Mục lục
Yêu sâu nặng: đế thiếu âm thầm cưng chiều vợ Full dịch
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lăng Vi ngồi trên ghế dài, nhướng mày nhìn Diệp Đình. Anh mặc đồ đua ngựa trắng đen phối hợp, đặc biệt tiêu sái tuán dật.

Diệp Đình nhìn qua cô.

Lăng Vi trợn mắt nhìn anh, ánh mắt sáng ngời làm người ta kinh hãi!

Diệp Đình nhìn thẳng vào mắt cô.

Tất cả mọi người đều nhìn hai người bọn họ.

“Diệp tiên sinh…” Ba Lưu Mỹ Hinh còn chưa biết nội tình.

Nâng roi ngựa, chỉ nước non, nói: “Tân Á chúng tôi và Đỉnh Phong hợp tác, nhất định độc bộ khắp thiên hạ!”

Vẻ mặt Diệp Đình lãnh đạm, trào phúng nói: “Lưu Tân Á tiên sinh, thiên kim nhà ông, thật khiến người ta chán ghét.”

“A? Cái gì…” Lưu Tân Á thiếu chút nữa té ngựa.

Mặt ông ta đầy mờ mịt nhìn Diệp Đình, lại nhìn Lưu Mỹ Hinh.

Mặt Lưu Mỹ Hinh đầy bi phẫn!

Diệp Đình nói gì? Nói cô ta đáng ghét?

Lại nói cô ta đáng ghét?

Diệp Đình liếc cô ta, trong đôi mắt đen tràn đầy vẻ chán ghét!

Thanh âm anh vô cùng lạnh, nói: “Khách tôi, tùy tiện để cô coi thường? Hạng mục đầu tư này, tôi còn cần cân nhắc. Mời các vị về trước.”

Nói xong, anh vỗ ngựa đi tới bên cạnh Lăng Vi, khom người, đưa tay về phía cô.

Lăng Vi không phản ứng, trực tiếp đưa tay ra.

Còn chưa kịp phản ứng, Lăng Vi đã bị Diệp Đình kéo lên ngựa.

Anh ôm chặt cô, con ngựa “lóc cóc” bay nhanh, gió thổi vù vù bên tai…

Con ngựa chạy thật nhanh! Tóc Lăng Vi bị gió thổi quấn lên cổ anh, hơi ngứa.

Điều khiến Lăng Vi lúng túng là cô mặc đầm… Gió thổi một cái, tung váy lên rồi. Vội kẹp váy dưới chân.

Ngựa này cưỡi… thật…

Diệp Đình ở sau cười không ngừng. Anh đột nhiên ôm chặt cô: “Ngồi vững!”

“Lóc cóc lóc cóc ——” Con ngựa càng chạy càng nhanh, Lăng Vi chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều sắp bay ra ngoài.

Ngựa chạy quá nhanh, cô bị xóc muốn nôn. Cô chưa từng cưỡi ngựa, không biết nên làm gì.

“Kẹp chặt hai chân! Người nghiêng về trước, nắm chặt dây cương! Mông nâng lên một chút!”

Lăng Vi vội kẹp chặt hai chân, nhưng mông căn bản không cách nào nâng lên.

Sau đó, cô cảm giác được có một bàn tay ấm áp đưa tới dưới mông cô, hơi dùng lực, nâng người cô lên nửa tấc!

Nhiệt độ lòng bàn tay anh chảy tót lên toàn thân như dòng điện.

Lăng Vi giật mình, dưới sự xấu hổ, dùng cùi chỏ huých mạnh vào bụng anh.

Không thấy anh tức giận, ngược lại nghe tiếng cười của Diệp Đình vang lên bên tai.

Lăng Vi bị xóc muốn nôn. Mặc dù nâng mông lên, nhưng… con ngựa chạy quá nhanh, cô cảm thấy trong lồng ngực phiên giang đảo hải một trận, giống như mỗi bộ phận đều sắp lệch vị trí vậy!

Hai cánh tay của anh ôm chặt cô. Ngựa kề sát sau lưng cô, cô có thể cảm nhận được khi anh cười, lồng ngực hơi rung rung.

Ngực anh rất nóng, làm nóng lưng cô.

Cô nghiêng người tới trước, không muốn dựa vào anh quá sát.

Đột nhiên ——

“Hi ——” Diệp Đình ra sức kéo dây cương, con ngựa đau đến cất vó hí.

Người Lăng Vi chợt ngả ra sau, đụng vào ngực anh.

Diệp Đình cười rất ngông cuồng! Anh vừa kéo dây cương, con ngựa nhảy khỏi trường đua ngựa, chạy vào trong rừng rậm.

Cũng không biết chạy bao lâu, Lăng Vi suýt chút nữa bị xóc tàn tạ, ngũ tạng lục phủ của cô cũng sắp lệch vị trí, cô nắm cánh tay anh thật chặt, khó chịu nói: “Mau dừng lại! Tôi khó chịu!”

Diệp Đình cười bên tai cô: “Chưa từng nghe nói, không nên nói dừng lại với đàn ông sao?”

Bây giờ Lăng Vi chỉ muốn giết chết anh!

Con ngựa chạy đến một bờ sông nhỏ, Diệp Đình rốt cuộc kéo dây cương.

Anh nhảy xuống ngựa, đưa tay về phía cô. Cô mặc đầm, ngồi trên lưng ngựa, chân dài tuyết trắng gần như lộ ra bên ngoài.

Đầu óc Lăng Vi quay cuồng, đã hoàn toàn không nhận ra người trước mặt. Cô nghiêng người, đầu ngã xuống dưới, đập vào trong ngực anh.

Diệp Đình không nghĩ tới cô khó chịu đến vậy, không chút phòng bị ngã nhào xuống đất.

Hai người ngã trên sỏi, đá lớn cỡ trứng ngỗng đụng vết thương anh, mơ hồ đau.

“Bịch ——” Trán cô đập vào trán anh, mũi, miệng hai người, va vào nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK