• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hạ Bân Úy chờ đợi người Hạ gia ra về gần hết, hắn lúc này mới đến chỗ bà nội Hạ.

Tay bưng trà, tay lấy mứt, tỏ ra mình là một đứa cháu lo lắng cho bà.

“Bà nội à, bà xem đi mứt dâu này chua ngọt không ngấy, trà lại thơm dịu. Tốt cho sức khỏe của bà.”

Vừa nói hắn vừa cười lấy lòng.

Cứ như sợ bà nội Hạ không nhận ra sự lấy lòng của hắn.

“Không cần như vậy! Muốn gì cháu cứ nói, cháu xem đi, trên dưới Hạ gia này, ta còn ai khác ngoài cháu sao?”

Giọng bà nội Hạ có chút hiền, tuy nhiên vẫn xen lẫn sự uy nghiêm.

Bà ta bao năm qua cũng không phải quá dễ dàng, từ ngày ông nội Hạ mất, bà ta dù có mạnh mẽ đến đâu cũng là một phụ nữ mà thôi.

Chỉ là nhờ vào căn cơ ông nội Hạ để lại, bà ta xem như cũng chút an nhàn.

Chính là có đứa cháu nội Hạ Bân Úy này, nếu không bà cũng cảm thấy nhàm chán.

“Bà nội, đây là cháu thật tâm.”

Hạ Bân Úy tỏ vẻ bản thân đang vô cùng chân thành.



“Được! Được.”

Nhận ly trà từ tay hắn, bà nội Hạ cũng vui vẻ hơn chút.

“Bà à… Bà xem, quyền phụ trách dự án kia cứ thế để Hà Niệm Chân sao? Bà có thể cho con phụ trách không?”

Vừa nói Hạ Bân Úy vừa xoa xoa đùi bà nội Hạ, cứ như là đang sợ bà ta mỏi mệt quá sức.

“Không ổn! Dù sao Hạ Niệm Chân trước mặt mọi người đã lấy được dự án mà cháu không lấy được. Huống hồ, người ký hợp đồng kia cũng là Hạ Niệm Chân.”

Bà nội Hạ lắc lắc đầu thở dài.

Tuy là bà thiên vị cháu nội trai, nhưng nguyên tắc thì bà vẫn hiểu rõ, thiên vị là thiên vị, nói rằng bà không có chút tình cảm với Hạ Niệm Chân là không đúng.

Nhưng từ khi Hạ Niêm Chân lấy tên Vương Đông Quân hèn mạt kia, bà ta đã chướng mắt cô rồi.

“Dự án này có bao nhiêu quan trọng chứ. Mà Hạ Niệm Chân kia chính là bát nước đổ đi, chồng cũng lấy rồi, giúp gì được chứ. Ngộ nhỡ lại lén lút lấy tiền cho tên Vương Đông Quân kìa thì…”

Hạ Bân Úy hiểu rõ bà nội Hạ.

Hắn biết hơn ai hết, người mà bà nội ghét là Vương Đông Quân, nếu không vì mặt mũi, không vì ông nội thì có lẽ bà đã ép bọn họ ly hôn rồi.

Nhưng cũng tốt, Hạ Niệm Chân một ngày còn là vợ Vương Đông Quân thì hắn ta sẽ còn có hàng ngàn cách khiến cô không còn một xu nào của Hạ gia.

Vương Đông Quân trong mắt Hạ Bân Úy chỉ là một tên rách nát bám víu vào người vợ này.

Nếu như không có Hạ Niệm Chân thì có lẽ tên ngu ngốc đó không có gì đáng giá.

Nhưng Hạ Bân Úy nghĩ vậy cũng thầm cảm ơn Vương Đông Quân, nếu không có anh, thì Hạ Niệm Chân có thể lấy một công tử thế gia nào đó.

Vậy thì Hạ Bân Úy hắn phải nhìn mặt Hạ Niệm Chân mà sống rồi.

“Nếu không phải vì mặt mũi ông nội con, vì mặt mũi Hạ gia, thì ta đã để nó ly hôn cùng thằng ngu ngốc kia.”



Nghĩ tới cháu gái ưu tú của mình có thể gả cho một gia tộc nào đó trợ giúp Hạ gia, nay lại như hoa nhài cắm phân trâu thế kia.

Bà nội Hạ càng chướng mắt.

“Bà xem đi, tên kia bám em họ không buông. Dù vẫn biết bọn họ không tình cảm, không có gì ràng buộc, nhưng lâu dài không chắc được.”

Dừng một chúng hắn tiếp tục nói.

“Nhỡ tên kia dở trò gì, ép em họ chúng ta… vậy thì… người thiệt vẫn là Hạ gia thôi.”

Từng câu từng chữ của hắn như muốn đánh vào vào tâm lý của bà nội Hạ.

Thật ra trong gia tộc lớn, ai mà không tính toán hôn nhân của con cháu, càng là con gái có thực lực có nhan sắc, thì giá trị lợi dụng càng cao.

Vì sao?

Gả cho một hào môn, một gia tộc lớn, một đứa cháu gái chỉ đẹp thôi thì có thể làm gì?

Cần phải có đầu óc!

Mà nhà họ Hạ, có Hạ Niệm Chân, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân thành phố Hoa Hình.

Lại còn là một tiểu thư có thực lực, ai không biết cô từng được theo ông nội Hạ tiếp quản cơ nghiệp nhỏ.

Như công ty nhỏ hiện tại cô đang đảm nhiệm, tuy nói là thuộc một nhánh của Hạ gia, nhưng tài chính luôn là tự chủ.

Có thể không phát triển, nhưng cơ bản duy trì tới hiện tại dưới sự chèn ép của Hạ gia cũng xem như là có thực lực rồi.

Bà nội Hạ nghĩ đến lại tiếc cô cháu gái này.

Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở tiếc nuối.

“Trước mặt nhiều người, ta không thể lấy đi quyền phụ trách được. Chưa kể…”

Bà nội Hạ hơi suy nghĩ.

“Cháu không có ý giành công gì với em họ cả. Nhưng mà bà không cảm thấy, em họ là con gái, mà lại lấy chồng rồi, mọi sự ảnh hưởng chỉ Hạ gia liên lụy cả.”

“Bà xem đi, nếu Hạ Niệm Chân lấy ai đó có thực lực cũng thôi đi. Em ấy lại bị… haizzz. Cùng lắm chúng ta hỗ trợ công ty nhỏ kia của em ý một ít dự án nhỏ liên quan là được…”

Hạ Bân Úy tỏ ra như là quan tâm cho Hạ gia, quan tâm cho em họ của mình.

Thật ra là từng câu từng chữ muốn hất cẳng Hạ Niệm Chân khỏi dự án, dù sao chỉ cần được phụ trách dự án lớn kia, thì dự án nhỏ tép riêu kia hắn cũng không cần.

Cho nên, chia một ít đồ thừa cho Hạ Niệm Chân cũng xem như trả công là được.

“Đừng nghĩ ta không biết cháu nghĩ gì, cũng đừng nghĩ qua mắt ta hộp trà phổ nhĩ kia.”

Ánh mắt bà nội Hạ càng hạ xuống, tuy là nghiêm túc nhưng cũng là có chừng mực.

“Bà nội… cháu cũng là muốn thể diện, cũng là suy cho cùng không muốn Hạ gia bị người ngoài họ Hạ thâu tóm.”

Hạ Bân Úy cúi đầu như biết lỗi.

“Được rồi! Làm cho tốt. Nếu không bà sẽ giao lại cho em họ cháu.”

Nói xong bà nội Hạ nhấc điện thoại gọi đến Hạ Niệm Chân

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK