• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trên đường phố Hoa Hình.

Vương Đông Quân chở Mai Tử Yên trên chiếc xe điện chạy như điên.

Tên Vũ cùng Đình Lân vừa xảy ra xung đột, trong nháy mắt, Vương Đông Quân đã kéo Mai Tử Yên chạy thoát.

Mai Tử Yên ôm eo Vương Đông Quân, mái tóc cô bồng bềnh bay trong gió.

"Nhanh hơn đi!"

Vẻ mặt Vương Đông Quân tối đen.

"Vận tốc của xe điện chỉ có thế thôi, tôi không muốn bị cảnh sát giao thông bắt lại đâu!"

"Nhát gan!"

Mai Tử Yên liếc mắt.

"Dừng lại!"

Vương Đông Quân thấy chạy lâu như vậy rồi cũng không ai đuổi theo, đã an toàn rồi.

Anh lập tức dừng xe lại.

Mai Tử Yên xuống xe, vuốt lại mái tóc bù xù.

"Không phải anh là chủ công ty rồi sao, sao còn sợ hai người họ?"

"Tôi không muốn làm cho mọi chuyện trở nên phiền phức. Hơn nữa, đôi khi tỏ ra yếu đuối với kẻ địch sẽ mang lại những lợi ích bất ngờ!"

"Tùy anh vậy!"

Vương Đông Quân nhìn xung quanh.

"Vừa rồi tôi không ăn nhiều thịt nướng, bây giờ bụng trống rỗng, chúng ta đi đâu ăn đi?"

Mai Tử Yên suy nghĩ một chút, ánh mắt chợt sáng lên.

"Nếu không thì anh tới nhà tôi đi, tôi nấu cho anh ăn!"

"Như vậy không hay lắm thì phải?"

Vương Đông Quân hơi xấu hổ, gãi đầu một cái.

Mai Tử Yên bước lên một bước, gần mặt Vương Đông Quân.

Cô ấy nhìn chằm chằm Vương Đông Quân, cười xấu nói.

"Sao? Sợ?"

"Có làm sao!"



Đối với những chuyện như vậy, Vương Đông Quân không thể nhận thua, mạnh miệng nói.

"Tôi chỉ sợ gây phiền phức cho cô thôi!"

Khuôn mặt Mai Tử Yên tươi cười.

"Có gì phiền đâu chứ! Nấu một bữa cơm thôi mà! Mau đi thôi! Về nhà tôi!"

Vương Đông Quân không thể làm gì hơn nữa, đành phải lên xe chở Mai Tử Yên về hướng nhà của cô ấy.

Vài phút sau.

Hai người đã tới nơi.

Họ đi mua đồ ăn trước, sau đó đến nhà Mai Tử Yên.

Nhà của Mai Tử Yên là ngôi nhà cổ được xây vào thập niên 90 với các bậc thang, có sáu tầng.

Cô mở cửa.

Đập vào mắt chính là hai phòng ngủ và một phòng khách, căn nhà không rộng lắm.

Các thiết bị vật dụng trong nhà đều đơn giản.

Mai Tử Yên vỗ ót Vương Đông Quân.

"Thế nào? Nhà tôi nhỏ quá không muốn vào?"

Vương Đông Quân liếc mắt.

"Sao có thể như thế chứ!"

Trong lòng anh rất quý trọng sự thẳng thắn của Mai Tử Yên.

Dù sao thì đối với một cô gái, lòng tự trọng cũng rất cao.

Có thể nói đùa về gia cảnh nghèo khó của mình là điều mà không phải cô gái nào cũng có thể làm được.

Vương Đông Quân cởi giày bước vào nhà.

Mai Tử Yên tiện tay cởi áo khoác ra ném trên ghế sofa, một cảnh tượng thật bắt mắt.

Vương Đông Quân lúng túng ho khan.

"Cô muốn làm gì?"

Vẻ mặt Mai Tử Yên như không có chuyện gì.

"Đi tắm! Sao hả? Anh cũng muốn vào?"

Vương Đông Quân xua tay liên tục.

"Khụ khụ! Thôi đi! Cô cứ đi tắm, tôi sẽ đi rửa rau!"

Anh cầm túi đồ ăn dưới đất lên vội vàng chạy vào bếp.

Mai Tử Yên cười ngả nghiêng.

"Ha ha ha! Không có gì thú vị!"

Cô ấy xoay người bước vào phòng vệ sinh.

Rửa mặt...

Nửa tiếng sau.

Vương Đông Quân đã rửa rau xong, anh ngồi trên sofa chơi điện thoại.

"Vương Đông Quân! Giúp tôi một chuyện!"

Trong phòng vệ sinh, Mai Tử Yên đột nhiên hô to.

"Làm gì?"

"Lúc này vào phòng vê sinh vội quá, quên mang theo đồ lót. Anh lấy giúp tôi, ở ngăn cuối cùng tủ quần áo trong phòng ngủ!"



"???"

Vương Đông Quân tưởng mình nghe nhầm.

"Không phải cô đang đùa tôi đó chứ?"

Mai Tử Yên không đủ kiên nhẫn.

"Mau đi đi, đừng có như đàn bà vậy, chỉ kêu cậu lấy dùm đồ lót, chứ đâu kêu anh làm gì khác, căng thẳng làm cái gì?"

Cô gái này đã nói như vậy.

Đàn ông như Vương Đông Quân cũng không nên rầu rĩ.

Chỉ có thể khó xử đi vào phòng ngủ của Mai Tử Yên.

Phòng ngủ Mai Tử Yên tương đối sạch sẽ, không giống phòng ngủ của Hạ Niệm Chân chỉ toàn mỹ phẩm.

Chỉ có điều ở đây, trên tường dán rất nhiều tranh ảnh yêu thích của cô.

Vương Đông Quân cũng không nhìn quá lâu.

Anh kéo ngăn cuối cùng của tủ quần áo, bên trong rất ngăn nắp, đủ loại vật nhỏ đầy màu sắc.

Một mùi thơm nhàn nhạt bay quanh.

Ực!

Yết hầu Vương Đông Quân không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.

Mặc dù là người đã có gia đình nhưng đây là lần đầu tiên anh làm chuyện này.

Hơn nữa Hạ Niệm Chân tuyệt đối không cho mình đụng vào đồ lót của cô ấy.

"Không được phân tâm, không được phân tâm!"

Vương Đông Quân lẩm bẩm để mình bình tĩnh lại.

Anh tiện tay cầm một bộ đi tới cửa phòng vệ sinh.

"Đây…cầm lấy!"

"Cửa không có khóa! Anh mở cửa ra mà đưa vào!"

Mai Tử Yên nói.

Trong phút chốc, khuôn mặt Vương Đông Quân đỏ bừng.

"Tôi không tiện, cô tự lấy đi!"

"Hừ! Nhát gan!"

Mai Tử Yên hừ nhẹ, mở cửa vươn bàn tay trắng như ngọc ra cầm quần áo trên tay Vương Đông Quân rồi đem vào trong.

Rầm!

Cánh cửa đóng lại.

Phù!

Cuối cùng Vương Đông Quân cũng có thể thở dài một hơi.

Cũng may là lòng dạ vững vàng, nếu không hôm nay đã làm chuyện có lỗi với vợ rồi!

Mai Tử Yên nhanh chóng mặc quần áo sạch sẽ thơm tho bước ra.

Cả người cô như hoa sen, khuôn mặt ửng đỏ sau khi tắm khiến cho một cô gái bình thường rất giống đàn ông hôm nay lại xinh đẹp hiếm thấy.

"Ngồi ở ghế đợi đi, để tôi trổ tài!"

Hơn một tiếng sau.

Bốn món khô và một món canh được dọn lên bàn.



Vương Đông Quân nếm thử một miếng không nhịn được khen ngợi.

"Mùi vị không tồi! Không ngờ cô nấu ăn ngon như vậy!"

Mai Tử Yên nheo mắt.

"Phải vậy không? Nấu ngon hơn vợ của anh luôn hả?"

"Ừm!"

Vương Đông Quân vô thức gật đầu, Hạ Niệm Chân cái gì cũng tốt chỉ có nấu ăn là ở mức trung bình.

Món mà cô có thể làm là mỳ trứng.

Nhưng ở nhà đa số đều là Vương Đông Quân xuống bếp, cô không phải động tay vào.

Nghe thấy Hạ Niệm Chân nấu ăn không bằng mình, Mai Tử Yên tự hào.

"Sau này nếu muốn ăn thì anh có thể đến đây, bảo đảm anh sẽ được ăn một bữa no nê!"

Vương Đông Quân cười khổ.

"Thôi đi, đến đây vài lần sợ là tôi không chịu nổi!"

Mai Tử Yên híp mắt trêu ghẹo.

"Haizz! Xem ra sức hấp dẫn của tôi cũng không tồi! Chỉ là không thể quyến rũ đàn ông đã có vợ!"

Vương Đông Quân giật giật khóe miệng, nhận ra nếu còn tiếp tục nói những lời này, Mai Tử Yên sẽ càng lấn tới.

Anh giả vờ không nghe thấy, khó chịu cúi xuống ăn cơm.

Mai Tử Yên bĩu môi, không chọc Vương Đông Quân nữa.

Cuối cùng, cả hai cũng ăn cơm một cách thuận lợi.

Vương Đông Quân giúp Mai Tử Yên dọn dẹp chén đĩa, đột nhiên chuông điện thoại vang lên.

Là trợ lý của Hạ Niệm Chân, Triệu Sương gọi tới.

Hạ Niệm Chân chưa bao giờ để cho Vương Đông Quân tới công ty của mình, cho nên trong công ty, người duy nhất biết Vương Đông Quân chỉ có trợ lý của Hạ Niệm Chân.

Cô ấy gọi anh làm gì?

Vương Đông Quân nghi ngờ nghe máy!

Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói hoảng hốt của Triệu Sương.

"Anh Vương! Anh mau tới đây! Niệm Chân xảy ra chuyện rồi!"

Đầu óc Vương Đông Quân trống rỗng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK