Mục lục
Giang Sơn Mỹ Sắc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiêu Bố Y cũng không phải là người đầu tiên xông lên đầu tường, nhưng hắn không thể nghi ngờ là người cổ vũ sĩ khí nhất!

Từ trước đến nay công thành khắc địch, đều là binh sĩ quên đi sinh tử, nhung Tiêu Bố Y dùng thân thể ngàn vàng dẫn binh sĩ phá thành, hắn đối với Tùy binh vẫn luôn đối đãi như huynh đệ, Tùy binh làm sao mà không quên đi sinh từ?

Một Tùy binh leo lên đầu tường cũng chỉ khiển cho Tùy quân phấn chấn lên một chút, Tiêu Bố Y leo lên đầu tường lại làm cho cả ba quân sợ hãi.

Định hải thần châm cùa bọn họ đơn đao tunhg hoành, lực kháng đạo phi, hắn bảo vệ điểm đặt chân, nùa bước không lùi! Tẩm thân ngàn vàng còn quèn đi sinh từ. bọn họ có lý nào mà không anh dũng tranh lên trước?

Binh sĩ cùng Tiêu Bố Y leo lên đằu tường thân trúng một mũi tên, lại bị đâm hai thương, nhưng giờ phút này vẫn đứng ờ bên cạnh Tiêu Bố Y, uy phong tám hướng, không biết dũng khí từ noi nào đến, thế như hổ điên, hoàn toàn không quan tâm đến thương tích. Đạo phỉ thấy Tùy binh toàn thân đẫm máu. nhưng vẫn không ngà, lại càng dũng mãnh hơn, cảm thấy hoảng sợ, không biết những người này tại sao đều giống nhưphát cuồng lên vậy.

Một người tĩắn ải, vạn người khó qua! Một người liều mạng, vạn người khó địch!

Hai người kề vai chiến đấu, cũng không xông lên trước, chỉ từ thủ tại vị trị để cho Tùy binh phía sau leo lên.

Hơn mười người, vài chục người, khi đã có vài trăm người leo lẽn đầu tường, đạo phỉ trong lòng hoảng loạn, trận cước đại loạn. Phòng Huyền Tảo lại sớm đã không biết đi về đâu. trên thực tế, một khắc khi Tiêu Bố Y leo lên đầu tường. Phòng Huyền Tào cũng đã biến mất không thấy, hắn hiểu rằng Lạc Khầu đã thù không được.

Nếu như đi chậm một chút, chỉ sợ sẽ thành bậc thang cho người khác dầm lẻn.

Trong loạn thể, có thể còn sống sót không phải võ công siêu quẳiỊ chính là hạng người thông minh xảo trá. Mãng phu chỉ có thể chết sớm, kẻ ngu ngốc không.biết người biết ta. Phòng Huyền Tảo mấy lần còn mạng sống, đơn giản là có thể trong thời gian nhanh nhất nhận xét tình thế, tìm ra cách có lợi cho mình nhất.

Trung Nguyên rộng lớn, Lý Mật không chịu bỏ qua Lạc Khẩu Thương, hắn cũng không phải từ thù thành Lạc Khấu, lần này mặc dù bại, không phải là tội không chịu đánh, mà là Tần Thúc Bảo cứu viện bất lực.

Phòng Huyền Tảo hiểu rõ thành bắc không có Tùy quân, hiểu rõ nơi ấy mặc dù là giáp Hoàng Hà, không chỗ có thể đi. Nhưng sau khi ra khỏi thành vòng qua núi mà đi. cũng có thể quay về Lạc Khẩu Thưang. Chỉ sợ bị quản Ngõa Cương nhìn thấy, ngược lại ngăn cản đường chạy trốn, lúc này mới lặng yên bỗ chạy.

Tiêu Bố Y người đang ở trên tường thành lực kháng quản Ngõa Cương, thấy được đạo phỉ đã chùn lại, Tùy quân tuy chi có mấy trăm người đánh vào, tuy số người vẫn còn kém xa. Nhưng Ngõa Cương tuy nhiều, nhưng đều là từng người tự chiến, sớm đã không thấy thống soái, trong lòng khẽ động, đột nhiên cất bước tiến lên, một đao bổ ra.

Một đạo phỉ đang cầm thương đâm tới, trông thấy ánh đao lóe lên. còn chưa kịp sợ, đầu người đã bay lên cao.

Tiêu Bố Y võ công cao tuyệt, đạo phỉ này sao có thể chống cự lại. Hắn thấy đầu người bay lên, cổ tay chợt chuyển, đã dùng thân đao đánh lên trên đầu người, đầu người lại bay cao lên, rắc xuống từng chùm mưa máu, Tiêu Bố Y đã trầm giọng quát: "Phòng Huyền Tào đã chết, các ngươi còn không chịu bó tay chịu trói?"

Hắn quát lớn một tiếng, thanh âm chắn động tám phương, ằm ầm ù ù. Tiêu Bố Y chiêu này là kế vàng thau lẫn lộn, quân Ngõa Cương đều kinh hài. Hiện nay đạo phỉ vô chù. đã sớm không nghe được hiệu lệnh, chỉ thấy được một cái đầu người bay cao lên. rơi xuống dưới thành, nào phân biệt là đầu cùa ai? Chỉ cho là Phòng Huyền Tảo thật sự đã bị Tiêu Bố Y chém đầu. không còn ý chí chiến đấu nữa, ùn ùn mà chạy.

Tiêu Bố Y trông thấy đạo phi còn nhiều, lại quát lớn: "Ai đầu hàng không giết, ai chống cự giết không tha!"

Tùy quân được lệnh, đều cao giọng quát lên: "Ai đằu hàng không giết, ai chống cự giết không tha!"

Tiếng quát như sấm dậy, truyền khắp đằu tường dưới thành, càng ngày càng nhiều Tùy quân từ đầu tường dũng mành vào, cùa thành cũng đã ằm ầm vang lớn, bị Tùy quân dùng xe công thành đụng sập, có binh sĩ sớm làm sạch của thành, càng nhiều Tùy quân từ cửa thành mà đánh vào.

"Tiêu Tướng quân có lệnh, ai đầu hàng không giết, ai chống cự giết không tha..

Từng tiếng hô quát truyền khắp thành Lạc Khẩu, Tùy quàn khí thế như hổ. đỗ hồng hai mắt, trông thấy đạo phì hơi có lường lự, liền đùng trường thương đâm qua. Tùy quân những ngày này đã sớm tóc nghẹn, làm sao mà chịu bỏ qua đạo phỉ làm loạn.

Giết chóc bắt đằu đã nghiêng về một phía, Tiêu Bố Y đứng ờ trên thành, cũng đã không cần hắn ra tay nữa, hắn hiện tại chỉ cẩn ủng hộ sĩ khí là được! Quay đầu nhìn về hướng đỏng nam, phát hiện bụi đất tung bay, Tiêu Bố Y âm thẳm nhíu mày. hiểu rõ Trưong Trấn Chu vẫn đang cùng Tần Thúc Bảo giao chiến.

Tần Thúc Bảo này, vốn không nên như thế! <

Khi thành Lạc Khấu đã bị phá. Tẳn Thúc B ảo cũng lâm vào tình thế khó xừ.

Trương Trấn Chu cũng không nóng nảy đánh trận, ngay từ đầu đã sử dụng chiến thuật công tâm, khuyên hắn đầu hàng. Tần Thúc Bảo khi nghe được Trương Trấn Chu chiêu hàng cũng do dự. Đi theo Lý Mật yốn không phải bản ý cùa hắn, từ khi phản bội Trương Tu Đà, hôm nay hắn chẳũg những bị Tùy quân chán ghét, bị huynh đệ ghét bò. cho dù quân Ngõa Cương cũng có chút xem thường.

Không có ai biết nỗi khổ của Tần Thúc Bảo, càng không có người hiểu được sự bất đắc dĩ của hắn, nhưng hắn cũng không cần biện giải, cũng đã không thể nào biện giải.

Khi nghe được Trương Trắn Chu chiêu hàng. Tẳn Thúc Bảo trong đầu lại lóe lèn hình ảnh cùng Tiêu Bố Y nâng cốc vui vẻ. Khi đó Tiêu Bố Y chân thành đầy mặt, tuy lằn đầu gặp mặt, đã giúp bọn họ giải quyết một vẩn đề khó. Hiện tại Tiêu Bố Y chính là đứng đầu Đông Đô, đầu nhập vào Tùy quân chính là đầu nhập vào Tiêu Bố Y, nhưng hắn còn có mặt mũi đi đối mặt với Tiêu Bố Y?

Trương tướng quân đã đuổi giết Tiêu Bổ Y, ba hổ tướng dưới trướng hắn vẫn cùng Tiêu Bố Y đối nghịch, có đôi khi vận mệnh chính là buồn cười như vậy, bọn họ vốn nên trở thành bạn tốt, vận mệnh lại làm cho bọn họ trờ thành địch thù.

Tiêu Bố Y sẽ đối đài với hắn thế nào khi quy phụ. Tiêu Bổ Y vẫn là Tiêu Bố Y năm đó chứ?

Tất cả ý niệm chợt lóe lên trong đầu. Tẳn Thúc Bảo trong lúc hoảng hốt, đã trông thấy tiền quân đã tiến về phía trước công kích, lúc này mới hiểu được mình đã hạ lệnh công kích.

Trương Trấn Chu vẫn không chút hoang mang quay lại trung quản, thét lẻn ra lệnh cho

binh sĩ thù hạ đánh tĩã

Tùy quân, quân Ngoã Cương rất nhanh lâm vào cận chiến, chỉ là hai quàn tiến thoái đúng phệp. bất phân thắng bại. Trưang Tĩắn Chu, Tẳn Thúc Bảo đều là cao thủ dụng binh, binh lực trước mắt tương đương, đều theo chính đạo mà ra, trong lúc nhất thời khó phân thắng bại.

Nhưng mà Tùy quân ít có công kích, chỉ trụ ở nơi hiểm yếu, Tẳn Thúc Bảo nhiều lằn đánh vào không có kết quả, ngược lại hao tổn không ít nhân mã. Tẳn Thúc Bảo khi chỉ huy nhân mã, tạm thời quên đi tất cả, chỉ muốn cầu thắng.

Hắn sắp xệp bại lui, muốn dụ Trương Trắn Chu đến công, sau đó thừa cơ đánh lén. không ngờ Trương Trắn Chu cùng là lão hồ ly, xem thấu dụng ý cùa hắn, vì vậy vẫn bất động!

Trưcrag Trắn Chu đương nhiên rõ ràng, hắn chỉ cần thù vững, mà T ẳn Thúc B ảo lại nhất định phải phá tan tầng trờ ngại này, chỉ cần hắn có thể giằng co. thi hắn có thể thắng. Trương Trần Chu thân kinh bách chiến, đương nhiên rõ ràng điểm mấu chốt ở trong đó.

Tần Thúc Bảo kế sách không hiệu quả, chỉ có thể một lần nữa lệnh cho quàn Ngoà Cương cường công. Hai quân trong khi đang đấu khó phân thắng bại. Tẳn Thúc Bảo đột nhiên phát hiện trong quân tràn ngập một loại tâm tình khủng hoảng.

Mọi người không anh đũng tiến lên nữa, trận hình hoi tán, Tẳn Thúc Bảo có chút không hiểu, đích thân chỉ huy, lại nghe một thanh âm đang truyền đi trong quân, thành Lạc Khẩu đã mất... thành Lạc Khầu đã mất!

"Tần Tướng quân người xem kìa!" Có bộ hạ chi về phương xa

Tần Thúc Bảo trông qua, chỉ thấy ờ phía Tây Bắc không còn khói đặc cuồn cuộn, khói lừa đã tắt. không khỏi trong lòng chợt lạnh.

Hắn từ khi xuất phát đến khi tác chiến, chỉ mới hơn canh giờ. thành Lạc Khẳu sao đã bị chiếm? Là Tùy quân đã rút lui công kích, hay Phòng Huyền Tảo đã thua? Tần Thúc Bảo trong lúc nhất thời khó có thể quyết đánh hay rút.

Nhưng vô luận là Tùy quân rút lui, hay thành Lạc Khẳu thất thủ, quân Ngoà Cương cũng đã không còn động lực, nhìn thấy Tùy binh mạnh mẽ, không khỗi đậu lui ra phía sau. Trương Tĩắn Chu tọa trấn trung quân, đã nắm bắt ngay được điểm khác biệt rất nhỏ ấy, cũng đã trông thấy ờ phía thành Lạc Khầu khói lùa đã không còn. không khỏi trong lòng mừng rờ. Hắn cách thành Lạc Khầu vốn không xa, hậu quân đã có người phi ngựa tới báo, "Tây Lương Vương đã hạ thành Lạc Khầu!"

Trương Tiắn Chu trong lòng khẽ động, ầiệu lệnh toàn quàn hò lên: "Tây Lương Vương đã hạ thành Lạc Khẩu!"

Tiếng hô kinh thiên động địa, quân Ngoã Cương thấy khói lừa đã tắt. nghe được Tùy quân hô to, không khỏi càng bối rối Trương Trấn Chu ra lệnh kích trống. Tùy quán tung hết lực lượng, quân Ngoã Cương đã tan tác!

Tiêu Bố Y người đang ở thành Lạc Khẳu. trước tiên, thu được tin tức Trương Trển Chu đã đánh bại Tần Thúc Bảó. Trong lòng mang theo một chút phấn chấn, thẳm nghĩ Trương Tĩấn Chu một chút cũng không già, đồng thời lại có chút mất mác. Chỉ cảm thấy Tẳn Thúc Bảo lạc lối khó quay lại, không rò Tẳn Thúc Bảo vì sao vẫn có thểbán mạng cho Lý Mật, bởi vi nhìn thể nào thi hắn cùng Lý Mật cũng không phải là người đi cùng một đường!

Tùy quân thù hạ đang khẳn trương tự động khống chế thành Lạc Khẩu, tàn sát đã đình chỉ, dân chúng đều đang chết lặng, mỗi người đều tránh ở trongnhà không dám ra ngoài.

Bọn họ đã thấy nhiều Tùy quân cùng đạo phỉ chém giết, càng không biết lần này xem như là bắt đầu hay chấm dứt?

Tiêu Bố Y giục ngựa đi ở trong thành Lạc Khẩu, trông thấy tan hoang xơ xác, đột nhiẻn trông thấy trên đường có gì đó đang nhúc nhích, Tiêu Bố Y giục ngựa đi qua, nhảy xuống ngựa, thấy một đứa nhò đang kinh hoàng nhìn mình.

Đứa nhò trên đùi chảy máu, người đầy mùi hôi thối, như là bị chém trúng một đao.

Tiêu Bố Y ngồi xổm xuống hòi: "Cha mẹ cháu đâu?"

"Đều chết hết!" Đứa nhò đột nhiên la hoảng lên. đùng sức lui vào một góc mà co người lại, phảng phất như noi đó mới là chỗ an toàn cùa nó, Tiêu Bố Y than nhẹ một tiếng, vẫy tay gọi một binh sĩ đến, lệnh cho hắn chiếu cố đứa nhò này.

Đứa nhỗ chỉ có khóc, nhung trong nước mắt chôn dấu ít nhiều sự chua xót, cũng không ai biết được. xem tại TruyenFull.vn

Tiêu Bố Y đứng trên đường cái, đột nhiên thờ dài nói: "Hưng, dàn chúng khồ. vong, dân chúng cũng khổ. Thiếu Phương, dân chúng đều hy vọng động loạn kết thúc sớm? Những đứa nhỏ giống như thể, trên đòi này không biết có bao nhiêu".

Tôn Thiếu Phương theo sát bên cạnh Tiêu Bố Y. nghe được Tiêu Bố Y cảm khái, gặt đầu nói: "Tiêu lão đại, đích xác là như thể".

Tiêu Bố Y nhìn về phương xa nói: "Nghĩ đến ta hôm nay thân ờ cao vị, nhung cũng là bị bất đắc dĩ. Năm đó ta... bất quá là một mã tặc, chỉ muốn buôn bán ngựa mà thôi..

Tôn Thiếu Phương khó hiểu, do dự nói: "Tiêu lão đại... nhưng người hiện tại là Tây Lương Vương, đứng đầu Đông Đô, thiên hạ kính ngưỡng".

Tiêu Bố Y cười cười nói: "Không sai. ta là Tây Lương Vương, nhưng rất nhiều chuyện cũng không thể khống chế, ví dụ như..."

Hắn bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt sáng rực nhìn qua Tôn Thiếu Phương, đang muốn nói cái gì, thì có binh sĩ đuổi gấp tới, lớn tiếng nói: "Khởi bẩm Tây Lương Vương, Vương Thế Sung đại bại tại Nguyệt thành, bị "Lý Mật phái người qua Thạch Tử hà tập kích doanh trại, một mực hướng về phía Tung Cao sơn mà rút lui!"

Tôn Thiếu Phương giật mình biến sắc. không nghĩ tới mới lấy Lạc Khẩu. Vương Thế Sung lại đại bại. Tiêu Bố Y cau mày, lẩm bẳm nói: "Tung Cao sơn?".

Hắn trầm ngâm nghĩ cái gì đó. Tôn Thiểu Phương cũng trầm mặc. ngẫu nhiên ngẳng đằu nhìn Tiêu Bố Y, thần sắc có chút bất an.

Lại có binh sĩ tiến lên bầm báo: "Khởi bầm Tây Lương Vương. Trương Trán Chu đại nhân cầu kiến".

"Cho mời" Tiêu Bố Y gật đầu, binh sĩ đã sớm đem phù đệ của Phòng Huyền Tảo để cho Tiêu Bố Y sừ dụng tạm thời khi hành quân. Trương Tĩấn Chu sau khi tiến vào trên mặt không có chút nào vui vẻ, trực tiệp nói: "Tây Lương Vương, nghe nói Vương Thế Sung bại lui về hướng Tung Cao sơn?"

Tiêu Bố Y gật đầu, nghiêm mặt nói: "Trưong đại nhân, người đối với Vương Thế Sung có cái nhìn như thể nào?"

Trưong Trắn Chu nhìn chung quanh, Tiêu Bố Y hiểu ý cùa hắn đang muốn giấu điều gì đó. Hai người đa phần đều là giải quyết việc công, nhưng trong lòng Tiêu Bố Y đối với cựu thần như Trương Trấn Chu lại cực kỳ tôn trọng, ít nhất hắn hiểu rõ đại chiến trước mắt còn phải trông cậy vào loại nhân tài này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK