• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Gia Kì chạy đến đưa cái khăn cho Tuấn Kiệt nói
“Anh đến đúng lúc lắm lau giúp anh ta đi”
Rồi cô bỏ chạy ra ngoài.

Tuấn Kiệt đứng ngây người ra khó hiểu lầm bầm.

“Lau gì chứ!
Anh ta đi đến trước mặt Vụ Quân cười gian nói.

“Cậu làm gì mà con gái nhà người ta mặt đỏ như ăn phải ớt thế, đừng nói là vẫn còn sức nha”.

Vụ Quân nhìn Tuấn Kiệt đầy chán ghét tại anh ta mà hắn phải dừng cuộc vui của mình lại
“Đến đây làm gì?”
Tuấn Kiệt bất mãn nói.

“Đến để lấy mạng của cậu”.

Vụ Quân nhếch mép cười kinh

“Trước khi lấy mạng tôi, tôi sẽ cho cậu đi gặp ông bà một chuyến”
Tuấn Kiệt làm ra vẻ mặt đáng thương.

“Bạch thiếu gia xin hãy tha cho tôi, tôi còn mẹ già con thơ đang đợi ở nhà”
Vụ Quân nhìn Tuấn Kiệt diễn trò gương mặt lộ rõ vẻ nhạt nhẽo chán nản.

Tuấn kiệt bây giờ mới bắt đầu vô chủ đề.

“Được rồi không đùa với cậu nữa, đến đây để kiểm tra sức khỏe cho cậu, chứ tớ không hề rãnh rỗi đầu”.

Tuấn Kiệt khám sơ qua cho Vụ Quân cơ thể bình thường, cũng đã hạ sốt, anh ta buôn lời châm chọc nói
” hazzzi có Vợ chăm sóc tốt như vậy thật là sướng, chắc tôi cũng phải lấy một cô quá, hay cậu nhường vì cậu cho tôi đi, nhìn cô ấy chắc còn rất trẻ, cậu đúng là trâu già thích gặm cỏ non ma”
Vụ Quân nhìn Tuấn Kiệt mặt thản nhiên nói
“Muốn chết hả”
Tuấn Kiệt thấy mình đùa hơi lố có khi hắn nói mà làm thiệt nên vội rút lui.

“Không đùa nữa, tới đến phòng khám đây mai lại đến thay bằng cho cậu nhớ ăn và uống thuốc đúng giờ đó”
Nói rồi Tuấn Kiệt ra về.


Khi Tuấn Kiệt rời đi, bà quản gia đem cháo lên cho Vụ Quân.

“Thưa thiếu gia mời cậu dùng cháo”
Vụ Quân hỏi bà.

“Gia Kì đâu?”
“Thiếu phu nhân đang ở ngoài vườn ạ”
“gọi cô ấy lên đây
Bà quản gia đi ra ngoài, Gia Kì từ ngoài vườn hái vào những bông hoa vô cùng xinh đẹp còn hát vu vơ nhìn cô rất đáng yêu với nụ cười trên môi xinh như một thiên thần.

Bà quản gia đi tới.

“Thưa phu nhân, thiếu gia gọi cô”
Gia Kì ngạc nhiên hỏi lại.

“Gọi tôi sao?
“Dạ đúng vậy”
Gia Kì lo lắng sợ hắn lại giở trò lúc nãy nữa thì cô biết làm sao đây, cô nhìn bà quản gia nói.

“Tôi biết rồi”
Cô vào phòng bếp lấy ra một cái bình gốm để trưng những cành hoa cô mới hái vào.Cô thích thú ngắm nhìn tác phẩm của mình, rồi để đem lên phòng Vu Quân, cô lầm bầm trong miệng
“không biết hắn sẽ giở trò gì đây”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK