• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhóm dịch: Thiên Tuyết

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­­ ­­ ­ ­­ ­ ­ ­ ­ ­ ­

Lúc này trên mặt hắn lại hàm chứa châm chọc, đồng thời 'A' một tiếng, tỏ vẻ xem thường: "Nửa năm mà đi năm mươi ngày thì làm sao? Lý Hiên ta chính là thiên phú dị bẩm, thông tuệ thiên thành, mười ngày nửa tháng đã có thể học được gần hết rồi. Nếu không phải là bị lão đầu nhi cưỡng ép đưa đến Lục Đạo Ty, không thể khoa cử, nói không chừng Lý Hiên ta cũng có thể thi đậu công danh trở về. Có một số người thật là tâm tính không ổn, bản thân mình ngốc thì ước gì người khác cũng ngu xuẩn như hắn vậy."

Đáng nhắc tới chính là, vào thời niên thiếu nguyên thân Lý Hiên thật sự xem khoa cử là mộng tưởng, cũng thật lòng cho là chỉ cần mình nỗ lực hai ba năm, đối với hắn mà nói cái gì trạng nguyên thám hoa đều dễ như trở bàn tay —— vì lẽ đó chuyện này tuyệt đối không phải Lý Hiên tự mình khoác lác.

Lý Viêm đã bị hắn cãi lại đến không cách nào lên tiếng, nghĩ thầm trên cõi đời này sao lại có người vô liêm sỉ như thế? Lại còn là đệ đệ của ta?

Lý Hiên thì lại đưa ánh mắt chuyển về hướng Thành Ý bá, vẻ mặt nghiêm túc: "Lão đầu nhi, con nghe nói phụ thân và huynh trưởng đều bị cách chức? Đến cùng là xảy ra chuyện gì?"

Hắn vốn không hy vọng xa vời có thể biết được nguyên do, nhưng mà Lý Thừa Cơ liếc mắt nhìn hắn một cái, sau đó cất tiếng thở dài: "Việc này trên dưới Nam Trực Lệ đều nói năng thận trọng, nhưng ta phỏng chừng cũng không che giấu nổi. Ngay buổi chiều hôm qua, Nhị hoàng tử điện hạ phụng hoàng lệnh trở về Nam Kinh cúng tổ tiên, từ Dương Châu xuôi nam qua sông, sau đó bị tập kích mất tích trên sông Trường giang."

Sắc mặt Lý Hiên lập tức trắng bệch một mảnh: "Phụ thân có tham dự hộ tống?"

"Vậy thì thật ra không có, nhưng ta thân là Đề đốc thủy sư Thao Giang, khó thoát được tội."

Sắc mặt ông ta ảm đạm, cứ như già nua đi mười tuổi, lời kế tiếp cũng mang đầy hàm ý sâu xa: "Hiên nhi, trước đây bất kể con hồ đồ thế nào ở Lục Đạo Ty, ta cũng có thể không để ý, thế nào cũng có phụ thân giúp con thu dọn tàn cuộc. Nhưng mà từ nay về sau, chỉ sợ không còn chuyện tốt như vậy! Tai họa lần này, Thành Ý bá phủ chúng ta không hẳn có thể gánh vác được. Vì lẽ đó, vị trí của Lục Đạo Ty này, dù như thế nào con cũng phải bảo vệ cho bằng được. Ngày sau chỉ sợ Thành Ý bá phủ chúng ta ngã xuống, con còn có thể áo cơm không lo."

"Có nghiêm trọng đến mức ấy không? Lão đầu người không lừa con đấy chứ?"

Trong lòng Lý Hiên hơi trầm xuống, Lý Thừa Cơ trong ký ức của nguyên thân là một lão đầu nhi vô cùng coi trọng mặt mũi. Nhưng hôm nay ông ta còn nói ra câu “Không gánh vác được” ngay trước mặt hai đứa con trai, có thể thấy được tình huống của Bá phủ đã phi thường không ổn.

"Con nghĩ thế nào?" Lý Thừa Cơ cười lạnh nói: "Chuyện lần này có lẽ không chỉ đơn giản là hoàng tử mất tích, tình huống sau lưng rắc rối phức tạp, sơ sẩy một cái, toàn phủ chúng ta đều phải tan xương nát thịt. Cho nên con đừng không chú ý, nếu còn dám chung chạ ở bên ngoài, ta nhất định sẽ đánh gãy cái chân chó của con! Hiên nhi, bây giờ con đã mười tám tuổi, ta không cầu hiện tại con có thể tự lập, nhưng mà cũng nên hiểu chuyện một chút."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK