• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Lâm Viễn cảm thấy mình may mắn thoát chết trong gang tấc, tránh được tên ôn thần kia, trong lòng tính toán rõ ràng bây giờ lặng lẽ trốn thoát, về sau rời xa thành S, bằng không đơn giản lên phương Bắc, đi càng xa càng tốt.
Hắn vừa tính kế vừa lao xuống lầu, nghênh diện là một bóng người tiến vào từ ngoài cửa, vừa lúc Lâm Viễn lao xuống, đầu đập vào ngực người kia.
Lâm Viễn phanh không kịp đụng vào ngực người nọ, cái mũi vừa vặn ngang ngực, đau đến nhe răng, tâm nói : ai vậy a, ngực cứng như vậy? Ngẩng đầu….
Sau khi thấy rõ người trước mắt, Lâm Viễn hít một ngụm khí lạnh, mở to hai mắt nhìn chằm chằm người tới, cái gọi là oan gia ngõ hẹp, chính là gặp người đứng trước mắt-đại biến thái Hạ gia – Hạ Vũ Thiên.
Lâm Viễn rõ ràng nghe được tiếng nuốt nước miếng của mình, còn có tiếng tim đập càng lúc càng nhanh.
Hạ Vũ Thiên cũng cúi đầu liếc Lâm Viễn một cái, hỏi “Cậu là ai?”
Lâm Viễn mất ba mươi giây để tiêu hóa một chút câu nói kia, lập tức nghĩ đến….đại thiếu gia này mắt sinh ra ở trên đầu a, hơn nữa đêm đó cũng rất tối, nói không chừng gã không nhớ rõ hắn đâu.
Thấy Hạ Vũ Thiên có chút hoài nghi nhìn mình chằm chằm, Lâm Viễn trả lời “Ách, tôi là trợ thủ của Lí Cố, tôi ra xe lấy hòm thuốc….”
Hạ Vũ Thiên gật gật đầu, nghiêng người như muốn lên lầu, tâm tình Lâm Viễn đang lơ lửng đến lúc này mới hạ xuống, nghĩ phải chạy đi thật nhanh, nhưng vừa mới bước một bước, đột nhiên lại cảm giác bên cổ hơi hơi lạnh….có một bàn tay lạnh như băng, đặt trên cổ hắn.
Lâm Viễn không kịp phản ứng, đã bị bàn tay kia nắm cổ, kéo đi.
“A…”Cả kinh kêu một tiếng, khi Lâm Viễn hồi phục lại tinh thần, liền cảm giác lưng chạm vào bờ ngực cứng rắn kia, bên tai truyền đến một tiếng cười lạnh.
Trong lòng chợt lạnh, trực giác Lâm Viễn bảo rằng − − xong đời!

Quả nhiên, Hạ Vũ Thiên từ sau lưng hướng đến, cười nhẹ bên tai hắn “Cậu thật sự khi dễ tôi đã quên sao? Ân?”
Lâm Viễn mạnh mẽ tự trấn định, xoay mặt nhìn vẻ mặt âm trầm mới chuyển của Hạ Vũ Thiên, tận lực trưng ra vẻ mặt khờ dại thiện lương khó hiểu hỏi “Đã quên cái gì cơ?”
“A….” Hạ Vũ Thiên gật gật đầu, bóp mạnh cổ Lâm Viễn.
…..Lâm Viễn cảm giác hô hấp có chút khó khăn, muốn phản kháng, nhưng người nọ đã bẻ ngoặt tay hắn về phía sau
“Ách, anh làm gì?” Lâm Viễn giãy dụa không được, một tay Hạ Vũ Thiên bóp cổ hắn, một tay cầm cổ tay, kéo Lâm Viễn lên lầu hai, mở ra một cửa phòng, ném người vào.
Lâm Viễn mất thăng bằng, đặt mông ngồi xuống mặt đất, ngẩng đầu nhìn cánh cửa đóng lại, bấm khóa, Hạ Vũ Thiên chậm rãi đi về phía hắn.
Hạ Vũ Thiên nhìn chằm chằm Lâm Viễn trong chốc lát, lấy ra cây súng trong túi áo, mở chốt.
Lâm Viễn nói − −không phải chứ?
Thấy Hạ Vũ Thiên cầm súng nhắm vào mình, Lâm Viễn theo bản năng nhắm mắt lại, tâm nói : Chết thì chết đi, lão tử chết đi sẽ đi tìm lão cha ma quỷ của ngươi trước, đánh hắn một trận thật đau, sau đó lại đi lên ám cả họ nhà ngươi xui xẻo!
Nhưng thật lâu sau, không nghe tiếng súng vang lên…Lâm Viễn chậm rãi mở to mắt, lại thấy mặt Hạ Vũ Thiên gần trong gang tấc, cả kinh lui về sau, nhưng sau lưng là vách tường.
Hạ Vũ Thiên cầm súng gảy gảy cằm Lâm Viễn, nói “Tôi hỏi cậu mấy vấn đề, tốt nhất thành thật trả lời!”
Lâm Viễn tận lực khắc chế xúc động muốn đá gã, làm bộ nhu thuận gật gật đầu nhìn Hạ Vũ Thiên, dù sao người ta có súng a, hảo hán phải thức thời a.
“Lúc lão gia chết, có nói gì với cậu hay không?” Hạ Vũ Thiên hỏi.
Lâm Viễn sửng sốt, nghĩ nghĩ, lắc đầu “Không, vết thương xuyên tim, lúc đưa đến đã chậm, khi tôi cấp cứu ông ta vẫn hôn mê, sau lại chết luôn”
“Thật sự?” Hạ Vũ Thiên truy vấn.
“Ân” Lâm Viễn hơi gật đầu.
“Một câu di ngôn cũng không có?” Hạ Vũ Thiên tựa hồ không hết hy vọng “Có giao cái gì cho cậu hay không?”
“Không có” Lâm Viễn khẽ nhíu mày “Ông ta đã chết trên đường đưa đến”
Hạ Vũ Thiên dùng ánh mắt làm Lâm Viễn phát lạnh, đánh giá hắn, hỏi “Cậu muốn chết, hay muốn sống?”
Khóe miệng Lâm Viễn co rút một chút, thật sự không nhịn được, thốt lên “Anh bệnh thần kinh a, lão tử đang sống tốt, chết làm chi?”
Hạ Vũ Thiên cau mày, cất súng, nhìn theo động tác của gã, Lâm Viễn nhẹ nhàng thở ra.
“Muốn sống cũng có thể” Hạ Vũ Thiên chỉnh lại cà vạt cùng tây trang, thản nhiên nói “Cậu phải nói với mọi người, lúc lão gia chết đã nói với cậu tôi sẽ là người kế nghiệp”
Lâm Viễn nghe xong ngẩng đầu nhìn gã, hỏi “Anh muốn tôi gạt người để giúp anh đoạt gia sản sao?”
Hạ Vũ Thiên cười lạnh một tiếng “Không nghe, sẽ chết”
Lâm Viễn có chút do dự, nói “Tùy tiện tìm một ai đó không phải được rồi sao?”
“Lúc đó chỉ có một mình cậu” Hạ Vũ Thiên ngồi xổm xuống, vỗ vỗ quai hàm Lâm Viễn, nói “Tôi cảnh cáo cậu, mạng nhỏ của cậu trên tay tôi, tôi bảo cậu sống thì cậu sống, bảo cậu chết thì cậu phải chết. Cậu có quan hệ với cái chết của lão gia, cho dù tôi không tìm cậu, cũng sẽ có người khác đến tìm, người Hạ gia cũng sẽ nghĩ biện pháp xử lý cậu…chỉ có tôi có thể bảo vệ cậu”

Lâm Viễn buồn bực nói “Tôi nếu giúp anh gạt người, anh có thể cam đoan hoàn toàn không giết người diệt khẩu sau khi xong việc?”
Hạ Vũ Thiên sửng sốt, liếc Lâm Viễn một cái, tâm nói: Tiểu tử này còn có chút tâm mắt.
“Điểm ấy cậu không cần lo lắng” “Cậu giúp tôi, tôi sẽ không giết cậu, còn có thể cho cậu một khoảng tiền, nửa đời sau cơm áo không lo “
Lâm Viễn trừng mắt nhìn, hỏi “Bằng không như vậy đi, tôi giúp anh nói câu kia, sau đó, anh nghĩ biện pháp cho tôi trở lại thành N làm bác sĩ?”
Hạ Vũ Thiên nhìn Lâm Viễn có chút khó hiểu, gật đầu “Có thể”
“Quyết định vậy đi” Lâm Viễn vỗ vỗ mông đứng lên, hỏi “Khi nào thì nói? Hiện tại?”
“Một năm sau” Hạ vũ Thiên trả lời.
“Cáp?” Lâm Viễn lắp bắp kinh hãi, nhìn Hạ Vũ Thiên “Anh đùa tôi a? Phải đợi lâu như vậy?”
“Đây là quy củ của gia tộc, người chủ gia tộc đương thời chết, nếu là chết tự nhiên, sẽ trực tiếp dựa theo di chúc quyết định người nhậm chức tiếp theo, nếu bị người hại chết, con cháu báo thù cho lão gia, hơn nữa còn túc trực bên linh cửu một năm. Thay đổi người cai quản gia tộc, con cháu nối dõi phải cạnh tranh lẫn nhau, báo thù cho lão gia, phát triển gia tộc, tóm lại là cùng nhau thi triển sở trường, sau một năm, trưởng lão sẽ tuyển ra người có quyền thừa kế” Hạ Vũ Thiên trả lời “Hơn nữa, di chúc lưu lại trước khi chết của lão gia cũng sẽ phân chia địa vị cùng quyền lực trong gia tộc”
Lâm Viễn nghĩ nghĩ, nói “Vậy cũng đúng a, bằng không tôi viết ra cho anh, sau đó các người tranh với nhau? Còn tôi thì về nhà?”
Hạ Vũ Thiên nhìn Lâm Viễn cười cười, nói “Cậu cho rằng cậu là ai? Cậu chính là bản di chúc kia!”
Lâm Viễn mở to hai mắt, kính nể nhìn Hạ Vũ Thiên, hôm nay hắn mới hiểu được, mình không phải người, mà là di chúc.
“Trong khoảng thời gian này cậu phải ra mặt” Hạ Vũ Thiên nói.
“Không được!” LÂm Viễn kiên quyết kháng nghị, nói “Nhạ, tôi sẽ thật sự rước họa vào thân a, anh nếu cho tôi ra mặt, đến lúc đó khó biết được tôi sẽ nói cái gì!”
Hạ Vũ Thiên nheo mắt, có chút nguy hiểm” Cậu dám uy hiếp tôi?”
“Anh không có nghe nói sinh mệnh là quý giá, tình yêu còn quý hơn, nhưng nếu vì tự do thì có thể từ bỏ cả hai thứ đó a?”Lâm Viễn trở mắt xem thường.
“Vậy cậu muốn thế nào?” Hạ Vũ Thiên nhíu mày.
“Dù sao một năm sau mới dùng đến tôi có phải hay không? Vậy trước thả tôi trở về đi” …”Một năm sau muốn nói chuyện thì gọi điện thoại cho tôi!”
“Cậu nằm mơ!” Hạ Vũ Thiên trừng mắt liếc Lâm Viễn một cái “Cậu chạy thì sao? Hơn nữa, ai chẳng biết cậu là nhân vật mấu chốt, đến lúc đó tự nhiên sẽ có người khác đến tìm cậu! Bức cậu sửa di chúc!”
“Vậy anh muốn thế nào?” Lâm Viễn vô lực.
“Tôi sẽ dẫn cậu đến chỗ trưởng lão, trước mặt mọi người, tuyên bố thân phận di chúc của cậu, từ nay về sau cậu ở tại Hạ gia, có thể tự do làm việc, hơn nữa không ai có thể tổn thương cậu, sau một năm cậu hoàn thành nhiệm vụ, có thể thoát khỏi thân phận di chúc mà rời đi!”
“Ở nơi này a? Anh làm cho tôi lo lắng, lo lắng…..a!” Lâm Viễn còn chưa nói xong đã bị Hạ Vũ Thiên bóp cổ, uy hiếp “Đây là lựa chọn duy nhất của cậu!”
“Đã biết….anh bạo lực như vậy làm chi a!” Lâm Viễn giãy ra, vuốt vuốt cổ, bất mãn nhìn Hạ Vũ Thiên “Hiện tại tôi là di chúc, anh đối xử thô bạo với tôi, cẩn thận tôi nói hươu nói vượn!”
“A” Hạ Vũ Thiên cười lạnh một tiếng, nắn nắn cằm Lâm Viễn, đẩy vào tường, cảnh cáo “Cậu tốt nhất nhớ kỹ, tôi có thể cho cậu làm di chúc, cũng có thể cho cậu làm người chết, ngoan ngoãn nghe lời tôi, bằng không, tôi cho cậu sống không được, chết cũng không xong”
Lâm Viễn liếc gã một cái không lên tiếng, oán thầm: tại sao người xấu trên đời đều dùng câu này để uy hiếp a? Sống không được, nha, anh đừng dọa tôi, đến lúc đó tôi cho anh biết ai là ông nội, ai là cháu trai!

“Cậu suy nghĩ cái gì?”Hạ Vũ Thiên thấy bộ dáng oán hận của Lâm Viễn liền hỏi.
“A?” Lâm Viễn vô tội lắc đầu, ngoài cười trong không cười nói “Không, tôi nghĩ, anh sao lại đẹp trai như vậy a, sớm biết xã hội đen đẹp như vậy, trước kia tôi cũng không làm bác sĩ! Học hành vất vả làm chi phải không? Bỏ trắng theo đen thật là tốt!”
Hạ Vũ Thiên nhíu mày buông tay.
Lâm Viễn chỉnh lại quần áo, chuẩn bị ra ngoài, nhưng bị Hạ Vũ Thiên giữ tay lại.
“Lại làm sao vậy?” Lâm Viễn có chút vô lực quay đầu nhìn “Không phải đã nói xong sao?”
“Bây giờ mang cậu đi gặp tộc trưởng!” Nói xong, Hạ Vũ Thiên kéo Lâm Viễn ra ngoài.
“Ai!” Lâm Viễn giãy dụa “Tôi có thể tự đi, anh động tay động chân làm gì?”
Đang nói chuyện lại nghe tiếng Lí Cố ngoài hành lang truyền đến “Viễn Viễn? Tiểu Viễn Viễn? Cậu ở đâu a?”
Lâm Viễn thật muốn gào “Lí Cố, mau cứu mạng a!” Nhưng bị Hạ Vũ Thiên bịt kín miệng, hung hăng trừng mắt liếc một cái, cảnh cáo cậu − −Đừng nói lung tung!
Lâm Viễn cắn răng gật gật đầu, trong lòng đã đem mười tám đời tổ tông nhà Hạ Vũ Thiên ân cần hỏi thăm một lượt.
“Đại ca?” Hạ Vũ Khải đi cùng Lí Cố tìm người nhìn thấy Hạ Vũ Thiên, cũng thấy gã nắm tay Lâm Viễn, có chút giật mình.
“Uy! Hạ Vũ Thiên, anh đừng khinh người quá đáng a!” Lí Cố thấy Lâm Viễn bị Hạ Vũ Thiên kéo đi, còn tưởng rằng hắn bị khi dễ, có chút khó nhịn.
“Cậu ta là ai?” Hạ Vũ Thiên hỏi Lí Cố.
“Trợ thủ của tôi a!” Lí Cố trừng mắt “Mau thả người!”
“Hắn chính là tên bác sĩ bên cạnh lão gia trước khi chết” Hạ Vũ Thiên nói làm cho Hạ Vũ Khải cùng Lí Cố há hốc mồm.
“Lâm Viễn?” Lí Cố nhìn hắn “Thật sự?”
Lâm viễn bất đắc dĩ, gật gật đầu.
“Vũ Khải” Hạ Vũ Thiên nói với Hạ Vũ Khải “Truyền lệnh, tập trung mọi người đến nhà chính, có chuyện phải tuyên bố!”Nói xong kéo áo Lâm Viễn đi.
“Uy!” Lâm Viễn bị kéo đi, nói “Anh buông tay, tôi tự đi!”
“Ít dong dài” Hạ Vũ Thiên đẩy hắn về phía trước, Lâm Viễn lảo đảo thiếu chút ngã sấp xuống, đứng lên, Hạ Vũ Thiên lại đẩy hắn một chút, áp giải người về phòng trắng phía trước.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK