Mục lục
Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 35: Lớn lên chắc là quyến rũ lắm đây

Xâu chuỗi trân châu xong thì cũng tới giờ. Tự Cẩm ngồi trước gương do Thượng Cục Cung của Nội Đình Phủ mang tới, so với tấm gương trước đây ở Y Lan Hiên thì sáng trong hơn rất nhiều. Cái đó không thể gọi là gương, cũng không có bệ đồng đỡ. Gương này soi hình cũng mờ nhưng vẫn có thể nhìn được toàn thân.

Tự Cẩm cũng có biện pháp của chính mình. Nàng trang điểm xong thì cho đổ một chậu nước mang đến, chờ cho mặt nước yên tĩnh. Soi mình còn nhìn rõ hơn so với gương. Nàng là người xuyên việt mà cũng chỉ dùng sự thông minh của hiện đại cho mấy việc nhỏ bé này, uất ức thật.

“Tiểu chủ, hôm nay chải tóc kiểu gì ạ?” Vân Thường xõa hết tóc chủ tử ra, lấy lược gỗ đào cẩn thận chải hỏi.

Tự Cẩm suy nghĩ rất kỹ mới nói: “Chải búi tóc rủ xuống đi.”

Vân Thường ngẩn người, “Búi tóc rủ xuống là kiểu gì, nô tỳ chưa nghe nói.

Tự Cẩm nghe Vân Thường nói vậy cũng ngẩn người. Búi tóc rủ xuống khá đơn giản, dựa theo kiểu cổ để tóc mái che bớt một phần khuôn mặt, tóc dài phía sau cuốn thành búi, hai bên mai uốn lại để thả lỏng, rất giống đứa bé tuổi hồn nhiên khả ái. Tự Cẩm không nói được cụ thể nhưng lại có thể vẽ được, nàng lấy bút vẽ lông mày phác họa trên giấy vài nét.

Vân Thường khéo tay, nhìn một cái liền cười, “So với búi song cũng không khác mấy, nhưng thả hai lọn tóc xuống thế này nhìn đẹp hơn hẳn. Tiểu chủ thật thông minh độc nhất vô nhị, kiểu tóc này cũng có thể nghĩ ra, khó trách người muốn làm chuỗi trân châu kia. Có phải quấn quanh nó ở đây không? Quả là đẹp. Vừa thanh nhã vừa đáng yêu, ngay cả quý phi nương nương thấy cũng chỉ biết cười mà thôi.”

Kiểu tóc này là của trẻ con. Quý phi dù trong lòng không thoải mái cũng không thể gay gắt với một đứa bé, rất mất mặt đấy.

Tự Cẩm nhìn Vân Thường trong nháy mắt thoải mái cảm thấy này nha đầu này rất thông minh. Giờ nàng biết rõ mình mặc bộ váy này ra ngoài sẽ khiến bao nhiêu người gai mắt cho nên tóc không thể làm quá đẹp nữa. Tóc rủ xuống như thế cũng đẹp nhưng lại là kiểu tóc chỉ dành cho những cô gái chưa lấy chồng. Đây cũng là khéo nhắc nhở mọi người, nàng còn nhỏ lắm.

Chuẩn bị thỏa đáng, Tự Cẩm lại ở trong phòng thêm một lát, chờ hoàng hôn buông xuống mới dẫn Vân Thường đi ra cửa chính Di Cùng Hiên.

Vị trí Di Cùng Hiên tốt nhưng cách hậu cung khá xa. Vì vậy hai chủ tớ đi một đường ra ngoài cũng không gặp tần phi nào khác. Gần tới hậu cung, từ xa đã thấy một dãy đèn lồng đỏ tươi treo trước Phượng Hoàn Cung, mới cảm giác được người trong cung này rất đông.

“Ơ, đây không phải là Tôn thái nữ sao?”

Trong bóng tối sau lưng bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng sắc sảo, Tự Cẩm nổi da gà cả người, giống như gặp phải quỷ.

Nàng xoay đầu lại liền nhìn thấy một cô gái mặc váy dài màu đỏ tươi, tóc búi cao, cài một cây trâm khảm ngọc. Mặt phấn môi mọng, đôi mắt to hơi chau lại, mang theo vài phần phong tình, cũng tỏ rõ nét đanh đá.

Người này vừa gặp là biết ngay không phải người dễ sống chung.

Vân Thường biết tiểu chủ không nhận ra ai bèn vội vàng khom người chào, “Nô tỳ vấn an Chu nương tử.”

Nghe Vân Thường nói, Tự Cẩm nghĩ ra rất nhanh. Vị Chu nương tử trước mặt này cao hơn nàng hai cấp, mình là phía dưới người ta. Quy củ không thể không tuân, Tự Cẩm liền quỳ gối hành lễ, “Thần thiếp vấn an Chu nương tử.”

Chu nương tử quyến rũ mắt lườm miệng cũng không kêu đứng lên, cười lạnh nói từng câu từng chữ với Tự Cẩm: “Lớn lên chắc là quyến rũ lắm đây, tuổi còn nhỏ mà công phu mê hoặc lại không ít!”

=======

Chương 36: Tiểu chủ là Tô thái nữ Di Cùng Hiên

Đoạn đường này cách khá xa Phượng Hoàn Cung, quanh co giữa những hòn non bộ, vườn hoa. Lúc ấy, dù ngoài kia tiếng nói cười rất náo nhiệt nhưng chẳng ai nhìn thấy cảnh Tự Cẩm bị Chu nương tử làm khó dễ.

Tự Cẩm vững vàng nửa đứng nửa quỳ ở chỗ đó, hôm nay nàng đã ăn no, cho nên vẫn có thể gắng gượng một lúc lâu.

Chu nương tử mặc dù trên mặt đầy vẻ khinh thường nhưng trong lòng lại ghen tị ngất trời. Dạo này Hoàng thượng ưu ái tiểu tiện tỳ này liên tục, vừa chuyển nhà vừa ban thưởng, thấy váy áo nàng đang mặc thì cơn tức lại xông lên. Thượng Phục Cục bên kia truyền tới tin tức, nói là hàng mới cống tiến năm nay, giờ nhìn màu sắc đường nét quả nhiên không tầm thường.

Chu nương tử càng nghĩ càng buồn bực lại càng muốn làm khó nàng, cứ đứng vậy xem nàng khom người, không chịu cho nàng đứng lên.

Vân Thường quỳ bên cạnh cũng im re, chỉ có thể quỳ cùng tiểu chủ, trong lòng vừa nóng nảy, vừa sợ hãi lại vừa tức giận.

Chu nương tử nói thêm mấy câu cay nghiệt, lời nào cũng đâm vào tim người ta mà Tự Cẩm vẫn không nói tiếng nào. Im lặng là tốt nhất, bởi vì mặc kệ nàng nói gì cũng có thể tìm ra điểm sai, cuối cùng càng thêm bị giận chó đánh mèo chứ không như bây giờ. Dù sao Hoàng hậu nương nương đã định ra giờ khai tiệc, Chu nương tử cũng không dám tới trễ.

Nhưng nàng có thể khom người như thế bao lâu?

Vị phần không cao trong cung thì kiểu gì cũng phải đội lên đầu chữ ‘Nhẫn’ .

Chu nương tử thấy Tự Cẩm im lặng, đúng kiểu “dầu muối không tiến thủy hỏa bất xâm”, hận không thể tát cho nàng một cái. Nhưng chỉ lát nữa sẽ khai tiệc, hơn nữa Hoàng thượng thỉnh thoảng cũng tới thăm nàng, nếu trên mặt có dấu vết khó tránh khỏi nàng ta cũng bị hỏi tội.

Nàng ta chỉ nghĩ tới mình nói mấy câu khó nghe, nàng dám cãi lại thì mình có thể lấy cớ trị tội nàng. Có điều miệng người ta lại như miệng hồ lô, thật khiến cho người khác bị đè nén đến cực điểm.

“Tiểu chủ, tới giờ rồi.” Kiếm Sương khẽ nhắc, nhìn Tự Cẩm đừng quỳ chỗ đó thì biết ngay tiểu chủ nàng ta tính toán việc gì. Nhưng hôm nay không được, nàng ta chỉ dám nhắc một câu.

Chu nương tử từ trên cao nhìn xuống Tự Cẩm, “Đứng lên đi, giống y như tượng gỗ, cũng không biết Hoàng thượng thích ngươi ở chỗ nào, chẳng có gì thú vị.” Nói xong liền phẩy tay áo bỏ đi, ánh mắt không nhìn Tự Cẩm thêm cái nào.

Tự Cẩm từ từ đứng lên. Đứng quỳ hơi lâu, chân hơi tê, người cũng nghiêng ngả. Vân Thường vội giữ lấy nàng, “Tiểu chủ, người không sao chứ?”

Tự Cẩm lắc lắc đầu, nhìn theo bóng dáng Chu nương tử đi thướt tha, bất ngờ hỏi: ” Chu nương tử là tú nữ trong đợt tuyển tú đầu tiên phải không?”

“Đúng vậy, Hoàng thượng không thích nàng ta vì luôn cay nghiệt với người khác, cho nên sau khi tiến cung cũng không được sủng ái. Nhưng nàng ta đi theo Lý Chiêu Nghi nên sống trong cung cũng khá thoải mái.” Vân Thường đỡ tiểu chủ đi tới, vừa đi vừa nói.

“Khó trách…” Khó trách muốn làm khó nàng, thì ra là tay sai Lý Chiêu Nghi.

Đi qua đoạn đường quanh thêm đoạn ngắn nữa thì tới Phượng Hoàn Cung. Đứng ngoài Phượng Hoàn Cung, nhìn cánh cửa sơn xanh thiếp vàng rực rỡ quý giá, Tự Cẩm cười tươi lên rồi mới từ từ đi qua.

Ngoài cửa đã có tiểu cung nhân đứng đón người từ sớm, thấy Tự Cẩm đi tới một tiểu cung nữ ân cần đi đến, cười hỏi: “Xin hỏi đây là tiểu chủ cung nào?”

Trong cung nhiều tần phi, mấy tiểu chủ các cung có địa vị đã đều đến cả. Hơn nữa việc sắp xếp ghế ngồi cũng có chủ đích. Trách nhiệm của mấy người nàng ta chính là đưa phi tần tới đúng chỗ ngồi của mình, tránh xảy ra lộn xộn.

“Tiểu chủ là Tô thái nữ Di Cùng Hiên.” Vân Thường vừa cúi người vừa nói.

Tiểu cung nữ dẫn đường hơi sững sờ, nhìn sang Tự Cẩm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK