• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hôm nay cô quyết định quay trở về nhà để gặp lại ba mẹ, Lâm Nghiêm sẽ đến đón hai mẹ con cô đi.

Lâm Nghiêm là người đã luôn bên cạnh giúp đỡ Gia Kì trong suốt thời gian ở Mỹ, cô cứ ngỡ mình đã chết trong đám cháy do Lệ Mỹ gây ra nhưng dường như ông trời thấy được sự đáng thương của Gia Kì nếu cô chết thì sẽ là một xác hai mạng không ai nhẫn tâm làm như thế chỉ có lòng thù hận và ghen ghét mới dẫn con người ta đi đến con đường tội lỗi.

Kể về ngày cô xảy ra tai nạn, lúc đó căn nhà đã rực cháy dữ dội những ngọn lửa như muốn nuốt chửng Gia Kì bỗng có một thanh gỗ từ trên trần nhà rơi xuống đôi tay đang bị trói chặt giữ cột của cô, thanh gỗ rơi trúng lửa bắt lần ra Gia Kì cắn răng chịu đau đớn để ngọn lửa lan đến sợi dây trói để nó đứt ra cô mới có thể thoát ra ngoài, cô đau đớn người bị bỏng nặng lê bước cực nhọc trên đường để nhờ sực giúp đỡ nhưng Gia Kì đã kiệt sức không thể nào đi tiếp được nữa cô mơ màng ngã quỵ xuống đường lúc đó có một đôi vợ chồng trung niên đang lái xe trên đường, thấy Gia Kì ngất xỉu trên người còn đầy vết thương họ dừng lại tiến đến giúp đỡ cô, đưa cô đến bệnh viện để chữa trị, Gia Kì được đưa đến bệnh viện thần trí không ổn định cơ thể bị băng bó khắp nơi do bị bỏng rất nhiều chỗ cũng may là cái thai trong bụng của cô vẫn còn giữ được đó cũng là ý trời nếu mất đứa con này nữa chắc chắn cô sẽ rơi vào tuyệt vọng.

Gia Kì đau đớn cầu xin hai vợ chồng trung niên đó giúp đỡ cô đưa cô đi khỏi đây, họ cũng thương xót cho hoàn cảnh của cô nên đã nhận cô làm con nuôi, họ còn có một người con trai cũng là Lâm Nghiêm người luôn giúp đỡ cô, gia đình họ định cư ở Mỹ chỉ về đây đi du lịch lại tình cờ gặp Gia Kì họ đưa Gia Kì sang Mỹ sinh sống và chữa trị vết thương.

Suốt khoảng thời gian sống cùng gia đình Lâm Nghiêm cô thấy rất hạnh phúc và biết ơn họ vô cùng, Lâm Nghiêm đã đem lòng yêu cô nhưng Gia Kì không dám nhận bởi vì cô sợ họ sẽ vượt qua ranh giới của nhau cô thật sự không muốn suy cho cùng cô cũng là con nuôi của ba mẹ Lâm Nghiêm.

Nhưng cô thật sự hiểu rất rõ tấm lòng của anh cũng không nỡ làm anh tổn thương, với cả cô không hề xứng đáng với Lâm Nghiêm dù chỉ là một chút, cô đã gian dở một đời chồng đã vậy còn có con với người đàn ông khác, nhiều lần Lâm Nghiêm muốn ngỏ ý đều bị Gia Kì đánh lãng sang chuyện khác nhưng anh vẫn luôn hi vọng một ngày nào đó cô sẽ chấp nhận anh mở lòng ra để anh bước vào trái tim đã nguội lạnh của Gia Kì.

Hôm nay cô quay về nhà ba mẹ của mình đến nơi cô không đủ cam đảm đi vào nước mắt đau thương sau nhiều năm xa cách không biết họ có khoẻ không, Lâm Nghiêm bế Tiểu Ân trên tay quay sang nói với Gia Kì.

" Vào đi em, ba mẹ biết em vẫn còn sống chắc họ sẽ vui mừng lắm ".

Gia Kì gật đầu với Lâm Nghiêm rồi cả hai cùng đi vào trong.

Khung cảnh rất quen thuộc mà mấy năm nay cô chỉ mong một lần được nhìn thấy, ba cô đang ngồi đọc báo tóc đã bạc đi rất nhiều, còn mẹ cô thì ngồi kế bên gọt trái cây trông bà cũng đã già đi nhiều trên đôi mắt luôn ẩn chứ sự đau buồn từ khi mất con gái.

Gia Kì đi được nữa đường đã không kiềm được nước mắt cô đứng lại đưa tay lên bịch miệng khóc nức nở Lâm Nghiêm đứng kế bên an ủi cô để Gia Kì có động lực đi tiếp, hai người đi vào trong mẹ Gia Kì thấy bóng người từ từ nhìn lên đôi mắt bắt đầu ngấn lệ bàn tay run rẩy làm rớt cả con dao miệng lấp bấp gọi Gia Kì.

" Gia......Kì con vẫn còn sống sao ".

Cô vội chạy đến ôm lấy mẹ khóc nức nở, còn ba cô cũng đã nghẹn ngào ông bỏ tờ báo xuống đứng lên với vẻ mặt bất ngờ không tin đó thật sự là con gái của mình, đám tan của cô đã được tổ chức họ còn xây một ngôi mộ để tưởng nhớ cô vậy mà Gia Kì lại đứng ngay trước mặt họ như một điều kì diệu, ba mẹ cô vui sướng không gì có thể tả nổi.

Sau một màng gặp lại đầy nước mắt ba người đã bình tĩnh lại Gia Kì giới thiệu Lâm Nghiêm với ba mẹ mình.

" Ba mẹ đây là anh Lâm Nghiêm anh ấy và gia đình đã giúp đỡ con suốt mấy năm qua ".

Lâm Nghiêm nhìn ba mẹ Gia Kì chào hỏi lễ phép.

" Con chào hai bác ".

Mẹ cô đi đến cúi xuống cám ơn Lâm Nghiêm nhưng liền bị anh ngăn lại.

" Bác à đừng làm như thế ".

Mẹ Gia Kì nghẹn ngào nói

" Nếu không có cậu thì con gái chắc đã chết từ lâu rồi tôi không biết lấy gì để đền đáp ơn nghĩa của cậu ".

Lâm Nghiêm đỡ bà đi đến ghế ngồi rồi nói.

" Bác à đừng khách sáo với cháu như vậy, nếu là người khác họ cũng sẽ giúp cho Gia Kì thôi ".

Gia Kì nắm tay tiểu bảo bối đi đến trước mặt ba mẹ mình.

" Gọi ông bà ngoài đi con ".

Tiểu Ân lanh lợi gương mặt đáng yêu với cặp má bánh bao khiến cho người khác muốn cưng chiều.

" Con chào ông ngoại, bà ngoại ".

Mẹ cô hơn bất ngờ bà nhìn Gia Kì hỏi.

" Thằng bé là con của Vu....."

Nhưng bà không nói ra hết tên sợ cô sẽ nhớ đến hắn mà đau lòng, Gia Kì nhìn mẹ gật đầu, bà nhìn đứa cháu đáng yêu của mình cười tươi dang tay đón tiểu bảo bối vào lòng.

Ba cô đứng đó cũng vui mừng khôn xiết ông tiếng.

" Có lẽ hôm nay là ngày vui nhất của chúng ta suốt mấy năm qua"

- -----oOo------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK