Mục lục
Giang Sơn Mỹ Sắc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mười người thi lễ xong, dẫn ngựa thối lui sang một bên, mời mọi người đi đầu. Tiêu Bố

Y đưa mắt nhìn Mã Chu, thấp giọng hòi, "Đây là lễ tiết gì?"

Hắn nhập gia tùy tục, không muốn chậm trễ, hiểu rằng hiện tại mỗi một bước đều quan hệ đến chuyện thành bại. Mã Chu hơi có ý hưng phẩn nói: "Hồi Tây Lương vương, đây là lễ mười dặm tiệp khách của người Miêu, vốn là lễ tiết cung kính nhất của người Miêu, lúc trước Thục Vương Dương Tú đến chỗ này, mới được loại nghênh đón này. Nếu như thần không có đoán sai, hẳn là còn chín lần tới đón nữa" Mã Chu nói một điểm cũng không sai. trong khi đội ngũ tiến lên. không đến một dặm thì lại có mười kj sĩ tới đón, quả thực là cắp bậc lễ nghĩa quá mức cung kính, Tiêu Bố Y lấy dùng lễ nghênh đón, trong lfong hơi có vui mừng. Thầm nghĩ những ngày này vất vả cuối cùng cũng không có uổng phỊ Vân Thủy này lại có thể mời được Đại Miêu Vương. Đại Miêu Vương lại dùng lễ cung kính như thế để nghênh đón, thật sự là làm cho người ta ngoài ý định. Mã Chu vốn trong lòng lo sợ. hắn được Tiêu Bố Y coi trọng là chuyện tốt, nhưng mà nhiệm vụ lần này gian khổ, nếu không cách nào hoàn thành, cơ hồ là không còn thể diện quay lại Đông Đô. nhung khi thấy người Miêu bằng lễ tiết tôn quý đón chào, không khỏi trong lòng cũng có chút bớt lo.

Tần Thúc Bảo ở một bên nói: "Tiêu huynh, hình như cừ động lần này rất là thân mật".

Tiêu Bố Y mỉm cười gật đằu, "Xác thực là nhưthế".

Mọi người cũng hơi hưng phấn, sau khi trải qua mười dặm tiếp khách, thì từ từ cưỡi ngựa đi vào Miêu trại, chỉ thấy được khe núi chảy xuôi, gió mát động trúc, đều là cảnh tượng an tường hòa bình. Tiêu Bố Y nói khẽ: "Người Miêu mấy chục năm an bình, chúng ta không muốn phá hư".

Mọi người đều gật đầu nói: "Tây Lương vương lời ấy đại thiện".

Những lời này cùa Tiêu Bố Y là nền tảng để đàm phán, Mã Chu yên lặng tiếp thu. sắp xệp sẵn những suy nghĩ trong đầu. Đương nhiên yếu điểm đàm phán sớm đã được Tiêu Bố Y phân phó, Mà Chu chì nghĩ đến bốn chữ tùy cơ ứng biến mà Tiêu Bố Y phân phó.

Đến trước Miêu trại, Tiêu Bố Y chậm rãi xuống ngựa, các tướng cũng xuống ngựa theo, trước Miêu trại, sớm có tiếng kèn thổi lên. thê lương ngưng trọng, một người chậm rãi ra nghênh đón, thi lễ nói: "Tây Lương vương, Lang Đô Sát Sát xin có lễ".

Người nọ thân mặc quần dài, eo lưng quấn dây lưng dày, chắc chắn trung hậu. thoạt nhìn cũng phi thườngmộc mạc. Chi là thân thể đầy cơ bắp. nhanh nhẹn dũng mãnh giống như báo vậy.

Tiêu Bố Y hoàn lễ nói: "Nghe qua con trai thứ ba Lang Đô Sát Sát cùa Đại Miêu Vương quả thật đệ nhất đũng sĩ Thương Khê. hôm nay vừa thấy, danh bất hư truyền, bồn vương hữu le".

Lang Đô Sát Sát rốt cuộc ngẩng đầu lên, cẩn thận liếc nhìn Tiêu Bố Y, hơi có kinh ngạc nói: "Tây Lương vương uy chấn Trung Nguyên, như sấm bên tai. Lang Đô Sát Sát trong lòng cũng sớm đã ngưỡng mộ, hôm này được gặp, tam sinh hữu hạnh".

Hắn kinh ngạc hiển nhiên là cảm thấy Tây Lương vương này so với trong tường tượng của hắn thì trẻ hơn quá nhiều. Vùng Ba mặc dù xa cách TrungNguyên, nhung thương nhản Trang Nguyên sau khi đi vào vùng Ba, đàm luận nhiều nhất chính là Tâv Lương vương. Đều nói Tây Lương có cái dũng vạn người khó địch, mấy năm qua đi trước binh sĩ công thành chiếm đất, rong ruổi thảo nguyên, tung hoành Hoàng Hà, hai bờ Trường Giang, bách chiến bách thắng, công đâu được đó, quần đạo Trang Nguyên đều thấy mà sợ hãi, trong cảm giác của Lang Đô Sát Sát, Tây Lương vương này nói như thế nào cũng phải phi thường dũng mành, so với hắn phải tang thương hơn một ít, nào biết đâu rằng hôm nay được gặp. phát hiện người này nho nhã tuấn lãng, đúng là một công tử văn nhã.

Vừa rồi nhìn thấy Tùy quân tiền hô hậu ùng người này tiến đến. Lang Đô Sát Sát nhặn định người này đúng là Tây Lương vương, chỉ là sau khi xem xét, ngược lại có chút không dám tin tưởng.

Tiếng cười như chuông bạc cùa VânThùy truyền đến. đinh đinh đang đang. "Mấy người các ngươi nhiều lễ như vậy, một thi muốn cướp đoạt địa bàn chúng ta, một thi muốn đem người khu trục ra ngoài, nhưng nói đến, thì lại chua cay chết người".

Vùng Ba đã sớm ờ trên bản đồ cùa Tùy triều, năm đó Thục Vương Dương Tú càng thống trị Ba Thục nhiầi năm, mặc dù vẫn chọn cho người Miêu tự trị. nhưng cũng mang đến văn hóa Trang Nguyên. Lang Đô Sát Sát tuy là người Miêu, nhung lòi nói lại đầy sự nho nhà, cũng không khác gì với người Trang Nguyên. Vân Thủy tuy từ nhỏ sinh trưởng ờ đất Ba, nhung bời vì từ nhỏ lớn lên tại Miêu trại, ít tiệp xúc với văn hóa Trung Nguyên, cho nên nghĩ sao nói vậy, không chút nào cố kỵ.

Lang Đô Sát Sát nghe được con gái nói, không khỏi hơi mặt đỏ. thầm nghĩ con gái lỗ màng. Thi ra mười dặm đón khách này cũng không phải là bồn ý cùa hắn, lại là do ý của Đại Miêu Vương, vốn ba người con của Đại Miêu Vương đều hoặc nhiều hoặc ít tiếp xúc với Lý Hiếu Cung. Lý Hiếu Cung mưu tính sâu xa, cảm thấy Đại Miêu Vương sớm muộn sẽ đem vị trí truyền cho ba người con, lúc này mới ở trên người mấy người cốt Lực Da phí nhiều công phu. Hắn bỏ ra số tiền lớn thu mua ba người, lại hướng về phía Vân Thủy cầu hôn, trong suy nghĩ cùa Lang Đô Sát Sát. cảm thấy Lý Hiếu Cung so với Tây Lương vương thì có thành ý hơn rất nhiều.

Nhưng hắn cũng không có nghĩ đến Tây Lương vương lại đích thân tới Ba Tây, càng không nghĩ đến phụ thân vốn một mực ẩn cư không ra, ít để ý tới chính vụ, lần này lại tới Ba Tây, tiệp đó lại đi gặp Tiêu Bổ Y.

Lang Đô Sát Sát đối với Tây Lương vương vốn không có hảo cảm gì, bời vì đây chỉ là bọn họ lằn đầu gặp mặt, Lý Hiếu Cung sớm đã đặt vấn đề. Mọi người trong lòng đều biết rõ, nói là đi đón Tiêu Bố Y, không bằng nói là muốn đi đuồi hắn đi! Vân Thùy là con gái hắn, đương nhiên rõ ràng tâm sự của hắn, lúc này trực tiệp nói ra, cũng làm cho hắn rắt khó xù.

Tiêu Bố Y nhạy cảm nắm bắt được điều này, trong lòng nghiêm nghị. Nhưng nghe được Vân Thủy nói chuyện với phụ thân nàng cũng tùy ý, không khỏi buồn cười, thẳm nghĩ cái Vân Thủy này thật là tùy hứng làm bậy, ai cũng không nể mặt. Nhưng trong câu nói của Vân Thủy, nàng nói Lang Đô Sát Sát muốn đuổi mình đi, chỉ sợ cũng không phải là nói choi cho vui.

Nhưng hai người làm như không có nghe thấy Vân Thủy nói, Lang Đô Sát Sát đưa ra thù thế mời, đi trước dẫn đường. Tiêu Bố Y lệnh cho thủ hạ ờ lại bên ngoài Miêu trại, chỉ đem vài người thân cận cùng Mã Chu đi vào Miêu trại.

Tiếng kèn đã ngừng, tiếng khèn vang lên. Trên gò đất ờ phía trước, mấy trăm cây khèn đồng thời thổi lên. thanh âm du dương vui vẻ, tràn ngập ý vui vẻ đón khách. Nhiều nam nữ trang phục thêu hoa văn bạc, ăn mặc lộng lẫy như ngày lễ vừa múa vừa hát chào đón, trong lúc nhắt thời khung cảnh phi thường nhiệt liệt.

Các nam nữ này hướng về phía Tiêu Bố Y dâng lên lễ tiết cung kính nhất, sau đó tản ra chừa một con đường. Lang Đô Sát Sát mỉm cười nói: "Tây Lương vương, mời".

Mã Chu ờ bên cạnh Tiêu Bố Y thấp giọng nói: "Tây Lương vương, cái này cũng là lễ tiết tiệp khách cung kính nhất cùa người Miêu".

Tiêu Bố Y gật đầu mỉm cười, hướng về phía người Miêu ôm quyền ý chào. Những người Miêu hoi có vẻ kinh ngạc, thoáng qua tiếng nhạc thồi càng vui vẻ. Lang Đô Sát Sát nghe được, thì lại nhíu mày. Thì ra người Miêu bọn họ trước kia khi tiếp khách, chỉ thấy được đối phương ngạo mạn, gần gũi binh dị như Tiêu Bố Y ngược lại là lần đầu. Khi thổi khèn, người Miêu thấy Tiêu Bố Y bình thản thong dong, thân thiết dể gần. Đối với Tiêu Bố

Y không khòi rất có hảo cảm, tiếng nhạc thổi ra càng thêm dể nghe.

Tiêu Bố Y lần này xuôi nam, đối với thói quen của người Miêu ít nhiều cũng biết, hắn biết địa phương người Miêu thì có khèn, trong người Miêu hầu như người nam nào cũng phải biết thổi khèn, đến lúc đó mới có thể hướng tới cô nương mà mình yêu thể hiện tẩm lòng. Mọi người vốn toàn bộ tinh thần đều đề phòng, chỉ cho là đàm phán sẽ giương cung bạt kiếm, nào đâu nghĩ đến một đường tới đây lại là cảnh ca múa thái bình. Đầu tiên là mười dặm tiệp khách, sau đó là tiăm người hát ca. lễ phép chu đáo quả thực là khó có thể tưởng tượng.

Sử Đại Nại nhếch miệng cười cười, thầm nghĩ người Miêu này cũng không phải khó gặm như trong tưởng tượng, thoạt nhìn thậm chí mười phẳn dể gằn. Tiêu Bố Y, Tẳn Thúc Bảo, Mã Chu ba người thi lại không hẹn mà cùng suy nghĩ. Đại Miêu Vương trong hồ lô. rốt cuộc bán thuốc gì?

Mọi người ở trong biển hoa ca múa đi về phía trước, đi thêm chừng nửa dặm, phía trước bỗng nhiên sáng sủa, lộ ra sạp trúc, phân chỗ ngồi chù khách, tuy có chút đơn sơ. nhung tất cả lại y theo lễ tiết TrungNguyên. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Tiêu Bố Y xem ra có chút buồn bực, hắn nghĩ qua khá nhiều tình huống, thầm nghĩ đấu võ mồm là không thể tránh né, nào đâu nghĩ đến lại có loại tình hình này.

Phía đối diện với hắn, đang ngồi một lão giả, lão giả tóc bạc trắng, trên mặt nếp nhăn tầng tằng lợp lớp, có sự già nua tiều tụy nói không nên lòi. Khi nhìn thấy Tiêu Bố Y đi tới, mặt giàn ra mim cười.

Tiêu Bố Y chỉ cảm thấy người này so với cổ thụ còn muốn già nua hơn, nhung khi thấy hắn lộ ra nụ cười, mới phát hiện đôi mắt cùa hắn lại rất trê. Không biết vì sao. lằn đầu tiên nhìn thấy lão giả, Tiêu Bố Y chợt tâm tình bình thản, sợ vội vàng xao động được quét sạch.

Vân Thùy lại cười khanh khách nói: "Tiêu Bố Y. gia gia cùa ta cười đối với ngươi kia". Tiêu Bố Y trẵm ổn tiến lên, thi lễ nói: "Tây Lương vương chúc Miêu vương thân thể khoẻ mạnh, bình an cát tường".

Hắn đùng một thân vương tôn thi lễ đối với Đại Miêu Vương, có thể nói là cấp bậc lễ nghĩa cực kỳ chu đáo, người bốn phía nhìn thấy, đều trầm mặc xuống, tâm tinh khác nhau.

Đại Miêu Vương run rẩy đứng lên, ấm ách nói: "Đa tạ Tây Lương vương. Ta cũng chúc người bình an cát tường, nghĩ gì thảnh đó".

Hắn tuy ấm ách, nhưng nói lại rành mạch, những người Miêu nghe được, đều sắc mặt khẽ biến, Tiêu Bố Y mim cười nói: "Tạ ơn lời may mắn của Miêu Vương".

"Miêu trại đơn sơ, Tây Lương vương mời ngồi" Đại Miêu Vương sau khi nói xong câu đó, thì tự mình ngồi xuống trước.

Ai cũng không cảm thấy hắn thất lễ, bời vì nhìn qua hắn đã gần đất xa trời, hắn trước đây ý chí có thể như sắt thép, nhưng hắn hiện tại thật sự đã già rồi, lão đến mức thậm chí đứng thẳng cũng có chút khó khăn.

Tiêu Bố Y trên mặt lại lộ ra vẻ tôn kính, loại tôn kính này là phát ra từ nội tâm, cũng không phải là qua loa! Bời vi vô luận như thế nào, Đại Miêu Vương lần này đích thân đi ra gặp hắn, cũng là vì Miêu trại.

Hắn vốn có thể an hường tuồi già, hắn vốn có thể đem tất cả giao cho con mình, nhung mà hắn lo lắng, trách nhiệm đối với tộc nhân khiến cho hắn một lằn nữa đi ra, trận đàm phán này, đối với Tiêu Bố Y rất quan trọng, nhưng đối với tương lai người Miêu, sao không phải như thế?

Tiêu Bố Y nhìn thấy đối diện Đại Miêu Vương có một cái ghế dựa. nghĩ là chỗ thiết kế cho mình, chậm rài đi qua ngồi xuống. Một đám thân cận nhìn thấy không có chỗ ngồi, tự động tản ra hai bên, không có bất kỳ ý bất màn phàn nàn nào.

Đại Miêu Vương thoáng nhìn, khóe miệng đột nhiên lộ ra nụ cười, là giảo hoạt, cũng như là khen ngợi. Mà Chu đã sớm bước nhanh tiến lên. dâng danh mục lễ vật. Lằn này lại do một hán từ gầy gò khác tiệp nhận, đưa mắt nhìn, ánh mắt lộ ra sự xem thường.

Tiêu Bố Y tặng quà theo bọn họ thấy, thật sự có chút keo kiệt, so về Lý Hiếu Cung thì thua xa. Tiêu Bố Y rốt cuộc đã có thòi gian đánh giá thù hạ bên người Đại Miêu Vương.

Sau lưng Đại Miêu Vương đứng ba người, hán từ gầy còm hẳn là Cọt Lực Da. hán tử hơi mập chính là Đan Ba Cừu khống chế mò muối đất Ba, Lang Đô Sát Sát cùng bọn họ sóng vai mà đứng, ngược lại có vẻ không giống nhau.

Ba huynh đệ này Tiêu Bố Y sớm đã nghe thấy, cũng đã xem bức họa cùa bọn họ, nên mặc dù là lần đầu gặp mặt, nhưng vẫn liếc qua là nhặn ra.

Chỉ là ngoại trừ Đại Miêu Vương ra, để cho Tiêu Bố Y coi trọng nhất lại là ba người khác. Lần này tiệp khách, mười dặm tiệp khách cùng trăm người hát ca đều phi thường náo nhiệt, nhung mà người bên cạnh Đại Miêu Vương thi lại rải rác không có mấy.

Nhưng ba người kia đứng ờ một bên, lại làm cho trong lòng người dâng lên cảm giác lạnh lẽo. không dám xem nhẹ Đại Miêu Vương. Ba người như u linh đóng ở đó. ngươi rò ràng nhìn thấy, nhưng lại cảm giác được mờ ảo khó tả. Để cho lòng người lạnh lẽo nhất là ba người đều mang mặt nạ.

Ba cái mặt nạ đều không giống nhau, một vàng, một bạc, một như hỏa diễm thiêu đốt. là màu đỗ hừng hực!

Tiêu Bố Y âm thầm thờ dài, thầm nghĩ, nếu tin tức không sai, thi ba người này nên là ba Tư thù hạ cùa Đại Miêu Vương.

Đều nói Tư Mã, Tư Đồ cùng Tư Không phi thường thần bí. người thường khó gặp. ba người này rốt cuộc có bí mật gi, mà ngay cả loại trường hợp này. đều phải mang theo mặt nạ dấu mặt?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK