không tốt lắm, gương mặt lạnh, bước chân như gió, đi qua đến một tiếng chào hỏi cũng không nói.


Đồng nghiệp chờ ở chung quanh thang máy đều kinh ngạc.


Vào thang máy, Diệp Tri Chi nghe thấy một đồng nghiệp đi chung thang máy nhỏ giọng hỏi.


“Hôm nay hình như tâm trạng luật sư Từ không được tốt lắm?”


“Do thua kiện à?”


“Không phải, gần đây hình như luật sư Từ đang cãi một vụ lớn thì phải, nhưng tiến triển cũng không thuận lợi lắm.”


Một vụ lớn sao?


Là vụ thu mua tập đoàn Giang Diên đúng không?


Vốn dĩ Diệp Tri Chi cũng không để ý lắm nhưng nghe đến mấy chữ “Tập đoàn Giang Diên” thì lực chú ý của cô lập tức bị kéo qua.


Theo bản năng cô nhìn về phía mấy người bên cạnh.


Còn Giang Yến Từ thì chỉ nhìn chằm chằm vào số tầng trên đỉnh đầu, dáng vẻ bình thản ung dung cứ như đã đoán được kết quả này từ lâu rồi vậy.


Người ra ra vào vào trong thang máy, chốc lát đã tới được lầu một.


Ra khỏi thang máy, hai người đi về phía quán cơm đơn giản bên cạnh.


Diệp Tri Chi nghiêng đầu nhìn Giang Yến Từ: “Hình như anh không thấy bất ngờ với trạng thái hôm nay của luật sư Từ thì phải.”


“Tại sao phải bất ngờ?” Giang Yến Từ đón lấy nhìn lại cô.


Diệp Tri Chi nói: “Trước khi đến đây làm, tôi có nghe nói luật sư Từ chưa bao giờ nhận vụ án mà mình không nắm chắc.”


Giang Yến Từ khẽ lên tiếng: “Dù có nắm chắc thì cũng không phải tuyệt đối, thắng thua là chuyện bình thường mà.”


“Vậy anh cảm thấy…” Liệu tập đoàn Giang Diên sẽ bị thu mua chứ?


Hình như cách hỏi này không ổn lắm. Diệp Tri Chi tạm dừng rồi thay đổi cách nói uyển chuyển hơn: “Vậy lần này cô ấy có thắng không?”


Giang Yến Từ im lặng vài giây, lúc Diệp Tri Chi cho rằng anh sẽ không trả lời thì anh lại nói một câu mang ý tứ sâu xa.


“Cô ấy, sẽ không thành công.”


Nếu lời này là do người khác nói thì Diệp Tri Chi sẽ cảm thấy rất vô lý. Nhưng từ miệng Giang Yến Từ thì không hiểu sao cô lại tin.


Ít nhất lúc trong thang máy, từ mặt anh cô cũng nhìn ra “Đã đoán được từ lâu”, cảm giác không phải là ảo giác đâu.


Không chờ cô nói tiếp, Giang Yến Từ liếc một cái rồi nói: “Những chuyện và người không liên quan đến công việc của chúng ta thì bớt bàn lại đi.”


“Đúng vậy” Diệp Tri Chi hơi bất đắc dĩ, sau đó lại đặc biệt cường điệu gọi anh là: “Giang par.”


Đi vào quán cơm, hai người lần lượt gọi món.


Lúc chờ cơm, Diệp Tri Chi lấy điện thoại từ trong túi ra kiểm tra tin tức mình chưa xem.


Công việc và chuyện cá nhân của Diệp Tri Chi tách biệt nhau, buổi sáng vội vàng làm việc nên cô vẫn chưa kịp xem WeChat.


Cô mở WeChat lên, tin chưa đọc rất nhiều, nhiều nhất là tin nhắn của Thịnh Dĩ Nhan.


Thịnh Dĩ Nhan: [???]


Thịnh Dĩ Nhan: [Cậu nhanh tay thế? Mới làm xong với Giang Yến Từ nhanh vậy mà đã có con rồi à?]


Thịnh Dĩ Nhan: [Làm tớ sợ nhảy dựng lên rồi này, tớ vừa lướt thấy mấy hình ảnh lông lá bù xù, hóa ra là mèo.]


Thịnh Dĩ Nhan: [Mèo đáng yêu lắm! Cậu nuôi mèo à?]


Thịnh Dĩ Nhan: [Con cậu có thiếu mẹ nuôi không?]


Thịnh Dĩ Nhan: [Chừng nào thì cậu rảnh? Tớ muốn đến nhà vuốt lông con cậu quá đi!]


Vừa thấy hai tin nhắn đầu Diệp Tri Chi còn mơ hồ nhưng sau đó cô từ từ nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.


Ngày hôm qua cô nhận Trì Trì về nhà, nhìn đám lông xù xù kia thấy đáng yêu đến mức tim phát run nên cô không kìm được mà chụp mấy tấm ảnh khoe lên vòng bạn bè.


Là Tri Chi không phải Thu: Con của tôi! Có phải đáng yêu lắm không? [ảnh]


Diệp Tri Chi trả: [Đúng vậy, tớ nuôi mèo.]


Thịnh Dĩ Nhan: [Nó tên gì vậy?]


Là Tri Chi không phải Thu: [Trì Trì.]


Sau khi tin nhắn gửi đi, qua mười mấy giây Thịnh Dĩ Nhan mới trả lời.


Thịnh Dĩ Nhan: [Trì Trì?]


Thịnh Dĩ Nhan: [Giang Trì Trì hả? (nháy mắt)]


Diệp Tri Chi vừa nuốt một ngụm nước bọt, sau đó cô không khỏi bị sặc.


“Khụ khụ.”


Giang Yến Từ nhìn cô: “Làm sao vậy?”


Diệp Tri Chi ho khan vài tiếng, dừng lại một hơi: “Không, không có gì, hôm qua tôi khoe ảnh mèo lên vòng bạn bè, Nhan Nhan thấy nên nói nó đáng yêu thôi.”


Như che giấu sự chột dạ của mình, cô còn chủ động cho anh nhìn thoáng qua vòng bạn bè.


Giang Yến Từ nhìn lướt qua, mắt sắc phát hiện Thịnh Dĩ Minh cũng bình luận trên vòng bạn bè.


Thịnh Dĩ Minh: [Chị Tri Chi, con mèo đáng yêu quá đi!]


Cậu ta vẫn biết tán tỉnh nhất nhỉ.


Giang Yến Từ không nói gì mà thu lại ánh mắt: “Thì ra là vậy.”


Diệp Tri Chi vừa thở dài nhẹ nhõm một hơi thì anh đột nhiên chuyển đề tài.


“Sao tôi lại không thấy vòng bạn bè của em?”


“…”


Quên mất.


Đương nhiên là vì vòng bạn bè này, theo thói quen cô sẽ đăng giới hạn người xem.


Mà Giang Yến Từ lại ở trong nhóm bị giới hạn đó.


Diệp Tri Chi càng chột dạ, cô chớp mắt ra vẻ bình tĩnh nói: “Cái này, có thể là tôi không cẩn thận chọn sai nhóm đó.”


“Vậy à?” Giang Yến Từ nhướng mày, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu dạo một vòng trên mặt cô, cũng không kiên nhẫn.


“Em chờ tôi một chút.”


Anh nói rồi đứng lên.


“Hả?” Diệp Tri Chi hơi nghi hoặc.


Lúc cô phản ứng lại, Giang Yến Từ đã đẩy cửa quán cà phê đi ra.


Diệp Tri Chi thấy anh ra ngoài gọi điện thoại thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm.


Cô cúi đầu ấn vào chức năng giới hạn người xem, trộm mang Giang Yến Từ ra khỏi nhóm bị giới hạn.


Lúc trở về, trên tay Giang Yến Từ có thêm một túi đồ lớn.


Anh đưa qua: “Cho em này.”


“Đây là cái gì?”


Diệp Tri Chi nghi ngờ, theo bản năng cô nhận lấy nhưng lại không lường trước vật nặng quá nên lúc nhận bị oằn cánh tay.


Mắt cô nhìn vào trong, quả nhiên là một túi lớn thức ăn cho mèo, còn là nhãn hiệu nhập khẩu nữa.


Giang Yến Từ nói: “Cho con.”


Diệp Tri Chi:?


“Phí nuôi dưỡng hả.”


Tay Diệp Tri Chi run lên, cô nhấn mạnh nhắc lại với anh: “Đó là con của tôi.”


“Ừ.” Giang Yến Từ cười phụ họa: “Là con em.”


Diệp Tri Chi: “…”


“Đương nhiên, phí nuôi dưỡng cũng không phải cho không.”


Giang Yến Từ giương mắt, chậm rãi nói: “Ngày thường lúc chụp hình Trì Trì thì cho tôi xin một tấm.”


“…”


Thì ra là vì chuyện này.


“Được thôi.” Diệp Tri Chi thuận miệng đáp nhưng trong lòng cô lại cảm thấy quái dị.


Giang Yến Từ rất giỏi bắt chẹt, sau khi nói qua loa vài chuyện sau đó anh đã nói chuyện vụ án với cô.


Lúc làm việc, Giang Yến Từ vẫn luôn việc công thì sẽ xử theo phép công.


Nhưng không biết tại sao, cảm xúc trong lòng Diệp Tri Chi lại thấy kỳ lạ.


Cô không kìm được mà thất thần.


Vì vậy mối quan hệ hiện tại cô và Giang Yến Từ rốt cuộc được coi là gì chứ?


Lúc này, có người gọi cô đến lấy số thứ tự.


Diệp Tri Chi đứng lên như trút được gánh nặng: “Cơm xong rồi, tôi đi lấy đây.”


Cô rời khỏi chỗ đến lấy cơm.


Mắt Giang Yến Từ theo bóng dáng cô di chuyển đi lại, ánh mắt sâu xa. Anh nhớ ngày đó, anh và Dương Hiểu Địch từng nói…


“Nhưng hiện tại không phải là lúc.”


***


Thời gian đàm phán tầm khoảng sáng thứ hai.


Có lẽ do thời gian quá gấp nên nước R bên kia vẫn chưa có tin tức phản hồi.


Lúc chờ đại biểu của E-Angla ở phòng họp, Diệp Tri Chi khẽ nói: “Giang par, xin lỗi, nước R vẫn không có tin tức.”


Giang Yến Từ trầm ngâm: “Không sao, lần đầu tiên gặp mặt, xem thử chút tình hình của đối phương đã.”


Nhưng đợi ở chỗ hẹn gần nửa tiếng thì một hàng người bên đối phương mới thong thả tới muộn.


Hà Vân Duyệt đứng dậy đến tiếp đón.


Dẫn đầu là một người Mỹ, theo sau là người đàn ông mặc tây trang giày da, còn có hai phiên dịch và một trợ lý.


“Vị này CEO đương nhiệm tại trụ sở chính của tập đoàn, Lex, còn tôi là luật sư đại diện của tập đoàn mỹ phẩm E-Angla, Thẩm Đình Chi.”


Ánh mắt luật sư bên phía đối phương lướt qua Hà Vân Duyệt, rơi xuống trên người Giang Yến Từ, khóe miệng anh ta nâng lên một nụ cười: “Luật sư Giang, không ngờ có thể gặp nhau ở trong nước như vậy.”


Giang Yến Từ thoáng gật đầu, sắc mặt anh ung dung: “Luật sư Thẩm, đã lâu không gặp.”


Diệp Tri Chi kinh ngạc: “Anh biết anh ta hả?”


“Lúc ở nước ngoài tôi có gặp qua vài lần.” Giang Yến Từ nhìn thẳng vào đối phương, vẻ mặt không thay đổi: “Một tên khó chơi đấy.”


Thẩm Đình Chi nhướng mày: “Không ngờ có thể… nghe được câu khen ngợi từ miệng luật sư Giang, đúng là vinh hạnh của tôi.”


Anh ta hơi ngừng lại: “Hình như luật sư Giang cũng không thích khách sáo nhỉ? Vì vậy chúng ta đây đi thẳng vào chủ đề nhé.”


Giang Yến Từ không nói gì, sau đó anh làm tư thế mời.


Sau khi hai bên đều đã ngồi xuống, Thẩm Đình Chi đưa một phần tài liệu qua: “Sau khi chúng ta bàn bạc, đây là điều kiện được đưa ra.”


Giang Yến Từ xem xong không nói mà chỉ đưa tài liệu cho Diệp Tri Chi.


Diệp Tri Chi nhận lấy rồi nhìn lướt qua, phía họ chuẩn bị hai bản tài liệu, một bản bằng tiếng Anh còn bản kia được dịch ra tiếng Trung.


Cô cẩn thận xem xét đối chiếu hai bản, không có khác biệt cũng không đặt bẫy trong cách phiên dịch.


Nhưng xem từ đầu đến cuối điều kiện họ đưa ra, sắc mặt Diệp Tri Chi đột nhiên nghiêm nghị.


“Điều kiện này…”


Hà Vân Duyệt ngồi bất động, lập tức hỏi: “Luật sư Giang, luật sư Diệp, điều kiện bọn họ đưa ra có vấn đề gì sao?”


Diệp Tri Chi đưa tài liệu lại cho Giang Yến Từ rồi lại gần nói với Hà Vân Duyệt vài câu.


Sắc mặt Hà Vân Duyệt lập tức thay đổi.


“Giám đốc Hà, cô thấy sao?”


Hà Vân Duyệt nhìn anh gật đầu: “Luật sư Giang, tôi tin phán đoán của anh.”


Giang Yến Từ nhìn về phía đối phương rồi nói thẳng: “Ý của giám đốc Hà là, nếu bên phía anh đưa ra điều kiện như vậy thì chúng tôi không thể đồng ý được.”


“Sao cơ?” Thẩm Đình Chi nhướng mày, dáng vẻ như cũng đã đoán được.


Giọng Giang Yến Từ bình tĩnh: “Nếu phán đoán của tôi không sai thì điều kiện các anh đưa ra thể hiện ý gì đúng không?”


“Sau khi sáp nhập, chức CEO của công ty sẽ do nhân viên của tập đoàn mỹ phẩm E-Angla tiếp quản, đồng thời cũng loại bỏ nhóm quản lý ban đầu khiến công ty sáp nhập mất đi quyền tự chủ kinh doanh, không thể đảm bảo sẽ giữ lại nhãn hiệu gốc ‘Thải Vân Truy Nguyệt’ của sản phẩm, cũng không có cách sắp xếp nhân viên một cách thỏa đáng…”


Anh dừng một chút rồi ném tài liệu lên bàn, ánh mắt sắc bén nhìn về phía đối phương.


“Luật sư Thẩm, thứ cho tôi nói thẳng, điều kiện các anh đưa ra quá đáng như thế, cái này không gọi là sáp nhập mà là chiếm đoạt.”


Chương 18


Đối phương chẳng những không thèm lén lút chơi chữ mà không hề che giấu dã tâm của bản thân.


“Luật sư Giang vẫn sắc bén như cũ nhỉ.” Thẩm Đình Chi nhẹ cười một tiếng, dựa người ra sau: “Thế nhưng hợp nhất và thôn tính chẳng phải cũng là một cả sao?”


Giang Yến Từ cười như không cười, phản kích chẳng e dè: “Luật sư Thẩm cũng vẫn cứ thích cả vú lấp miệng em thế mà.”


Thẩm Đình Chi lại cười nhưng trong mắt lại chẳng hề có tí ý cười nào. Thế nhưng anh ta đã không tiếp tục đối chọi gay gắt với Giang Yến Từ nữa mà chuyển mục tiêu sang Hà Vân Duyệt: “Cô Hà, tôi tin chắc là cô cũng hiểu tập đoàn mỹ phẩm trang điểm E-Angla và “Thải Vân Truy Nguyệt” vốn dĩ không cùng một đẳng cấp nhỉ.”


Hà Vân Duyệt ngây người: “Chuyện này…”


Thẩm Đình Chi nói tiếp: “Một bên là tập đoàn mỹ phẩm trang điểm lớn đa quốc gia, một bên thì trong nước nổi tiếng mà ở quốc tế cũng chỉ là một công ty nhỏ bé vô danh.”


“Chuyện hợp nhất sẽ có lợi cho bên nào nhiều hơn thì cũng dễ nhận ra mà.”


“Hơn nữa, cô Hà sắp có được cổ phần của tập đoàn mỹ phẩm trang điểm E-Angla rồi. Chúng tôi định sẽ để ông Brock đến tiếp quản chức CEO của nhãn hiệu cũ, ông ấy là một giám đốc điều hành giàu kinh nghiệm và đang chạy quảng bá cho các thương hiệu mỹ phẩm trang điểm. Ông ấy có mắt nhìn đặc biệt và kinh nghiệm phong phú, đã từng tạo ra vô số các thương hiệu mỹ phẩm bán rất chạy. Chúng tôi có niềm tin chắc chắn người này có thể giúp công ty của cô Hà thành danh trên thị trường quốc tế. Không phải mong muốn của các cô là đưa sản phẩm hướng ra quốc tế hay sao? Tôi cảm thấy điều kiện của chúng tôi đã đủ đáp ứng rồi đấy.”


Môi Hà Vân Duyệt giật giật nhưng không đáp lại.


Diệp Tri Chi không nhịn nổi mở miệng: “Đây là sự kiêu căng của một tập đoàn lớn đấy sao?”


“Kiêu căng của tập đoàn lớn?” Thẩm Đình Chi như thể nghe được điều gì thú vị lắm, ánh mắt lóe lên, chậm rãi chuyển hướng nhìn sang Giang Yến Từ: “Nếu đúng là vậy thì chẳng phải luật sư Giang cũng như thế hay sao?”


Giọng anh ta ẩn chứa ý tứ sâu xa: “Về mặt này, hẳn là luật sư Giang phải rõ lắm.”


Diệp Tri Chi nhìn sang người bên cạnh mình theo bản năng: “Gì cơ?”


Giang Yến Từ chẳng để lộ cảm xúc trong mắt, chỉ lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, điều kiện như thế không thể nói là công bằng được, chúng tôi cũng không thể chấp nhận.”


“Vậy thì xem ra chúng ta chẳng còn gì để bàn tiếp nữa rồi.”


Thẩm Đình Chi đứng lên cùng nhóm ông Lex tỏ ý muốn rời đi.


Thế nhưng trước khi rời đi, Thẩm Đình Chi đã dừng bước, quay lại nhìn về phía Giang Yến Từ.


“Phải rồi, luật sư Giang này.”


Anh ta tạm ngừng rồi nói: “Các anh cứ việc suy nghĩ thêm đi nhé.”


“Còn về giám đốc Hà, tôi nghĩ bỏ qua cơ hội lần này, rất có thể chưa chắc đã có lần sau đâu.”


“Ngài Lex sẽ ở lại đây một tuần, hy vọng trong một tuần này, các cô sẽ đưa ra được câu trả lời khiến đôi bên đều vừa ý.”


Thẩm Đình Chi chẳng nói rõ ràng, chỉ cười.


Nhưng trước lúc đi, anh ta đã lẳng lặng nhìn Giang Yến Từ làm khẩu hình miệng, mà rõ ràng nó là…


“Tổng giám đốc Giang.”


Ánh mắt Giang Yến Từ lạnh băng.





Sau khi nhóm đại diện của tập đoàn mỹ phẩm trang điểm E-Angla rời đi.


“Thật sự không thương lượng được nữa sao?” Hà Vân Duyệt ngồi xuống ghế, lòng đã hơi nản.


Diệp Tri Chi lắc đầu: “Nếu bọn họ vẫn còn ở đây thì chắc chắn là vẫn có đường sống để bàn.”


Cô phân tích: “Phương án hợp nhất cũng là do bọn họ đề ra trước, chứng tỏ nhãn hàng Thải Vân Truy Nguyệt này vẫn còn có thứ bọn họ muốn chiếm.”


Hà Vân Duyệt đã có phần lung lay: “Vậy nếu lỡ lần đàm phán sau, bọn họ vẫn không chịu nhượng bộ thì sao?”


Giang Yến Từ thu lại ánh mắt đang nhìn ra bên ngoài, bình thản đáp: “Giám đốc Hà, cơ sở của hợp tác thành công là sự tín nhiệm. Nếu như cô vẫn bằng lòng tin tưởng bọn tôi thì trước lần gặp mặt sau, mong cô đừng âm thầm tiếp xúc với đối phương hoặc bất cứ ai có quan hệ gần gũi với họ.”


Hà Vân Duyệt do dự trong chốc lát: “Tôi biết rồi.”





“Nếu tập đoàn mỹ phẩm trang điểm E-Angla đã chủ động đưa ra đề nghị hợp nhất, vậy thì sao còn phải nói ra yêu cầu vô lý như thế chứ? Dù có là ai đi chăng nữa thì nghe đến điều kiện kiểu đó cũng sẽ không đồng ý mà.”


Trên đường quay về công ty luật, Diệp Tri Chi nói ra nghi hoặc của bản thân.


“Hơn nữa còn có vẻ như chẳng chừa lại chút gì để mà thương lượng nữa.” Cô có chỗ không hiểu nổi: “Nhìn cái thái độ của họ thì có vẻ như chỉ cần chúng ta từ chối là sẽ chẳng cần phải bàn thêm nữa vậy.”


Giang Yến Từ hạ giọng đáp: “Tôi đã quen với phong cách của luật sư bên đối phương rồi, bọn họ chỉ đang dò xét mà thôi.”


“Nhưng có vẻ như là giám đốc Hà thực sự rất mong lần hợp nhất này có thể thành công đấy.” Diệp Tri Chi có phần lo lắng: “Cô ấy rất hy vọng thương hiệu “Thải Vân Truy Nguyệt” có thể vươn ra quốc tế. Tôi chỉ sợ cô ấy không chống lại được cám dỗ, lập tức chấp nhận điều kiện của đối phương.”


Giang Yến Từ bình tĩnh đáp: “Vậy nên chúng ta phải sớm tìm ra nguyên nhân bọn họ đề nghị thu mua.”


Anh dừng lại rồi hỏi tiếp: “Em điều tra bên nước R sao rồi?”


Diệp Tri Chi lắc đầu: “Vẫn chưa có kết quả, hôm nay tôi lại đi giục tiếp rồi.”


Giang Yến Từ nói: “Ừ, tốt nhất là cũng tìm hiểu thêm cả những điểm đáng ngờ khác nữa.”


Diệp Tri Chi gật đầu: “Được rồi, tôi sẽ làm.”


Như thể nhớ ra chuyện gì đó, cô lại hỏi: “Nhắc đến thì cái tay luật sư Thẩm Đình Chi kia có lai lịch ra sao thế? Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra giữa anh với anh ta vậy?”


Giang Yến Từ chậm rãi nói: “Bọn tôi là bạn chung đại học. Cũng có thể nói là đã từng làm việc với nhau, nhưng mà là đối thủ.”





Lần đàm phán đầu tiên kết thúc không mấy vui vẻ mà cũng không tốn bao nhiêu thời gian.


Lúc trở về công ty luật vẫn chưa đến mười hai giờ.


Vừa bước ra từ thang máy, HR của công ty luật đã tiến lên đón tiếp: “Luật sư Giang, sơ yếu lý lịch của ứng viên đã được sàng lọc theo yêu cầu anh đưa và đặt vào văn phòng làm việc của anh rồi.”


Giang Yến Từ dừng bước gật đầu với cô ấy: “Được, cảm ơn.”


Diệp Tri Chi có hơi tò mò, chẳng nhịn được mà trêu chọc: “Giang par, cuối cùng anh cũng nghĩ đến việc tuyển người rồi à?”


Giang Yến Từ liếc mắt nhìn cô: “Thông báo tuyển người vẫn luôn được treo.”


“Vậy thì tại sao mà mãi anh chẳng tuyển được ai thế?” Diệp Tri Chi nhướng mày.


“Tuyển người thì dễ nhưng để tuyển được người phù hợp lại không phải một chuyện dễ dàng.” Giang Yến Từ nhíu mày: “Người mà ngay cả điều kiện giống em còn chẳng đạt đến được thì không có tư cách làm trợ lý của tôi.”


Diệp Tri Chi: “…” Cảm ơn, cảm giác cũng bị sâu sắc lây rồi.


“Tôi đi làm việc.”


Diệp Tri Chi ôm túi văn kiện im lặng chạy mất.


Giang Yến Từ thấy rõ Diệp Tri Chi đã ôm một bụng tức tròn như cá nóc rồi nhưng một tiếng cũng không dám nói thì không khỏi bật cười.


Thực ra, giờ đang là mùa tốt nghiệp của các trường đại học, cao đẳng, cũng là mùa tiếp nhận đơn xin việc của công ty luật Quân Hòa. Dù gì cũng là một trong những công ty luật hàng đầu trong nước, dĩ nhiên số lượng hồ sơ gửi đến công ty luật Quân Hòa cũng đông đúc, tấp nập.


Giang Yến Từ quay về phòng làm việc, vừa liếc nhìn đã thấy sơ yếu lý lịch đặt trên bàn.


Chỉ có một bộ.


Anh đi đến trước bàn, cầm sơ yếu lý lịch lên tùy tiện lật xem rồi đột nhiên lại dừng tay.


Giang Yến Từ lại nhìn sang bảng kế hoạch công việc ở trên bàn, sáng sớm ngày mai có một buổi tọa đàm công ích của người làm ngành luật, Diệp Tri Chi phải tham gia.


Anh đặt sơ yếu lý lịch xuống, cầm điện thoại nội bộ lên, gọi cho HR.


“Bảo sinh viên A vừa tốt nghiệp kia sáng mai đến đây, tôi muốn đích thân phỏng vấn cậu ta.”





Năm giờ rưỡi, Diệp Tri Chi đúng giờ thu xếp đồ đạc tan làm.


Bởi vì ngày mai phải tham gia vào một buổi tọa đàm công ích nên hôm nay Giang Bái Bì hiếm lắm mới đại phát từ bi, miễn cho cô không phải làm thêm giờ.


Về đến nhà, vừa mở cửa đã thấy mèo con đứng cạnh cửa, nhìn cô kêu meo meo.


Lại nhìn sang bát đồ ăn cho mèo đã trống không rồi.


Lượng thức ăn mèo đủ cho một ngày mà buổi sáng cô mới vừa đổ đầy vào giờ đã hết sạch rồi.


Diệp Tri Chi ngồi xuống, nhẹ nhàng chọc chọc con vật nhỏ bé nhiều lông kia: “Trì Trì, sao mẹ lại cảm thấy con béo lên không ít thế nhỉ?”


“Meo.” Trì Trì kêu lên rồi nằm lăn ra đất, nhìn cô với đôi mắt vô tội.


Như đang nói: “Đó chỉ là ảo giác của mẹ thôi, meo meo meo.”


Vuốt mèo xong, Diệp Tri Chi đứng lên định đi tắm nhưng Trì Trì đã cướp trước một bước, nhảy ra trước mặt cô, chắn ngang đường.


Nó đi được ba bước thì quay đầu lại, ánh mắt sáng rực, kéo cô đi qua cạnh bát đồ ăn cho mèo.


Diệp Tri Chi: “…”


Nửa tiếng sau, Diệp Tri Chi đã tắm xong đang nằm dài trên giường nghịch điện thoại di động, còn Trì Trì sau khi đã ăn uống no đủ thì nằm cạnh bên gối cô, ngủ khò khò.


Vừa mới nằm xuống, điện thoại di động đã báo tin nhắn mới từ WeChat.


Thịnh Dĩ Minh: [Chị Tri Chi! Sơ yếu lý lịch em gửi đi có kết quả rồi, ngày mai sẽ đi phỏng vấn.]


Diệp Tri Chi cũng thấy vui thay cậu ta từ tận đáy lòng: [Vậy thì tốt quá rồi, phải cố gắng lên nha.]


Thịnh Dĩ Minh: [Vâng! Em sẽ cố gắng! (nắm tay) (phấn đấu)]


Khi đầu ngón tay trượt qua màn hình, cô đột nhiên có linh cảm, rời khỏi giao diện của WeChat, xem thử giá của túi thức ăn cho mèo kia.


Sau đó thì bị dọa cho hết hồn.


Cô vội vàng mở khung chat với Giang Yến Từ ra, do dự hồi lâu rồi nhắn vào một câu.


Diệp Tri Chi không phải Thu: [Lần sau anh không cần phải mua thức ăn mèo đắt thế đâu.]


Tuy nhiên nửa phút sau.


Giang Bái Bì: [Dù có khổ sở hơn thì cũng không thể để con khổ được.]


Diệp Tri Chi: “…”


Không đúng, cô đang làm cái gì vậy nè!


Sau khi ý thức được bản thân đã làm ra chuyện ngu xuẩn gì, Diệp Tri Chi ném điện thoại di động đi, trở mình giấu mặt vào gối.





Suốt cả tối ấy, Diệp Tri Chi cứ tự thôi miên bản thân, cố gắng làm chính mình quên đi chuyện ngu xuẩn đã làm tối hôm qua.


Đến hôm sau khi tham gia tọa đàm, cô vẫn cứ mất hồn như thế.


Cũng may thời gian tọa đàm không dài, tầm hai tiếng là đã kết thúc.


Diệp Tri Chi rời khỏi hội trường, lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn theo thói quen.


Có một tin nhắn mới.


Hả? Đây là…


Diệp Tri Chi vừa liếc qua tựa đề thu gọn đã vội vàng mở tin nhắn ra.





Nửa tiếng sau, Diệp Tri Chi đã quay lại công ty luật.


Rời khỏi thang máy, cô không chần chừ đã chạy ngay đến phòng làm việc của Giang Yến Từ.


“Giang par! Tôi vừa nhận được hồi âm từ bên kia, tôi biết tại sao bên nước R lại phải hạ giá…”


Câu nói đứt đoạn.


Diệp Tri Chi chạy vào phòng làm việc mà không tìm được Giang Yến Từ.


Cô quay lại chỗ lễ tân hỏi: “Hôm nay luật sư Giang đã quay lại công ty luật chưa?”


Lễ tân đáp: “Sáng nay luật sư Giang vẫn luôn ở đây nhưng vừa nãy có khách hàng đến tìm nên anh ấy đã ra ngoài với người đó rồi.”


“Khách hàng?” Diệp Tri Chi vô thức nghĩ đến Hà Vân Duyệt: “Là khách hàng họ Hà à? Bọn họ có bảo sẽ đi đâu không?”


“Không phải.” Lễ tân liếc nhìn tờ báo tên: “Là một cô gái họ Diệp. Tôi loáng thoáng nghe được hình như bọn họ muốn ra quán cà phê gần đây.”


Diệp Tri Chi ngây ra.


“Họ Diệp?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK