Mục lục
Giang Sơn Mỹ Sắc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý Thế Dân khi nghe được ba chữ Phòng Huyền Linh, trong lúc nhất thời im lặng một hồi lâu.

Trường Tôn Vô Kỵ nhìn thấy vè mặt cùa Lý Thể Dân, mím cười nói: "Thể Dân chưa từng nghe nói qua tên cùa người này?"

Lý Thế Dân lắc đằu nói: "Cũngđã nghe nói qua, là người mà Cao Thị lang khen ngợi?"

Trường Tôn Vô Kỵ gật đầu nói: "Thế Dãn trí nhớ thật tốt, nhớ đến trước đây Cao Hiếu Cơ cũng có danh tiếng nhìn người, khi nhìn thấy Phòng Huyền Linh đã nói qua người này nhất định thành đại khí, Đại Tùy người có thể được Cao Thị lang khen ngợi như thế cũng không có mấy người, Đỗ Như Hối cũng là một, hiện nay đã tới Tương Dương, nếu Thế Dân không nắm được Phòng Huyền Linh, lúc này có lẽ không lo, nhưng lâu dài xem ra đã roi vào hạ phong so với Tiêu Bố Y".

Lý Thế Dân than nhẹ một tiếng, "Tiêu Bố Y hôm nay bộc lộ tài năng, cũng trách không được Đỗ Như Hối đi theo".

Trong khi nói chuyện, hai người đã đi vào doanh trướng, một người trung niên chậm rãi đứng lên, mặt tươi cười. Người nọ thần sắc sáng sủa, hai mắt sáng ngời, làm cho người ta liếc mắt nhìn qua đều nảy sinh hảo cảm.

Lý Thế Dân bước nhanh tiến lẻn tlii lễ nói: "Đã nghe Phòng tiên sinh đại tài từ lâu, Phòng tiên sinh đến đây, là vè vang cho kẻ hèn này, Thế Dân cực kỳ vinh hạnh".

Phòng Huyền Linh tươi cười thân thiết, "Vô Kỵ nói Đôn Hoàng Công khí độ phi thường, khiêm nhường hảo học, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền".

Trường Tôn Vô Kỵ ờ một bẽn cười rộ lẽn, "Các người chớ có thỏi phồng lẫn nhau, căn trướng này thoạt nhìn đã muốn tung bay lên rồi".

Ba người đều mỉm cười ngồi xuống, Lý Thế Dân cũng không khách sáo, trực tiệp hỏi: "Đã nghe Phòng tiên sinh đại tài từ lâu, không biết đối với đại thế thiên hạ có cái nhìn thế nào?" Lý Thế Dân đi thẳng vào vẩn đề, nhiều ít cũng có chút khảo cứu. Hắn cũng giống như đại ca Lý Kiến Thành, ờ trong chiến tranh đã từ từ trường thành, ít đi bất cằn đời, thêm nhiều phần khí độ thống soái.

Lý Uyên đương nhiên biết chiến tranh thân huynh đệ, xuất trận phụ từ binh. Đối với hắn cùngLýKiếnThàrứivẫncó ý bồi dưỡng, hôm nay xem như đã có hiệu quả ban đầu.

Phòng Huyền Linh không ngoài dự liệu, chì là cười cười nói: "Đôn Hoàng Công vừa hỏi đã có thể thấy được khát vọng trong lòng ngực".

Lý Thế Dân ngược lại ngạc nhiên, "Không biết Phòng tiên sinh lời ấy giải thích thế nào?"

Phòng Huyền Linh cười nói: "Nêu là người bên ngoài hỏi, tất sẽ hỏi đối với trận đánh Tây Kinh thấy thế nào. Đôn Hoàng Công trực tiệp đi ầỏi thiên hạ, hiển nhiên biết trận Tây Kinh đã là chuyện tất sẽ được, đã có ý niệm nắm trong tay thiên hạ trong đầu".

Lý Thế Dân nhìn Phòng Huyền Linh một lúc lâu, khẽ thờ đài: "Phòng tiên sinh quả có

"Nếu hỏi đại thế thiên hạ?" Phòng Huyền Linh đối với lời khen cùa Lý Thế Dân cũng lơ đểnh, "Lúc này theo ta thấy, mấy năm sau, thiên hạ phân làm ba phần mà đứng. Người có thể thắng được, tất phải xem có thể đoạt chiếm tiên cơ hay không".

"Ba phần nào?" Lẩn này là Trường Tôn Vô Kỵ cũng không nhịn được hỏi.

"Quan Lũng, Giang Nam, Hà Bắc Sơn Đông ba noi" Phòng Huyền Linh không chút do dựnÓL

Lý Thế Dân cau mày lại, "Tiên sinh nói ba nơi này, đều là chỗ thường xuyên tranh loạn nhất, cũng không biết ba vị bá cầù nơi này là người nào?"

Phòng Huyền Linh trầm ngâm nói: "Thường xuyên tranh loạn, xuất hiện nhiều hào kiệt. Quan Lũng là chỗ tử tắc, cựu phiệt tập trung nhiều nơi đây, Tiết Cừ. Lương Sư Đô. Lưu Vũ Chu cùng Lý Quỹ người nào cũng đều là hạng người hung hãn, nhưng những người này không có chí hướng cao xa, chỉ muốn hùng bá một phương, Đường Quốc công là người nhân nghĩa, cũng không giới hạn ờ Thái Nguyên là chỗ tứ chiến, nam hạ mưu đồ Quan Trang tiến vào lấy Trung Nguyên, hôm nay dân chúng về quy phục. Nếu theo ta thấy, bá chù Quan Trung không ngoài Đường công!"

Lý Thế Dân trên mặt hiện lẽn vè cồ quái, thoáng qua hân hoan nói: "Tiên sinh cao kiến, phân tích tháu triệt, gia phụ nếu biết được, tất sẽ tôn sùng làm thượng khách. Không biết bá chù Hà Bắc, Giang Nam là người nào? Mà đoạt chiếm tiên cơ là nói về điều gi?"

Phòng Huyền Linh trầm giọng nói: "Hà Bắc kẻ tranh phách cũng không ít, Đậu Kiến Đức, Vương Bạc, Mạnh Hải Công, La Nghệ đều là hạng không tầm thường, hơn nữa quần đạo Sơn Đông, cao môn tham dự, tranh đấu thảm thiết cũng không thua gì Quan Lũng. Chi là Vương Bạc, Mạnh Hải Công trong ngực cũng không có chí lớn, chỉ lo tự bảo vệ mình, khó mưu phát triển. La Nghệ nóng nảy tàn nhẫn, lòng dạ không rộng rãi, cũng khó được dân chúng ùng ầộ, mà Đậu Kiến Đức thể hiện nhân nghĩa, thời gian trước lại vô thanh vô tức mà loại đi Tiết Thế Hùng, thực lực quả thực là không thể khinh thường, Hà Bắc Sơn Đông nếu chọn ra bá chù, thi đó là Đậu Kiến Đức không thể nghi ngờ".

Hắn nói tới đây, Lý Thế Dân, Trường Tôn Vô Kỵ liếc mắt nhìn nhau một cái, đều chậm rãi gật đầu.

Phòng Huyền Linh lại nói: "về phần Giang Nam, thì đã không có gì phải suy nghĩ, Đỗ Phục Uy, Lý Tử Thông, Lãm Sĩ Hoằng, Trương Thiện An chỉ là một đám đạo phi, chi có thể nói xưng bá kiêu hùng một phương, nếu muốn tiến xa hơn, tuyệt không có thầ Hoa tộc Giang Nam vô luận như thế nào cũng không ùng hộ một phương phì đạo là chính. Đám người Đỗ Phục Uy hơi chút có hào quang, thẳm nghĩ mưu đồ vùng Giang Đô, vọng tường cắt đất xưng vương, bằng vào sông mà kháng cự thiên hạ, nhưng lại không rõ đại thế thiên hạ hôm nay đã tiến vào tình trạng co cụm là vong, Tiêu Bố Y dựa theo Kinh Tương, có thân phận sĩ tộc, dọc theo Giang Đông quét sạch quần đạo bất quá chi là vấn đề thòi gian. Hiện nay là thời điềm cá lớn nuốt cá bé, chờ thiên hạ ba phần, Quan Lũng cựu phiệt, Giang Nam hoa tộc, Sơn Đông cao môn đều phất cờ, lúc đó mới chân chính là lúc săn hươu. Bất quá Tiêu Bố Y đoạt trước một bước, tiến công vào khu vực giữa, hôm nay cùng Lý Mật đối kháng, có Vương Thế Sung kiềm chế, nếu là Đông Đô đã định. Tiêu Bố Y tất uy danh đại chấn, đến lúc đó Quan Lũng, Sơn Đông, Hà Bắc các nơi này chính là bước tiệp theo trong mưu đồ cùa

Lý Thế Dân cau mày nói: "Lý Mật hùng tài đại lược, chiếm cứ Lạc Khấu Thương, Ngõa Cương hiện tại có cả trăm vạn quân, chẳng lẽ tiên sinh cũng không xem trọng hắn sao?"

Phòng Huyền Linh lạnh nhạt nói: "Đòn Hoàng Công cần gì biết rõ còn hỏi".

Lý Thế Dân nờ nụ cười, "Thế Dân ngu độn, cũng mong Phòng tiên sinh chi giáo".

Phòng Huyền Linh nói: "Ta mới vừa nói thiên hạ là thiên hạ cùa cựu phiệt, ầoa tộc, cao môn, đám giặc chân lấm tay bùn cuối cùng cũng không làm nên được gì. Cựu phiệt, hoa tộc, cao môn ba nơi ùng hộ thi Lý Mật không có được cái nào, lúc này bất quá chỉ là đau khồ chống đỡ mà thôi. Nghĩ tới đạo phi Ngõa Cương bất quá là yến tước, sao hiểu được chí hồng ầộc cùa Lý Mật, chinh chiến lâu ngày. Tiêu Bố Y chi có thể càng được lòng dân, Lý Mật lại dằn dần mất đi lòng dân, Tiêu Bố Y chỉ cần án binh bất động, chi cần điều này càng lúc càng phân rõ, thì thắng bại đã phân".

Lý Thế Dân thờ đài một hơi, đứng lên thi lễ nói: ''Phòng tiên sinh không bước chân ra ngoài, chi điểm đại thế thiên hạ. Thế Dân khâm phục sát đất. Nghĩ đến trước đây Gia Cát Võ hầu chưa ra khòi lều cỗ, đã định kế an thiên hạ, Phòng tiên sinh cũng chỉ điểm giang sơn, làm cho Thế Dân những chỗ không hiểu bỗng nhiên mờ ra. Chi là theo Phòng tiên sinh thấy, nếu thiên hạ phân ba phần, Quan Lũng, Hà Bắc, Giang Nam người nào có thể nhập chù giang Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Phòng Huyền Linh cười nói: "Thiphảixemai lấy được tiên cơ".

"Tiên cơ ở đâu?" Lý Thế Dân gấp giọng hỏi.

Phòng Huyền Linh trầm giọng nói: "Tiêu Bố Y chiếm thiên thời, Đường Quốc công chiếm địa lợi, Đậu Kiến Đức miễn cưỡng chiếm nhân hòa Địa lợi hùng hậu, tranh bá lâu ngày, tất sẽ có hiệu quả kỳ điệu. Chỉ là hôm nay Tiêu Bố Y thế mạnh, khí thế mạnh mè không người nào kháng cự được. Hắn nếu toàn lực tẫn công người nào đó, đối thù cho dù không bị diệt vong, thi cũng phải tổn thất thảm trọng. Lúc này hắn cùng với Lý Mật chinh chiến, không rảrứi phân thân, nếu như ta định sách lược, Đường quốc công trước cùng Tiêu Bố Y liên minh, tranh thù thời gian toàn lực ồn định Quan Trang, diệt tĩừ đối lập, chờ khi Quan Trung yên ổn, lại cùng Đậu Kiến Đóc Kên họp, chiếm lấy phía bắc Hoàng Hà, đến lúc đó liên thù cùng kháng ạt Tiêu Bố Y. Nếu loại bỏ được Tiêu Bố Y, Đậu Kiến Đức không đáng gây nên sợ hãi".

Trường Tôn Vô Kỵ cũng thờ đài nói: "Người thường không biết chuyện hôm nay, Phòng tiên sinh sớm định ra chiến lược mấy năm. Đại tài trong đó làm cầo chúng ta nhìn theo không

Lý Thế Dân gật đầu, "Phòng tiên sinh nói chính là hợp với ý ta, bất quá... Đậu Kiến Đức lúc này thoạt nhìn cũng không mạnh lắm, nhưng theo như Phòng tiên sinh nói, người này đúng là quân cờ mấu chốt trong đại cuộc?"

"Tiên cơ đằu tiên là cùng Đậu Kiến Đức liên thù đoạt tiên, người này không thể để mất. Nếu để cho Đậu Kiến Đức cùng Tiêu Bố Y liên thù, từ Tinh Hình quan vào Sơn Tây lấy Thái Nguyên, chúng ta hai mặt là địch, tình thế nguy cấp" Phòng Huyền Tảo nghiêm mặt nói.

Lý Thế Dân cũng thay đồi sắc mặt, bời vì mặt đông Thái Nguyên quan khẩu nồi đanh chính là Tinh Hình quan, Quan Lũng mấy đời xuất binh tiến công Hà Bắc, đều coi đây là điểm đột phá. Lúc trước Bắc Chu tiêu diệt Bắc Tề chính là đi đường này. Nhưng ngược lại cũng như thế, lúc trước hơn mười vạn đại quân Lịch Sơn Phi ờ Hà Bắc uy hiệp Thái Nguyên, cũng chính là đi qua Tinh Hình quan. Nếu để cho quân Yến Triệu công phá Tình Hình quan, Tiêu Bố Y lại tiến vào bức Đồng Quan, Quan Trung thật sự rất là nguy hiểm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK