• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Con đường bên ngoài giáo đường kỳ thật không tính là quá rộng, nhưng có điều lớn hơn những đường mòn lên núi, hai bên là rừng cây rậm rạp, cơ hồ không có người đi đường, xe lui tới cũng rất ít.
Hạ Vũ Thiên cõng Lâm viễn trên lưng, chậm rãi đi xuống dưới.
Lâm Viễn không chịu tựa vào lưng Hạ Vũ Thiên, thẳng cổ nhìn thấy gáy gã, nhìn nghiêng sườn mặt có chút xấu hổ.
“Cậu có mệt hay không a?” Hạ Vũ Thiên quay đầu nhìn hắn.
“Không phiền, không phiền” Lâm Viễn xấu hổ cười “Anh so ra mệt hơn a”
“Tôi là nói cổ của cậu” Hạ Vũ Thiên trắng mắt liếc, nói “Cậu có thể ngã đầu trên vai tôi”
Lâm Viễn giật giật khóe miệng, tâm nói: Tôi chính là không muốn tựa vào vai anh nên mới không tựa vào.
“Nghe thấy không?” Hạ Vũ Thiên cười hắn “Sợ cái gì, tôi cũng không ăn thịt người!”
Lâm Viễn cảm thấy cổ cứng ngắc, còn có thể bị sái cổ, vì thế đành buông tha, gác cằm lên vai Hạ Vũ Thiên.
Hạ Vũ Thiên khẽ nhíu mày ” cằm cậu là dùi à?!”
Chân mày Lâm Viễn giật một cái “Anh đúng là thần kinh, đi mau!”
Hạ Vũ Thiên bất đắc dĩ, tiếp tục cõng hắn xuống núi.
Ngay lúc này, phía sau xuất hiện một chiếc ô tô màu trắng, dừng lại bên cạnh bọn họ, cửa kính kéo xuống, người nhô đầu ra đúng là Tôn Lâm.

“Lâm Viễn” Tôn Lâm gọi một tiếng, Lâm Viễn cười cười với hắn. Hạ Vũ Thiên vẫn không dừng bước, tiếp tục đi xuống.
Tôn Lâm giảm tốc đi bên cạnh, hỏi “Làm sao vậy?”
“Nga, xe chết máy” Lâm Viễn thành thật trả lời.
“Cần tôi cho đi nhờ xe không?” Tôn Lâm hỏi.
“Không cần” Lâm Viễn cười tủm tỉm, tựa vào trên lưng Hạ Vũ Thiên, bày ra bộ dáng có vẻ vô cùng thân thiết “Như vậy thú vị hơn”
Hạ Vũ Thiên hơi hơi nhoẻn miệng, cảm thấy rất hưởng thụ.
“Được….cậu biết số điện thoại của tôi, nếu có việc gì liền gọi cho tôi” Tôn Lâm nói xong, lái xe đi.
Lâm Viễn thấy xe đã đi xa, khe khẽ thở dài, ghé vào trên lưng Hạ Vũ Thiên ngẩn người.
“Đang nghĩ gì vậy?” Hạ Vũ Thiên hỏi hắn.
“Không có gì” Lâm Viễn hai tay nắm bả vai Hạ Vũ Thiên, nhìn lên không trung trên đỉnh đầu, một trận gió thổi qua, cảm giác vô cùng thoải mái, phía sau xe của đám vệ sĩ không nhanh không chậm theo sát, hắn hỏi “Hạ Vũ Thiên, anh có súng không?“
Hạ Vũ Thiên sửng sốt, quay đầu lại cười hỏi “Có, nhưng đừng trông cậy rằng tôi sẽ cho cậu súng, hơn nữa, cho cậu cũng sẽ không dùng”
“Sách” Lâm Viễn bĩu môi khinh thường, nói “Chính bởi vì không biết dùng mới muốn liếc mắt một cái nhìn thử không đúng sao? Lần trước hình như tôi thấy vệ sĩ của anh có, anh nhất định cũng có, cho tôi xem”
“Bây giờ làm sao lấy?” Hạ Vũ Thiên cười “Chờ về đến nhà đi, nhà cũ có bãi tập bắn, cậu có hứng thú tôi có thể dạy”
“A, hiện tại trên người anh cũng có a?” Lâm Viễn rất tò mò, đưa tay sờ ngực gã, sờ soạng trong quần áo “Anh giấu chỗ nào rồi? Cho tôi xem”
“Ai” Hạ Vũ Thiên bị hắn sờ soạng không được tự nhiên, nói “Chớ có sờ tới sờ lui, cẩn thận tôi không khách khí với cậu”
Lâm Viễn bĩu môi “Keo kiệt”
“Cậu hỏi súng làm gì?” Hạ Vũ Thiên khó hiểu.
“Chính là tò mò” Lâm Viễn nhỏ giọng nói thầm, tâm nói: Tốt nhất lão tử phải thử một phen, như vậy ngày nào đó có nguy hiểm còn cón thể phòng thân a, đi theo ngươi rất không an toàn.
Trên sườn núi, A Thường mở mui xe, kiểm tra bên trong có hỏng hóc gì không, trong lòng có chút buồn bực……mỗi ngày dù sớm hay muộn cũng sẽ kiểm tra xe, không có vấn đề a, như thế nào lại đột nhiên chết máy?
Vừa nghĩ, hắn vừa đi đến nhìn xem, liếc mắt một cái….liền nhìn đến đầu ống dẫn hơi bị cắt đứt…..
A Thường khẽ nhíu mày, cảm thấy kỳ quặc, tối hôm qua hắn xem, ống dẫn hơi hoàn hảo vẫn là đồ mới thay không có khả năng hư hỏng, như thế nào lại đột nhiên bị đứt, lại nhìn thấy……….đường cắt bằng phẳng!
A Thường lập tức ý thức được tình huống không ổn, là có người nhân lúc hắn không ở đó động thủ tay chân, có thể tiếp cận xe hắn…..là người một nhà?!
Nghĩ đến đây, A Thường lập tức lấy di động, hơn nữa vội vàng chạy xuống chân núi.
Lâm Viễn nhàn nhã ghé vào trên lưng Hạ Vũ Thiên, có chút buồn ngủ, lúc này, chợt nghe tiếng điện thoại Hạ Vũ Thiên vang lên.
“Tiếng chuông thật không sáng ý” Lâm Viễn đưa tay, lấy điện thoại trong túi áo, nhấn nút nghe, đặt lên tai Hạ Vũ Thiên.
Hạ Vũ Thiên chợt nghe tiếng A Thường truyền đến bên kia điện thoại, mang theo thở dốc, như vậy là vừa chạy vừa nói.

Nghe xong mấy câu ngắn gọn của A Thường, Hạ Vũ Thiên nhẹ nhàng gật gật đầu, nói “Tôi đã biết”
A Thường cúp điện thoại, lại nhấn dãy số khác gọi anh em đến.
Sau khi Lâm Viễn ngắt điện thoại, lại nhét vào túi áo Hạ Vũ Thiên, chợt nghe Hạ Vũ Thiên thấp giọng cười nói “Lâm Viễn, lần này cũng không phải là tôi an bài”
“A?” Lâm Viễn nghe không hiểu, đang lúc khó hiểu, đột nhiên………phía sau truyền đến một loạt tiếng “phanh” dồn dập, sau đó là “ping” một tiếng nổ.
Lâm Viễn sửng sốt, quay đầu lại xem, chỉ thấy phía sau không biết từ khi nào xuất hiện một chiếc xe jeep quân dụng, bốc đầu, tông vào đám xe vệ sĩ của Hạ Vũ Thiên.
“a!” Lâm Viễn nói “Tai nạn xe cộ!”
“Lâm Viễn, cậu có bao giờ gặp xã hội đen thật sự chưa a?” Hạ Vũ Thiên đột nhiên hỏi.
“Ân? Anh không phải sao?” Lâm Viễn đẩy gã “Anh thả tôi xuống, mấy vệ sĩ của anh hình như bị thương”
“Ai nha…….”Nói còn chưa dứt lời, Lâm Viễn đã bị Hạ Vũ Thiên ném vào trong một lùm cây.
“Anh làm gì?” Lâm Viễn bị rơi rất thảm, xoa chân bị thương, nhìn thấy thân mình Hạ Vũ Thiên chợt lóe phóng đến bên cạnh hắn, từ trong ống quần lấy ra một cây súng nhỏ, tháo chốt giao cho Lâm Viễn, nói “Ngoại trừ tôi, vô luận ai đến bên cạnh đều nổ súng bắn người đó”
“A?” Lâm Viễn cầm súng trên tay, có chút thất thố “Tôi…..Tôi chưa từng bắn súng a”
“Đừng bắn chính mình là được” Hạ Vũ Thiên lại lấy ra 1 cây súng ở sau lưng…….lúc này, chợt nghe “ping ping” vài tiếng súng……là tiếng súng từ trong xe đám vệ sĩ của Hạ Vũ Thiên truyền đến.
Hạ Vũ Thiên chau mày.
“Làm sao vậy?” Lâm Viễn hỏi.
“Trong bốn vệ sĩ, có 1 kẻ là nội ứng” Hạ Vũ Thiên nhẹ nhàng bâng quơ nói “Ba người còn lại phỏng chừng đã bị bắn chết”
Lâm Viễn nghe xong trong lòng sợ hãi……..sau đó mới phản ứng lại: đây không phải là Tân Châu cảng a, là đời thật a.
Lúc này, bên trong vài chiếc xe jeep quân dụng bước xuống vài người vạm vỡ, trên tay đều cầm súng, Lâm Viễn quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Vũ Thiên đang nhìn bốn phía, tựa hồ là đang nghiên cứu đi như thế nào.
“Uy, Hạ Vũ Thiên” Lâm Viễn đưa tay chỉ, khều khều gã.
“Ân” Hạ Vũ Thiên quay đầu lại nhìn hắn.
“Anh thật sự không bỏ tôi lại một mình mà chạy chứ a?” Lâm Viễn còn thật sự nói.
Hạ Vũ Thiên cảm thấy có chút buồn cười “Trong tình huống này hẳn là bảo tôi đừng quan tâm cậu, tự mình đi trước mới đúng chứ?!”
“Anh mơ thật đẹp a! Hoặc là không chết, hoặc là hai ta đồng quy vu tận!” Lâm Viễn vừa nói vừa chụp bả vai gã “Cơ hội tốt như vậy, không phải anh cầu còn không được sao? Cho nên nhất định phải biểu hiện thật tốt a! Đại ca!” Lâm Viễn chắp tay.
Đột nhiên Hạ Vũ Thiên cảm thấy xúc động khó hiểu, người tên Lâm Viễn này, có chút gì tốt chứ!
Xa xa, đám người kia đã bắt đầu phân tán bao vây lại đây, tựa hồ là muốn tìm kiếm Lâm Viễn cùng Hạ Vũ Thiên trốn trong bụi cây.
“Tôi dẫn bọn họ rời đi, cậu trốn ở trong này, nhớ kỹ lời tô nói, trừ bỏ tôi ra, vô luận ai tìm thấy cậu trước tiên, đều nổ súng bắn chết hắn” Hạ Vũ Thiên đưa tay nắm cằm Lâm Viễn, còn thật sự phân phó “Có nghe hay không?”
“Ân” Lâm Viễn khẽ gật đầu, nhìn thấy khóe miệng Hạ Vũ Thiên hơi mở ra, đứng dậy, đột nhiên chạy khỏi cánh rừng, chạy về phía xa xa.

Cùng lúc đó, Lâm Viễn chợt nghe một trận tiếng súng truyền đến, hắn nhíu mày, làm dấu chữ thập trước ngực, Hạ Vũ Thiên, Thượng Đế cùng Bồ Tất sẽ phù hộ cho anh, anh cũng không nên chết đi a, anh chết rồi chứng tỏ tôi cũng không hay ho gì, vẫn là đi theo anh tốt hơn, tuy rằng có đôi khi sẽ bị kinh hoảng, nhưng dù sao lão tử vẫn còn may chán, vạn nhất theo phải kẻ biến thái….tấm tắc.
Nghĩ đến đậy, Lâm Viễn cũng không muốn niệm kinh nữa, hắn theo kẽ hở của tán cây nhìn ra ngoài, đại bộ phận đám người đã được Hạ Vũ Thiên dẫn đi. Lâm Viễn cũng không dám nhìn nhiều, tâm nói: Liếc mắt xem thêm 1 cái là thêm một cái nguy hiểm a……hắn nhìn khắp nơi, quyết định là đi sâu vào bên trong một chút, tìm một nơi bí mật ẩn thân, vì thế, trước tiên đứng lên, sau đó lặng lẽ nhảy vào bên trong, tựa vào một thân cây, giấu súng trong người.
Lâm Viễn đứng ở đó đợi, kẻ làm thầy thuốc, lại là khoa cấp cứu, trong thời điểm nguy cấp, Lâm Viễn vẫn có thể phân tích vấn đề một cách rất lý trí, ít nhất, hắn biết sẽ không có ai không phân tốt xấu một phát bắn chết mình, thân phận làm di chúc vẫn còn có chút giá trị lợi dụng, bởi vậy cho dù bị phát hiện thì đại khái cũng có người sẽ bắt sống hắn. Hơn nữa, Lâm Viễn không có năng lực phản kháng, chân còn bị thương, cho nên người tới bắt hắn hẳn là sẽ không phòng bị, hắn còn cầu nguyện, tới bắt hắn là một người chứ không phải hai.
Lâm Viễn đứng tại chỗ đợi, chợt nghe tiếng súng bên ngoài lần lượt thay đổi, thực sự vì Hạ Vũ Thiên mà vã mồ hôi a, lại qua 1 trận súng, tiếng súng ngừng lại, khắp nơi trở nên yên tĩnh không tiếng động.
Lâm Viễn không biết hiện tại là tình huống nào, còn có chút sốt ruột, chính là lúc này, đột nhiên nghe thấy tiếng cây cối bên ngoài xào xạc xào xạc, lập tức trở nên khẩn trương.
Sau đó, có một người xông vào, Lâm Viễn nắm chặt súng sau lưng, nhìn kỹ người đến, là 1 men in black…..hắn nhận ra, là 1 trong những vệ sĩ của Hạ Vũ Thiên.
“Lâm thiếu gia!” Vệ sĩ kia nhìn thấy Lâm Viễn vừa mừng vừa sợ, hỏi “Đại thiếu gia đâu?”
Lâm Viễn chần chừ, trong lòng vừa động………hắn theo Hạ Vũ Thiên bao lâu nay, chưa từng thấy bất kỳ vệ sĩ nào cười……Men in black đều có khuôn mặt lạnh như lá bài! Người này có vấn đề.
“Ách……anh ấy nói ra ngoài dẫn những người đó rời đi!” Lâm Viễn nhỏ giọng nói nhỏ, tựa hồ bị sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng xanh, Lâm Viễn tâm nói……..Đủ giống như thật đi?!
Vệ sĩ kia gật gật đầu, vẫy tay với Lâm Viễn, nói “Tôi bảo hộ thiếu gia đi ra ngoài đi, nơi này không an toàn”
Lâm Viễn tựa hồ có chút khó xử, nói “Chính là…….Hạ Vũ Thiên nói không cho tôi đi, bảo tôi ở đây đợi anh ấy” Lâm Viễn tận lực bày ra bộ dáng rất sợ hãi, ghê tởm bản thân đến mức muốn tìm một chỗ để ói ra.
“Ách….Chính là nơi này không an toàn, vừa lúc nãy là bộ đội đặc chủng…….”Vệ sĩ kia đi đến, như thể phải kéo Lâm Viễn rời đi, Lâm Viễn đột nhiên hô lên một tiếng “Hạ Vũ Thiên!”
Vệ sĩ kia kinh ngạc nhảy dựng, đưa tay rút súng quay lưng lại, nhưng là……phía sau không có bất kỳ thứ gì…….
Hắn nhướng mày ý thức được mình bị lừa, chợt nghe Lâm Viễn phía sau lạnh lùng nói “Đừng nhúc nhích, không muốn bị bắn chết thì thành thật đứng im”
Vệ sĩ sửng sốt, khẩu súng không nặng không nhẹ trên tay Lâm Viễn đang lựa chọn góc độ, làm sao để bắn trúng không chết mà cũng không thể động đậy?
Bắn vào đầu chắc chắn sẽ ra đi, bắn tứ chi sẽ không chắc chắn chính xác. Xem ra nhìn lại chỉ có thể bắn vào thân mình, nhưng nói thân thể thì từ cơ hoành trở lên không thể bắn trúng a, phổi với tim bắn trúng đều nguy hiểm…..mặt khác, bắn trúng dạ dày so ra sẽ đỡ hơn, bắn trúng thận cũng tốt, cùng lắm thì hái được 1 quả thận, còn 1 cái cũng có thể sử dụng được, lá lách không bắn được, sẽ chảy nhiều máu……….
Lâm Viễn vẫn còn đang cân nhắc, vệ sĩ kia chậm rãi quay đầu một chút, cười lạnh “Cậu rất thông minh”
Lâm Viễn chột dạ……tâm nói, má ơi, thật là khủng khiếp a! Lần đầu tiên nhìn thấy loại sát nhân biến thái, Hạ Vũ Thiên, anh là cái đồ yêu tinh hại người!
Bất quá, thần quỷ sợ ác nhân, Lâm Viễn hơi hơi chớp mi, nói “Tiểu tử, đừng lắm trò đùa bỡn, bằng không bắn chết cậu”
“Ha hả” Vệ sĩ kia có chút cường tráng, có chút hung hãn muốn tới gần “Nếu cậu có thể bắn chuẩn, liền bắn đi, bất quá, đừng bắn lên trời a, nếu để tôi bắt được cậu, tôi……….”
Lâm Viễn dựng thẳng lổ tai muốn nghe hắn nói tiếp câu sau là gì……..nếu câu sau thật sự dọa người, vậy hắn nên suy nghĩ đầu hàng sớm một chút cho tốt, hảo hán không để bụng việc trước mắt. Chính là…..đang lúc Lâm Viễn còn do dự, liền nhìn thấy ở bên cạnh có bóng người chợt lóe, một người nhào vào tên vệ sĩ, Lâm Viễn nhìn thấy—— Hạ Vũ Thiên! GOOD JOB!


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK