Mục lục
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Đao Phong Thu Nhạn chém càng ngày càng nhanh, tư thái lăng lệ, tựa hồ chỉ trong nháy mắt, đầu của hắn sẽ bị chặt mất.

Chu Văn đã đem Nguyên Khí quyết hoán đổi thành Tiểu Bàn Nhược Kinh, Tiểu Bàn Nhược Kinh đối với thể phách có thừa năng lực tăng cường thể phách, thế nhưng Tiểu Bàn Nhược Kinh tăng cường không phải đơn thuần như vậy.

Bàn Nhược có sáu loại, loại thứ nhất là thực tướng Bàn Nhược, loại thứ hai là cảnh giới Bàn Nhược, loại thứ ba là vô tự Bàn Nhược, loại thứ tư là thuận tiện Bàn Nhược, loại thứ năm là thân thuộc Bàn Nhược, loại thứ sáu là loại tương đối quen thuộc kim cương Bàn Nhược.

Bàn Nhược tức là trí tuệ, sáu loại Bàn Nhược kỳ thật ra là Thấu tri vũ trụ, Tiểu Bàn Nhược Kinh tăng năng lực của thân thể, khiến các giác quan, tinh thần.. nhạy cảm hơn, dùng cảm giác lý giải quy tắc của vũ trụ.

Thời điểm sử dụng Tiểu Bàn Nhược Kinh, thân thể và lục quan Chu Văn được tăng cường, năng lực cảm tri đối với ngoại giới sẽ tăng cường trên diện rộng.

Mỗi một đao của Phong Thu Nhạn, Chu Văn đều có thể cảm giác được biến hóa nhỏ trong đao pháp, nhìn đao pháp đơn giản tự nhiên, nhưng bên trong bao hàm kỹ xảo người khác không thể nào hiểu được, ngay cả tì vết trong đao pháp của Phong Thu Nhạn, Chu Văn có thể được một ít.

Đại kiếm quá nặng, mà lực cản quá lớn, không có cách nào nhanh bằng Phong Thu Nhạn, Chu Văn chỉ có thể lợi dụng tì vết bên trong đap pháp Phong Thu Nhạn, miễn cưỡng chặn lại thế công của hắn.


Nhưng không thể không nói, Phong Thu Nhạn đúng là một kỳ tài võ học, những thiếu sót Chu Văn lợi dụng qua một lần, Phong Thu Nhạn có thể lập tức sửa lại được, khiến Chu Văn không có cơ hội sử dụng lần thứ hai.

Nhanh! Nhanh! Nhanh!

Đao của Phong Thu Nhạn nhanh đến mức khiến người ta không thể hiều được trình độ, con mắt Điền Chân Chân nhìn không nháy mắt, tuy nhiên nàng chỉ có thể nhìn được từng đạo quang ảnh lấp lánh, căn bản không nhìn thấy quỹ tích.

Minh Tú cũng chỉ miễn cưỡng bắt kịp khoái đao của Phong Thu Nhạn, đem đao pháp của hắn nhìn rõ.

Chu Văn trực tiếp đối mặt với Phong Thu Nhạn, cảm thụ càng rõ ràng, thầm nghĩ:

-Cái tên Phong Thu Nhạn này thật sự quá mạnh, chiến đấu cùng hắn, nhất định phải hạ gục hắn trong mấy chiêu đầu, kéo thời gian càng dài, khả năng đánh bại hắn càng khó, sợ sau trăm đao, hắn cùng giai vô địch, khó trách Mệnh cách của hắn gọi là Khoái đao Thiên vương, quả nhiên có tiềm chất Đao chi vương.

Chu Văn thông qua việc trực tiếp đối mặt với đao pháp Phong Thu Nhạn, thu hoạc vô cùng lớn, xuất đao và thu đao của Phong Thu Nhạn, đơn giản như sách giáo khoa tiêu chuẩn, khiến Chu Văn tìm cách làm thể nào để kiếm pháp mình nhanh nhất.

Nếu như không phải đại kiếm trong tay hắn quá nặn, có lẽ hắn có khả năng theo kịp tốc đọ của Phong Thu Nhạn.

Đương nhiên,Chu Văn không có thiên phú và Mệnh cách Khoái đao Thiên vương, cho nên nếu tiếp tục, khẳng định Phong Thu Nhạn nhanh hơn hắn, trăm đao về sau vô địch, tuyệt đối không phải nói ngoa, ngay cả Chu Văn không nguyện ý chiến đấu với Phong Thu Nhạn sau trăm đao.

Có điều hiện tại Chu Văn đang học tập, đương nhiên không cản Phong Thu Nhạn tiếp tục xuất đao, đao nhanh như vậy, Chu Văn mới có thể rèn luyện cảm giác chính xác.

Rất nhanh Chu Văn phát hiện, quả nhiên cả người Phong Thu Nhạn có chút khác biệt, người bình thường xuất đao nhanh, thời điểm thu đao chậm hơn rất nhiều, nhưng Phong Thu Nhạn thu đao nhanh hơn người khác nhiều, sau ba đao về sau, tốc độ thu đao và xuất đao của hắn đã gần ngang nhau.

Kỹ xảo này, tự nhiên bị Chu Văn học được, đồng thời hắn còn phát hiện mỗi lần Phong Thu Nhạn xuất đao, đều có động tác vung cổ tay.

Mặc dù động tác này có chỗ tốt tăng nhanh tốc độ xuất đao, nhưng đồng thời cũng làm giảm độ chính xác của hắn, với cái này mà nói, đó chính là một sơ hở đối với Chu Văn.

Lợi dụng sơ hở này, Chu Văn dùng chuôi kiếm áp chế, phản kích Phong Thu Nhạn, quả nhiên Phong Thu Nhạn khó ngăn cản, thể công lập tức dừng một chút, lách mình tránh qua, né một kích này của Chu Văn.


Có điều thế công của Phong Thu Nhạn không có đình chỉ, đao thế không hề dừng lại, tiếp tục chém tới, mà động tác vung cổ tay của hắn đã biến mất không thấy.

Lúc này đao pháp của Phong Thu Nhạn đã sắp nhanh không thể tưởng tượng nổi, mặc dù hắn dùng đao cao su luyện tập, nhưng hàn mang ảnh hưởng, tựa như muốn đem Chu Văn trảm thành tám khối.

Điền Chân Chân ngồi bên cạnh Minh Tú chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh, cảm thấy như thể đao khí lúc nào cũng có thể trảm trên cổ bọn hắn.

-Tên Phong Thu Nhạn này thật lợi hại, không kém Minh Tú bao nhiêu.

Mặc dù Điền Chân Chân vẫn cảm thấy Minh Tú cùng giai vô địch, nhưng nhìn khoái đao mạnh mẽ của Phong Thu Nhạn không thể không thừa nhận hắn, không dám xem thường hắn nửa phần.

Có điều Điền Chân Chân thấy Chu Văn bị đao pháp Phong Thu Nhạn áp chế, càng thêm xác định Minh Tú bị lừa.

-Cái tên Chu Văn này, mặc dù thực lực không kém, có thể ngăn cản khoái đao của Phong Thu Nhạn lâu như vậy, nhưng chỉ có thực lực như vậy không thể có tư cách làm huấn luyện viên tư nhân của Phong Thu Nhạn được, lát nữa nàng phải nhắc nhở Minh Tú mới được.

Điền Chân Chân thầm nghĩ vậy.

Khoái đao của Phong Thu Nhạn, Minh Tú đã từng gặp rất nhiều lần, mỗi ngày hắn và Phong Thu Nhạn đối luyện, Khoái đao của Phong Thu Nhạn đối với hắn không thể quen thuộc hơn, có điều hôm nay Phong Thu Nhạn mạnh khác thường, Minh Tú cảm giác nếu như hiện tại Phong Thu Nhạn là đối thủ của hắn, hắn chỉ sợ sớm phân ra thắng bại với Phong Thu Nhạn, không còn khả năng kéo dài nữa, người thua nhất định là hắn.

Nhưng Chu Văn không có ý định phân thắng bại, tùy ý để Khoái đao của Phong Thu Nhạn biến hóa càng nhanh.

-Không biết huấn luyện viên muốn làm gì?

Minh Tú thâm nghi hoặc, thầm suy tư.

Trong nháy mắt, đã qua trăm đao, Chu Văn đem động tác xuất đao thu đao đơn giản hóa đến cực hạn, nhưng vẫn cảm giác vẫn không theo kịp Khoái đao của Phong Thu Nhạn.

Đao ảnh sắp không nhìn thấy bóng, ngay cả Phong Thu Nhạn đã bắt đầu vô phương khống chế tốc độ của mình, gân xanh nổi lên trên ngón tay hắn, tay cầm đao đang run rẩy, tựa hồ đao thế tùy thời có thể sẽ mất khống chế.


-Phong Thu Nhạn, cẩn thận, ta muốn xuất kiếm.

Chu Văn bị chèn ép vô phương ngăn cản, đột nhiên hét lớn một tiếng, kéo đại kiếm trong tay lại, chém ngược, sử dụng một chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên.

Hiện tại Thiên Ngoại Phi Tiên đã bị Chu Văn tinh giản, mặc dù không bằng được trình độ Phong Thu Nhạn, nhưng cũng tương đối ổn, mọi loại động tác dư thừa đều bị Chu Văn loại bỏ hoặc cực hạn đơn giản hóa.

Hiện tại Chu Văn dùng Thiên Ngoại Phi Tiên, lại càng thêm bá đạo, thiếu ba phân phiêu dật, nhưng lại thêm bá khí không gì sánh kịp.

Điền Chân Chân vốn tưởng Chu Văn sắp bị chém dưới đao thế nhanh không thể tưởng tượng, nhưng ai biết chỉ thấy khí thể trên người Chu Văn nhất biến, trong chốc lát như Thiên ma hàng thế, người và kiếm hòa thành một thể, nhanh như lôi điện hoành không, từng đạo kiếm ảnh lấy Phong Thu Nhạn làm trung tâm đan xen mà qua, thanh âm đao kiếm va chạm hợp thành nhất tuyến, căn bản nghe không biết đao kiếm của bọn họ hết thảy giao kích bao nhiêu lần.

Đao thế của Phong Thu Nhạn đã không theo kịp kiếm thức bá đạo kia, sau khi kiếm ảnh bay đầy trời tán đi, Chu Văn đứng đồi diện Phong Thu Nhạn.

Đao Phong Thu Nhạn rủ trên mặt đất, mà đại kiếm Chu Văn gác lên trên cổ hắn.

-Người kia…Thật đáng sợ…

Điền Chân Chân thầm kinh hãi, chỉ thấy một chiêu kia của Chu Văn, là kiếm pháp hoa lệ bá đạo nhất nàng từng gặp.






Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK