Mục lục
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Ngày hè sắp kết thúc, ban ngày không còn dai như vậy, ban đêm lúc tám giờ, sắc trời đã tối xuống dưới, đèn đường vây quanh học viện đã bật lên.

Tây Môn là một cái cửa hông của Tịch Dương học viện, không có khí phái của cửa chính, nhưng không tính là nhỏ, Chu Văn đưa giấy thông hành ra ngoài cho vệ binh, đi ra khỏi Tây Môn về sau, thấy một khu công viên nhỏ, Lý Mặc Bạch đang đứng tại dưới một cây đèn đường, trong tay cầm điện thoại di động, không biết đang liếc nhìn cái gì.

-Lý Mặc Bạch, ngươi muốn tìm ta có chuyện gì?

Chu Văn đi đến trước mặt Lý Mặc Bạch, trực tiếp hỏi.

Lý Mặc Bạch để điện thoại xuống, nhìn Chu Văn nói:

-Vương Minh Uyên phản bội nhân loại, tiến nhập Dị thứ nguyên, mặc dù đây là lựa chọn của cá nhân hắn, có điều đã liên lụy Vương gia và đám học sinh ngươi. Tại Lạc Dương có An gia che chở cho ngươi, nhưng ngươi không thể cả đời trốn tại Lạc Dương, cũng không có khả năng ăn nhờ ở đậu, một khi ngươi rời khỏi Lạc Dương, sau này sợ không có tốt như bây giờ, vô luận ngươi làm cái gì đều bị đánh lên danh hiệu học sinh phản đồ, tất cả mọi người đều khinh thị ngươi, vô luận ngươi làm cái gì, đều gian nan hơn người khác.

-Chẳng lẽ ta không được ở Lạc Dương mãi sao?

Chu Văn lạnh nhạt nói.


Mặc dù hắn dự định sau khi tốt nghiệp rời Lạc Dương, có điều những lời này không có khả năng nói với Lý Mặc Bạch.

Lý Mặc Bạch mỉm cười:

-Nếu ngươi là người như vậy, sẽ không phải bằng hữu Tam đệ. Ánh mắt xem người của tam đệ ta vô cùng gay go, làm chuyện gì đều mơ mơ hồ hồ, tự cho là thoải mái, thực lại chỉ đang trốn tránh vấn đề. Nguyện ý cùng hắn trở thành bằng hữu chỉ có hai loại người, một loại là ham Lý gia Tam thiếu thân phận, mong muốn chiếm chút lợi lộc trên người hắn; còn có một loại là không thèm để ý lợi lộc, kết giao với hắn.

Lý Mặc Bạch nói.

-Nếu như ngươi muốn chiếm tiện nghi, vậy ngươi càng phải chiếm tiện nghi An gia, nhưng ngươi không làm như vậy, mặc dù ta không nguyện ý tin tưởng lão Tam có vận khí tốt như vậy, nhưng ngươi đúng là dạng người thứ hai, không muốn chiếm tiện nghi người khác, làm sao mãi lưu lại Lạc Dương được chứ?

-Lời này của ngươi tương đương không nói, người bình thường làm bằng hữu chỉ có hai loại tình huống, không phải một thì hai.

Chu Văn nói.

Lý Mặc Bạch lắc đầu nói:

-Xem ra ngươi đơn thuần giống Lý Huyền, khó trách hai ngươi có thể trở thành bằng hữu. Trên thực tế, ngoại trừ bạn thân lớn lên cùng nhau, sau khi bước vào xã hội, điều kiện trở thành bằng hữu đều lấy lợi ích quan hệ làm mục đích then chốt. Nói cách khác, trên người ngươi phải có giá trị người khác xem trọng, người khác mới tới gần ngươi, sau đó chậm rãi thành lập cái gọi là tình bạn. Lão tam làm việc luôn luôn hồ đồ, tự cho là thông minh, trên thực tế chỉ là bịt tai trộm chuông, hắn tiếp tục như vậy, cường giả chân chính đều không nguyện ý cùng hắn kết giao, tự nhiên không có thể trở thành bằng hữu, người tới gần hắn, phần lớn cũng chỉ lợi dụng hắn làm kinh tế.

-Chẳng lẽ không có bằng hữu chung đam mê sao?

Chu Văn nói.

-Đương nhiên là có, nếu như là bạn đá bóng, vậy ngươi nhất định phải biết đá bóng, người khác mới tìm đến ngươi, đó là giá trị của ngươi; nếu ngươi không có giá trị, đừng hỏi người khác không tìm ngươi đá bóng?

Lý Mặc Bạch nói.

-Ngươi đến cùng muốn làm gì?

Chu Văn khẽ nhíu mày, lời Lý Mặc Bạch nói không sai, nhưng Chu Văn luôn cảm giác có điểm không thích hợp, không thể hoàn toàn tán đồng.

-Chẳng qua trò chuyện chút, hôm nay mời ngươi tới, chủ yếu muốn cùng ngươi làm khoản giao dịch.


Lý Mặc Bạch nói.

-Giao dịch gì?

Chu Văn hỏi.

-Chúng ta Lý gia vẫn có chút quan hệ với Liên bang cao tầng, đúng lúc biết được một số tin tức liên quan đến chiến trướng Trác Lộc, nếu ngươi cảm thấy tin tức này hứng thú, ta muốn ngươi giúp ta một cái chuyện nhỏ.

Lý Mặc Bạch khẽ cười nói.

-Ngươi nói trước đi, muốn ta làm cái gì?

Chu Văn không hỏi tin tức từ Lý Mặc Bạch là cái gì.

Lý Mặc Bạch lại cười nói;

-Ta cứ nói chuyện đại khái với ngươi một chút đi, lúc trước Dị thứ nguyên lĩnh vực Trác Lộc còn chưa mở ra, có người tại Viễn cổ chiến trường Trác Lộc phát hiện một kiện Thạch Khí, bên trong kiện Thạch Khí có một khỏa đan dược, cao tầng Liên bang muốn dùng viên đan dược làm thí nghiệm, chẳng qua dùng một chút bột phấn viên đan dược, có thể làm một Phàm thai Phối sủng lên Truyền kỳ Phối sủng.

Dừng một chút, Lý Mặc Bạch nói tiếp:

-Lối làm việc của những người Liên bang kia, ta nghĩ ngươi cũng nghe được một chút, rất nhanh có người kêu gọi làm tình nguyện, lấy cơ thể ngươời làm thí nghiệm, kết thúc hết sức khoa trương, nếu một lão nhân không tu hành, sử dụng một chút bột phấn đan dược về sau, giống như phản lão hoàn đồng, tóc biến thành đen, làn da trở nên săn chắc, đi qua máy kiểm trác, cốt linh của hắn phảng phát chừng ba bốn mươi tuổi, sau đó các hạng mục số liệu của thân thể hắn đều tăng lên diện rộng, đạt đến trình độ Phàm thai đỉnh phong. Mà hắn sử dụng lượng bột phấn đan dược cực kỳ bé nhỏ, cơ hồ bằng không. Vật như vậy, ngươi nói có người không động tâm sao? Nhưng khi đó Viễn cổ chiến trường Trác Lộc chưa mở ra Dị thứ nguyên lĩnh vực, cao tầng Liên bang phái người đi qua, muốn tìm Thạch Khí ở nơi nào, kiểm tra xem có nhiều Thạch Khí hay đồ tương tự không, nhưng Viễn cổ chiến trường lớn như vậy, không thể tùy tiện đào loạn, thế nên Liên bang thành lập một đám người làm chuyên gia trong đó có Âu Dương lão tiên sinh.

Chu Văn an tĩnh nghe, hiện tại những lời Lý Mặc Bạch nói, hiện không phải là bí mật gì.

Quả nhiên, Lý Mặc Bạch dừng một chút nói tiếp:

-Trên thực tế đoàn khảo sát tại bên Viễn cổ chiến trường rất lâu, cũng có một chút thu hoạch, Âu Dương lão tiên sinh đã từng trở lại Lạc Dương một lần, căn cứ điều tra của ta, từ lần đó hắn trở về Lạc Dương, sau đó không đi An gia, mà chỉ đi một chỗ.

-Cửa hàng Tây Nguyên kết tinh.

Chu Văn nhìn Lý Mặc Bạch nói.


Lý Mặc Bạch gật đầu nói:

-Đúng vậy, cho nên ta đã điều tra một chút liên quan đến cửa hàng Tây Nguyên kết tinh, kết quả phát hiện một chút chuyện thú vị liên quan đến Âu Dương lão tiên sinh và quả trứng Phối sủng ở tầng thứ tư, nếu như ngươi có hứng thú, chỉ cần giúp ta làm chuyện nhỏ, ta sẽ đem toàn bộ chuyện nói cho ngươi, mà ta cam đoan ngươi nhất định sẽ hứng thú. Ngươi cũng có thể nhờ người An gia giúp ngươi, nhưng có lẽ tất cả manh mối đã bị người ta tận lực xóa đi.

-Ngươi muốn ta làm gì?

Chu Văn nhíu mày hỏi.

-Rất đơn giản, đoạn tuyệt quan hệ với Lý Huyền, quan hệ hai ngươi giới hạn ở đồng học.

Lý Mặc Bạch nói.

-Xem ra chúng ta không cần tiếp tục nói chuyện nữa, gặp lại.

Chu Văn quay người về phía Tây Môn học viện, mặc dù tin tức liên quan đến Âu Dương lão tiên sinh và trứng Phối sủng dưới tần bốn hắn hết sức hứng thú nhưng hắn không muốn vì vậy mà chịu sự bài bố của Lý Mặc Bạch.

Coi như không vì Lý Huyền, lần trước Lý Mặc Bạch tính toán thiếu chút hại chết hắn, nếu như hắn không phải cẩn thận, để lại hậu chiêu, chỉ sợ đã sớm chết cùng Lý Huyền.

-Âu Dương lão tiên sinh đã đi Viễn cổ chiến trường Trác Lộc rất sớm, còn trứng Phối sủng tầng thứ tư cửa hàng Tây Nguyên kết tinh, rất có thể là mang về từ Trác Lộc.

Lý Mặc Bạch đột nhiên nói.






Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK