• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3


Diệp Tri Chi ngơ ngẩn.


Cô hơi nghiêng đầu, nhìn đỉnh đầu ướt nhẹp của Giang Yến Từ, trong chốc lát cô trở nên luống cuống không biết phải làm sao.


Thời gian bên trong căn nhà cứ như trở nên ngưng đọng lại.


Ánh đèn vàng ấm áp, tiếng mưa rơi tí tách.


Đáng tiếc bầu không khí còn chưa kịp dâng lên thì đã bị chuông điện thoại cắt ngang.


Diệp Tri Chi như tỉnh lại từ cơn mơ, vội vàng đẩy anh ra.


“Tại sao anh lại nói với tôi mấy lời này?”


Cô lùi về sau mấy bước, nhìn sang chỗ khác nói: “Hơn nữa, sao anh lại không có nơi nào để đi? Anh có thể đi tìm bạn bè của anh, nhờ bọn họ giúp đỡ anh một khoảng thời gian.”


“Bạn bè sao?” Giọng nói của Giang Yến Từ rất hời hợt: “Em cảm thấy sau khi biết tin tức phá sản của nhà tôi, tôi vẫn sẽ còn bạn bè sao?”


Diệp Tri Chi cụp mắt, nhỏ giọng nói: “Nhưng anh đến nói với tôi mấy thứ này, tôi cũng không thể giúp anh giải quyết vấn đề được.”


Hình bóng của anh in trên mặt đất, bầu không khí cô độc cứ như đang quanh quẩn bên người anh.


Không biết tại sao, tự nhiên cô thấy hơi mềm lòng.


“Nếu không thì tôi cho anh mượn 100 tệ, anh tìm khách sạn đi, qua đêm nay tôi sẽ nghĩ cách sau.” Cô tiếp tục nói: “Bây giờ tôi chỉ có bấy nhiêu thôi.”


Giang Yến Từ liếc nhìn cô chằm chằm rồi rời mắt đi.


“Không cần.” Anh xoay người: “Cho tôi mượn phòng tắm của em dùng một chút, tôi sẽ rời đi ngay.”


Giang Yến Từ vào phòng tắm.


Điện thoại di động vẫn đang đổ chuông.


Tiếng chuông cứ như ngày càng trở nên gấp gáp hơn, không ngừng thúc giục chủ nhân của nó nghe điện thoại.


Diệp Tri Chi nhớ tới việc chính, cô nhanh chóng lấy điện thoại ra rồi nhìn thoáng qua cái tên đang hiển thị trên màn hình.


Là Thịnh Dĩ Nhan gọi đến.


Cô đi mấy bước để cách xa Giang Yến Từ một khoảng rồi nhận điện thoại.


Điện thoại mới vừa được nhấc máy, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói lo lắng của Thịnh Dĩ Nhan: “Tiểu Chi, cậu có sao không?”


“Vừa nãy đột nhiên cậu cúp điện thoại nên mình thấy hơi lo lắng.”


Diệp Tri Chi nói: “Mình không sao, chỉ là lúc ra ngoài lấy đồ ăn nhanh, tín hiệu điện thoại không được tốt lắm.” Cô cẩn thận liếc nhìn về phía phòng vệ sinh, vô thức hạ giọng xuống: “Đợi lát nữa nhắn tin WeChat sau.”


“Được.”


Diệp Tri Chi cúp điện thoại, đuối sức ngồi trên ghế salon, thở phào nhẹ nhõm.


Hôm nay cô gặp phải mấy chuyện tồi tệ gì vậy chứ?


Màn hình điện thoại vừa mới tắt đã nhanh chóng sáng lên.


Diệp Tri Chi nhìn vào giao diện màn hình khóa, một tin nhắn WeChat được gửi đến.


Nhan Nhan Nhan Nhan Nhan: [Diệp Tiểu Chi, nhận được tin tức thì chi một tiếng.]


Cô mở khóa điện thoại, uể oải đáp lại một chữ: [Chi.]


Nhan Nhan Nhan Nhan Nhan: [Vừa nãy bên cậu đột nhiên không có âm thanh, thực sự đã dọa mình sợ rồi đấy.]


Diệp Tri Chi gửi sang một nhãn dán đang xoa đầu.


Sau khi nhắn tin với Thịnh Dĩ Nhan một hồi, trọng tâm câu chuyện lại chuyển sang chủ đề lúc nãy chưa nói xong qua điện thoại.


Nhan Nhan Nhan Nhan Nhan: [Được rồi, nãy gọi điện cậu bảo có par mới đến công ty luật của cậu sao, par mới đó thế nào?]


Là Tri Chi không phải Thu: [Par mới kia chính là Giang Yến Từ :smile:]


Tất nhiên Thịnh Dĩ Nhan cũng bất ngờ vì tin tức này, mãi vẫn chưa trả lời lại.


Lúc nhấn gửi, cô lại vô thức nhìn sang phía phòng vệ sinh.


Giang Yến Từ vẫn chưa ra.


Cô cũng không để ý nhiều, tiếp tục về phòng xử lý công việc còn đang dang dở.


Nhưng đối mặt với chiếc laptop, cô không cách nào tập trung nổi.


Cô cứ bấm xóa rồi sửa tài liệu, mãi vẫn chưa viết xong một hàng chữ.


Cửa phòng không khóa, cô vẫn để ý động tĩnh bên ngoài. Vào lần cuối cùng nhìn bên phía ngoài cửa, cô vô thức liếc nhìn thời gian ở góc phải dưới cùng của laptop.


Kỳ lạ.


Gần 12 giờ rồi, đã nửa tiếng trôi qua, sao Giang Yến Từ vẫn chưa ra.


Điều kỳ lạ hơn là từ lúc anh bước vào trong đó, dường như phòng tắm không hề vang lên tiếng xối nước.


Trong lòng Diệp Tri Chi cảm thấy nghi ngờ.


Cô càng nghĩ càng thấy không đúng lắm nên vội vàng chạy ra khỏi phòng.


Cô đi tới phòng tắm, thăm dò gõ cửa thử.


“Giang par, anh có sao không?”


Không ai đáp lại.


Cô gõ cửa lần nữa.


“Giang par? Giang Yến Từ?”


“Có nghe được không? Nghe được thì đáp một tiếng đi?”


Vẫn không ai đáp lại như ban nãy.


Diệp Tri Chi áp lỗ tai vào cánh cửa, cẩn thận nghe ngóng thử, bên trong không hề có bất kỳ động tĩnh gì.


Cô thử mở cửa ra, phát hiện cửa không bị khóa trái từ bên trong nên dễ dàng bị đẩy ra.


Trong phòng tắm, Giang Yến Từ ngồi dưới đất, tựa đầu vào tường. Quần áo dính nước của anh ôm lấy người, không hề động đậy một chút nào. Anh nhắm chặt hai mắt, lông mày cau lại, gương mặt đỏ lên, có vẻ anh đang rất khó chịu.


“Giang Yến Từ, anh làm sao vậy?”


Diệp Tri Chi lại càng hoảng sợ hơn, cô vội vàng tiến vào. Lúc tiến đến gần hơn, cô có thể nghe rõ mồn một tiếng hít thở nặng nề của anh.


Cô đưa tay lên trán anh sờ thử.


Nóng…


Sao lại nóng như thế chứ?”


“Giang Yến Từ, sao anh lại nóng lên thế?”


Anh khó khăn nhấc mí mắt lên, liếc nhìn cô một cái: “Sơ sơ thôi.”


“Sơ sơ cái gì?” Diệp Tri Chi sốt ruột, cô muốn tự mình đỡ anh dậy: “Tôi gọi xe đưa anh đến bệnh viện.”


Anh chống cự rút tay về, giọng nói có chút kìm nén: “Không đi.”


“Nhưng anh đang sốt.”


Giang Yến Từ hất tay cô ra rồi vịn vào tường, cố gắng đứng lên: “Tối nay quấy rầy em rồi, trời cũng đã khuya nên tôi về trước đây.”


Nhưng chưa đi được mấy bước, cơ thể anh lại thấy choáng váng, cả người ngã quỵ xuống.


“Giang Yến Từ!” Diệp Tri Chi nhanh chóng duỗi tay đỡ lấy anh.


Trong nháy mắt, trọng lượng cơ thể của anh đã dồn hết lên người cô. Cô cố gắng dùng hết sức lực mới miễn cưỡng đỡ lấy anh nổi.


“Anh đã bệnh thành cái dạng này rồi, còn muốn đi đâu nữa?” Cô cảm thấy hơi nóng nảy, chưa kịp suy nghĩ đã thốt ra một câu: “Như vậy đi, nếu anh không tìm được nơi ở thì có thể nghỉ tạm ở chỗ tôi một đêm.”


Lúc vừa thốt ra câu nói ấy, cô lập tức ngây ngẩn cả người.


Rốt cuộc cô đang nói cái quái gì thế hả?


Diệp Tri Chi hận không thể cắn đầu lưỡi của mình. Trong lòng cô cảm thấy rất hối hận nên lập tức nhấn mạnh: “Chỉ có thể ở một đêm thôi!”


Cô suy nghĩ một chút, tiếp tục bổ sung thêm: “Tôi, tôi không có đồng cảm gì với anh đâu. Tôi chỉ nghĩ dù sao chúng ta cũng từng có quan hệ hôn ước, xem như nể chút tình nghĩa khi trước, tôi miễn cưỡng đồng ý thu nhận anh vậy.”


Giang Yến Từ thoáng ngước mắt, ánh mắt bình tĩnh nhìn sang lỗ tai phiếm hồng của cô.


“Ừ, được.”


Anh gối đầu lên vai của Diệp Tri Chi, ở một góc khuất mà cô không thấy, khóe miệng của anh đã hơi cong lên.





Diệp Tri Chi cũng không biết sao mọi việc lại trở nên giống như bây giờ.


Mấy giây trước, cô còn điên cuồng dùng laptop để tra mạng…


[Làm thế nào để tránh xấu hổ khi ở chung một phòng?]


[Nên làm thế nào khi ở chung phòng với người khác giới?]


[Phải làm gì khi khách đến nhà đột nhiên phát sốt?]





Nhưng vẫn không tìm được đáp án hữu dụng nào.


Tra mạng không có kết quả.


Diệp Tri Chi tỉnh táo lại, cô cảm thấy hành vi vừa rồi của mình thực sự quá ngốc. Cô thở dài rồi tắt trang web đi.


Cô đưa mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, bên ngoài sấm chớp rền vang, mưa rơi ồn ào, không có chút dấu hiệu ngừng mưa nào.


Diệp Tri Chi chỉ là cho Giang Yến Từ vào cửa uống một hớp nước nóng thôi mà, hoàn toàn không ngờ anh sẽ phát sốt như vậy.


Cô nhìn người đang nằm trên ghế salon, có chút buồn rầu.


“Giang Yến Từ, anh đang ngủ sao?” Cô nhỏ giọng thăm dò nhưng không được đáp lại.


Giang Yến Từ nhắm nghiền hai mắt, anh đã ngủ say rồi.


Lúc này phải làm thế nào đây?


Để anh nằm ở đây sao?


Nhưng anh vẫn còn mặc áo quần ướt, nếu không thay ra thì có thể bệnh tình sẽ nặng thêm.


Nói không chừng còn có thể xuất hiện hậu quả không tốt đẹp gì nữa.


“Cấp trên chết ngoài ý muốn trong lúc đến nhà làm khách, cần phải chịu trách nhiệm gì?”


Trong đầu của cô hiện lên điều khoản gánh chịu trách nhiệm của pháp luật.


Diệp Tri Chi nhắm mắt lại rồi mở ra. Cô cắn răng một cái rồi vươn tay, mở một cúc áo của chiếc sơ mi.


Đường nét cơ ngực như ẩn như hiện sau lớp áo, có thể nhìn ra vóc dáng của anh cũng không tồi.


Diệp Tri Chi ngừng thở, lại mở ra một cúc áo nữa.


Một cúc, hai cúc, ba…


Lúc đang cởi cúc áo thứ ba ra, đột nhiên cổ tay của cô bị nắm lấy.


“Em muốn làm gì?” Giang Yến Từ chậm rãi nhấc mí mắt lên để nhìn cô.


Cô còn chưa kịp đáp lại thì anh đã nói: “Em đang muốn chiếm tiện nghi của tôi sao?”


Diệp Tri Chi bối rối.


“Không phải đâu!” Cô nhận lấy ánh mắt của anh, trong chốc lát không biết nên làm sao mới phải, lời giải thích không được mạch lạc cho lắm: “Tôi chỉ muốn giúp anh thay áo quần thôi.”


Giang Yến Từ buông tay cô ra rồi đưa tay lên trán, anh nhắm hai mắt lại, khóe miệng hơi cong lên, nói.


“Ừ, vậy nên em đang muốn chiếm tiện nghi của tôi.”


Diệp Tri Chi: “…”


Cô mặc niệm trong lòng: Bây giờ anh ấy là bệnh nhân, không nên tính toán không nên tính toán không nên tính toán không nên tính toán…


Giang Yến Từ hỏi: “Diệp Tiểu Thu, tôi phát sốt sao?”


Diệp Tri Chi không thể nhịn được nữa: “Câm miệng!” Cô hít một hơi thật sâu, đáp lại rằng: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được phép gọi tôi bằng tên đó!”


Anh như mắt điếc tai ngơ với sự kháng cự của cô, giọng nói yếu ớt: “Diệp Tiểu Thu, bây giờ tôi thấy rất khó chịu.”


“…”


Diệp Tri Chi không muốn để ý tới anh, cứ thế quay đầu rời đi.


Cô đến chỗ bàn trà bên cạnh để rót một ly nước ấm.


Giang Yến Từ nghiêng đầu nhìn về phía bóng lưng của cô, khàn giọng nói: “Trước đây em từng nói nếu tôi phá sản thì em sẽ nuôi tôi cả đời.”


“Lời nói của em khi đó, bây giờ còn hiệu lực không?”


Diệp Tri Chi mở to hai mắt, tay cũng theo đó run lên, suýt chút nữa thì làm rơi ly nước trên tay mình.


Chương 4


Trái tim của cô lập tức nhảy lên liên hồi.


Trong lòng có một người tí hon đang gật đầu điên cuồng, vừa định thốt ra từ “Được”. Nhưng một chút lý trí còn sót lại kia đã ngăn cô lại.


Diệp Tri Chi cố gắng bác bỏ: “Anh đang nói nhảm gì đấy? Tôi, tôi nói như thế hồi nào?”


Giọng điệu của Giang Yến Từ rất bình tĩnh: “Lúc ở ngoài cửa, tôi cũng nghe được đấy.”


Diệp Tri Chi: “…”


Giang Yến Từ lại đâm thêm một nhát: “Vậy thì em muốn hành hạ tôi như thế nào?” Anh cố ý ngừng lại: “Tiểu, Thu?”


Bàn tay đang cầm cốc nước của Diệp Tri Chi nắm chặt lại.


Cô có thể nghe được ý vị trào phúng ở trong lời nói đó.


Tên này!


Tự dưng anh lại nhắc tới chuyện này, quả thật là không yên được mà, may mà cô không mắc lừa.


Diệp Tri Chi nhấp một ngụm nước, đặt ly xuống, bắt bản thân tỉnh táo lại. May là cô còn đang quay lưng với anh, có đủ thời gian để điều chỉnh lại cảm xúc đang lộ rõ trên gương mặt.


Trong lòng Diệp Tri Chi bình tĩnh lại, xoay người, hỏi lại với giọng điệu bắt chước anh lúc nãy: “Giang Yến Từ, không lẽ anh đã sốt hỏng não rồi à?” Cô tự chỉ vào mình nói: “Anh nhìn cho rõ đi, tôi là ai?”


Giang Yến Từ không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, đôi mắt sắc kia thật sâu và tối đen như mực vậy, mang theo những cảm xúc mà cô không thể hiểu được.


“Được rồi.”


Anh đột nhiên xuỳ một tiếng, rồi lại dời mắt sang nơi khác.


Diệp Tri Chi: ?


Giang Yến Từ giấu đi vẻ phóng túng kia, khôi phục lại dáng sự lạnh lùng thường ngày, tựa như những câu hỏi lúc nãy chẳng qua là ảo tưởng của cô vậy. Trong lòng Diệp Tri Chi khẽ thả lỏng lại, không biết vì sao, song bây giờ vẫn có chuyện quan trọng hơn phải giải quyết.


Cô quay người về phòng.


Lật tung căn phòng cả buổi, Diệp Tri Chi mới lấy ra được một bộ áo tắm loại ngắn và một hộp thuốc trị cảm.


Quay lại phòng khách, cô đưa những thứ đó ra.


“Hay là anh thay đồ trước đi.” Diệp Tri Chi nói: “Còn nữa, đây là thuốc trị cảm.”


Giang Yến Từ không nhận.


Diệp Tri Chi ngờ vực: “Sao thế?”


Giang Yến Từ nói: “Diệp Tiểu Thu, tôi còn chưa ăn tối đấy.”


Diệp Tri Chi ngây người: “Anh không ăn cơm thì liên quan gì đến tôi chứ?”


Giang Yến Từ liếc cô một cái, mặt không cảm xúc nói: “Bụng rỗng uống thuốc sẽ bị đau dạ dày, đây là kiến thức cơ bản.”


Diệp Tri Chi: “…”


Cô cảm thấy chỉ số thông minh của cô vừa bị khinh thường. Hít một hơi thật sâu, cô cố gắng nở một nụ cười giả lả: “Bát mì hoành thánh của tôi vẫn chưa ăn, có thể chia cho anh một ít.”


Giang Yến Từ nói: “Tôi muốn ăn cháo, muốn nấu ngay bây giờ.”


Diệp Tri Chi cảm thấy sợi dây cung mang tên lý trí của cô sắp đứt mất thôi. Cô kiềm chế sự nóng nảy nói: “Giang Yến Từ, tôi cảnh cáo anh đừng có mà được voi đòi tiên.”


“Diệp Tiểu Thu, tôi bị bệnh.” Giọng điệu của Giang Yến Từ rất bình tĩnh, tựa như chỉ đang trần thuật lại một sự thật mà thôi.


“Ồ, vậy anh nằm tiếp đi.” Diệp Tri Chi tức giận nói, xoay người rời đi. Giọng nói của anh lại truyền đến từ phía sau.


“Bản đề xuất có thể dời hạn đến thứ hai.”


Diệp Tri Chi dừng chân lại.


Lại nghe anh nói tiếp: “Thêm một nghìn tệ, nấu cháo giúp tôi.”


“Đồng ý!”


Diệp Tri Chi đồng ý với điều kiện của anh mà chẳng cần nghĩ ngợi thêm.


“Quyết định như thế đi!”


Chưa đi được bao bước, trực giác của Diệp Tri Chi lại cảm thấy bất thường.


Kì lạ, nhà của Giang Yến Từ đã phá sản rồi cơ mà? Anh lấy tiền ở đâu ra?


Vậy nên cô đã vòng về lại, mở mã QR thanh toán lên: “Chuyển khoản trước cho tôi.”


Giang Yến Từ liếc nhìn cô một cái, vậy mà thật sự lấy điện thoại ra chuyển cho cô một nghìn tệ. (tầm ba triệu tám trăm nghìn VNĐ)


Chi phí được gửi vào trong tài khoản, tâm trạng của Diệp Tri Chi cũng cực kỳ vui vẻ. Cô cong môi, ánh mắt nhìn Giang Yến Từ cũng thân thiện hơn nhiều: “Vậy anh nằm nghỉ trước đi, đợi một chút, tôi đi nấu cháo cho anh.”


Giang Yến Từ cười nhẹ ừ một tiếng, nghiêng đầu nhắm mắt ngủ.


Diệp Tri Chi đi vào phòng bếp, lấy điện thoại ra vui vẻ đặt một đơn hàng ngoài quán.


Cô ghi chú trong đơn hàng: [Khi đến đừng gọi điện, cũng đừng gõ cửa hay nhấn chuông, cứ để ở ngoài cửa rồi nhắn tin cho tôi. (mặt cười)]


Hai mươi phút sau, Diệp Tri Chi nhận được đơn hàng ngoài quán.


Cô cẩn thận từng li từng tí đóng cửa lại, cố gắng không để cửa tạo ra bất cứ âm thanh nào.


Ngay sau đó, cô vọt thẳng vào phòng bếp, rót cháo vào trong chén.


Sau khi huỷ thi diệt tích hộp đóng gói của quán đi, Diệp Tri Chi bưng cháo ra phòng khách.


“Giang Yến Từ, cháo nấu xong rồi này, dậy ăn đi.”


Không ai quan tâm.


Cô tưởng rằng Giang Yến Từ không nghe, kêu thêm lần nữa.


“Giang Yến Từ?”


Trong lòng Diệp Tri Chi có chút nghi vấn, cô đặt chén cháo trên bàn, quay lại nơi Giang Yến Từ đang nằm.


Anh đã thay quần áo.


Nhưng áo tắm của cô là size L, cũng không vừa người anh. Dù cho có nịt đai lưng thì lồng ngực vẫn lộ ra một mảng lớn.


Diệp Tri Chi nhìn chằm chằm vài giây, rồi im lặng dời mắt.


Hai mắt Giang Yến Từ nhắm chặt, hô hấp đều đều, dường như đã chìm vào giấc ngủ say từ lâu.


Diệp Tri Chi do dự vươn tan, chọc chọc mặt anh, dò xét hỏi: “Giang Yến Từ, anh ngủ chưa thế?”


Anh vẫn không chút phản ứng.


“Ngủ rồi à?” Diệp Tri Chi thì thào tự hỏi.


Cô không đi ra ngoài mà cứ ngồi xổm bên cạnh ghế sô pha như thế, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt của người đang nằm trước mắt.


Ánh đèn đã bị người cô chặn lại, dưới hai mảng sáng tối đối lập, dáng vẻ của Giang Yến Từ lại lộ ra vẻ dịu dàng vô hại.


Diệp Tri Chi ma xui quỷ khiến mà vươn tay ra vuốt nhẹ lên khuôn mặt anh, thì thào với một âm lượng chỉ có bản thân có thể nghe được: “Giang Yến Từ, tại sao anh lại phải xuất hiện trong cuộc sống của tôi thế này?”


Mấy giây sau, cô lập tức thu tay lại tựa như bị giật điện vậy.


Cô đang bị sao thế này? Rõ ràng là đã quyết định buông tha xuôi tay mọi thứ rồi cơ mà.


Diệp Tri Chi bực bội đứng lên.


“Sao anh lại phiền phức thế này?” Cô nhìn về phía Giang Yến Từ, lầm bầm lầu bầu: “Thôi, coi như người tốt làm việc thiện.”


Diệp Tri Chi vào phòng cầm một cái chăn lông ra đắp lên cho anh.


Cả đêm trôi qua một cách bình yên.


Cách nhau một cánh cửa, nước sông không phạm nước giếng.


Nhưng khi đêm đến, Diệp Tri Chi lại mơ thấy một giấc mơ.


Trong mơ cô đã biến thành một chú chim hỉ thước (chim ác là).


Chú hỉ thước Diệp Tri Chi vui vẻ không lo sinh sống trong một cánh rừng rậm.


Mùa đông gần kề, cô nhóc hỉ thước vất vả cực khổ xây xong cái ổ cho riêng mình, dự trữ đủ đồ ăn, vui vẻ vào ở.


Thế nhưng không bao lâu sau lại có một con chim đỗ quyên đột nhiên bay đến. Chú chim đỗ quyên xấu xa này không những “không mời mà đến”, mà còn rất ngang tàng chiếm lấy hang ổ của cô, cũng ăn luôn những thực vật mà cô đã chuẩn bị cho mùa đông, khiến cô phải lách vào trong góc.


Cô hỉ thước nhỏ Diệp Tri Chi sợ đến mức run lẩy bẩy.


Chim đỗ quyên Giang Yến Từ dùng cánh đẩy cô nhóc hỉ thước Diệp Tri Chi vào trong góc xó, uy hiếp: “Sinh một ổ trứng cho tôi, tôi sẽ tha cho em.”


Đừng mà!!!


Tiếng thét chói tai bị nghẹn lại ở yết hầu, mãi cũng không thể cất tiếng.


Diệp Tri Chi bừng tỉnh giấc.


Cô mở to mắt, mơ màng nhìn trần nhà.


Ngày hôm qua trước khi ngủ, cô quên kéo màn lại, ánh mặt trời chiếu thẳng vào mà không có chút vật cản nào, lấp đầy từng ngõ ngách trong căn phòng.


Thì ra trời đã sáng rồi.


Diệp Tri Chi nhìn chằm chằm trần nhà, qua một lúc lâu sau cô mới vươn tay che mắt mình lại.


Sao cô lại mơ một giấc mơ kì quái như vậy chứ?


Đều tại tên Giang Yến Từ kia…


Đúng rồi, Giang Yến Từ!


Nhớ đến chuyện chính, Diệp Tri Chi vội vàng vén chăn xuống giường.


Ra ngoài phòng, cô phát hiện trong căn phòng đã không thấy bóng dáng của Giang Yến Từ nữa. Bộ quần áo phơi lên giúp anh hôm qua cũng không thấy, áo tắm được xếp ngay ngắn đặt trên ghế sô pha.


Anh đi rồi sao?


Diệp Tri Chi vuốt cái cổ nhức mỏi, đi đến bàn ăn.


Chén cháo ngày hôm qua cô đặt trên bàn đã không còn, nhưng dưới chén lại có một tờ giấy note.


Cô cầm tờ giấy note lên.


Trên tờ giấy là vài lời nhắn viết tay của Giang Yến Từ…


“Thứ hai nhớ giao bản đề xuất đấy.”


Chữ viết với ngòi bút cực kì sắc bén, lạnh lùng vô tình giống y như bản thân anh vậy.


Diệp Tri Chi: “…”


Trong lúc cô đang mất hồn, điện thoại bỗng dưng rung lên.


Diệp Tri Chi cúi đầu.


Điện thoại có tin nhắn mới đến.


Cô ấn mở, người gửi là một số lạ, nhưng nội dung tin nhắn lại khiến cô giật mình.


“Tri Chi, quậy phá lâu thế cũng nên về nhà rồi.”


“Xin lỗi ông của con cho tốt, ông sẽ tha thứ cho con thôi.”


Nhanh chóng thu hồi lại suy nghĩ, cô xuỳ nhẹ một tiếng, mặt không thay đổi biểu cảm chút nào mà xoá tin nhắn đi.


Giang Yến Từ quay đầu nhìn lại khu lầu dân cư, rồi quay người rời khỏi cư xá.


Ngoài cư xá có một chiếc Cayenne màu đen hoàn toàn không hợp với kiến trúc xung quanh đang đỗ sẵn.


Khi anh đến gần, có một người bước xuống từ trên xe, kính cẩn mở cửa xe.


“Giám đốc Giang.”


Sau khi Giang Yến Từ lên xe, nhận lấy bộ âu phục mà trợ lý Trần Dương đã chuẩn bị tốt.


Anh thay quần áo xong, chậm rãi thắt cà vạt, hỏi: “Bên phía tập đoàn Giang Diên kia thế nào rồi?”


Trần Dương nói: “Mọi thứ đều đang diễn ra theo kế hoạch, hiện tại thì công chính Giang Minh đang tìm kiếm cách ngăn phá sản một lần nữa, nhưng tỉ lệ rất thấp, có lẽ bây giờ đang bể đầu sứt trán.”


“Vậy là được rồi.” Giang Yến Từ hơi ngả ra sau, cong môi: “Về C.Z đi.”


Trên đường đi, Trần Dương tiếp tục báo cáo lịch trình cho anh: “Phó tổng giám đốc của tập đoàn Quân Trạch muốn hẹn gặp ngài vào tối nay.”


“Phó Dĩ Hành à? Cậu ta đến thành phố A khi nào?”


Trần Dương nói: “Vào đêm qua.”


Giang Yến Từ không thèm để ý mà ngắm nghía hộp thuốc trị cảm trên tay mình, nói: “Tôi biết rồi, trả lời cậu ta rằng tôi sẽ đến.”


Một lúc sau, anh lại nói tiếp.


“Nghe Giang Lăng nói rằng dạo gần đây Phó Dĩ Hành ngày nào cũng bị nhốt ngoài cửa quỳ bàn phím, hơn nữa còn sắp bị ly hôn?”


“Không ngờ đấy, cái tên đó cũng có ngày hôm nay.”


“Thật đúng là…”


Giang Yến Từ ngừng lại một chút, khẽ cười một tiếng.


“Xứng đáng.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK