• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Năm ấy tiết trời ấm áp, Hàn Lộ qua đi (Hàn Lộ là 1 trong 24 tiết của Trung Quốc, bắt đầu khoảng 8,9/10 dương lịch), mặt trời vẫn ấm áp. Yến quân thừa dịp thời tiết thuận hòa, gõ vang trống trận.


Đây là một chiến dịch bền bỉ, gian khổ. Triệu đảng triệu tập những thế lực cuối cùng tiến hành phản kháng, kẻ cùng đường luôn là kẻ ngoan cố nhất. Yến quân hao tổn trầm trọng mới có thể chọc thủng phòng tuyến của bọn chúng, chia toàn bộ doanh trại của Triệu đảng làm hai. Tiêu Huyên dẫn đầu Bắc quân, Lục Hoài Dân dẫn đầu Đông quân, chia ra bao vây đối kháng.


Tôi dẫn theo những tinh anh của tổ quân y, ngày ngày chạy tới chạy lui giữa chiến trường và hậu phương, cứu chữa cho các thương binh. Nếu không thể ở bên cạnh Tiêu Huyên, tôi muốn giúp anh xây dựng một hậu phương không cần lo lắng.


Những tin tức từ tiền phương truyền đến coi như luôn làm người ta phấn chấn tinh thần. Theo từng bước tan vỡ của Triệu quân, tổ quân y dần tiến về phía kinh thành. Quân địch sơ xuất, tướng lĩnh đối phương lâm trận phản chiến, tiếng kêu than sôi trào, lòng người thay đổi, không một tin tức nào không nói cho chúng tôi biết: thắng lợi đang ở trong tầm tay. Mỗi một lần tin thắng trận truyền đến, chúng tôi luôn toàn thân máu đen, mồ hôi chảy ròng ròng nhưng trên mặt là tràn đầy vui sướng.


Thế nhưng, trong số những tin tức truyền đến, cũng có không ít sự tích về Lục Dĩnh Chi. Sau khi binh chia hai hướng, cô ta vẫn theo bên cạnh Tiêu Huyên, cùng anh kề vai chiến đấu giết địch.


Mặc dù tôi và cô ta có khúc mắc, nhưng nghe đến những chuyện này, trong lòng tôi không khỏi kính phục. Một người con gái, nhất là một người con gái cổ đại, có thể làm được như vậy thật sự không dễ dàng. Cô ta thật sự là “nữ trung hào kiệt”.


Cuối cùng khí trời cũng trở lạnh, ban ngày tôi đều ở khu bệnh binh cứu chữa người bệnh, đêm xuống lại phải viết một lượng lớn tài liệu, bệnh án, bận đến mức không có thời gian để ăn chứ đừng nói đến chuyện gặp mặt Tiêu Huyên.


Bận rộn cũng có chỗ tốt của nó, khi bận rộn, người ta sẽ không còn thời gian để suy nghĩ lung tung nữa, sẽ không dùng hết thương nhớ để nghĩ xem giờ này anh đang làm gì. Những khi không có chiến trận, anh đang họp hay đang xem địa đồ, đang ăn hay đang nghỉ ngơi. Còn Lục Dĩnh Chi, cô ta đang làm gì bên cạnh anh?


Thật là vừa hâm mộ lại vừa ghen tị.


Ban đêm rất lạnh, đại khái nhiệt độ đã xuống tới mức không độ. Bếp lửa trong lều đã bị tôi chuyển tới phòng bệnh, tôi choàng thêm một chiếc áp khoác, dựa vào bàn ngoáy bút viết nhanh. Hơn mười bệnh nhân nữa vừa được đưa tới, bị thương trong lúc đang đánh du kích, đều trúng độc, mất nửa ngày tôi mới thu xếp xong xuôi. Trong đó có ba người bị thương quá nặng, tôi sợ bọn họ không qua được đêm nay.


Tôi hà một hơi vào lòng bàn tay, chà chà đôi tay đã lạnh đến mức gần như không còn tri giác. Tuy điều kiện của tổ quân y tương đối đơn sơ nhưng còn khá hơn những tướng sĩ ở tiền tuyến.


“Cô nương còn chưa ngủ sao?” Hải Đường thấy có ánh đèn, bước vào.


“Mau buông rèm xuống, lạnh muốn chết.” Một cơn gió từ bên ngoài thổi vào.


“Lại đưa bếp lò tới phòng bệnh rồi?” Hải Đường không vui: “Cô cũng thật là, có cần thiết phải như vậy không?”


Tôi cười cười: “Dù sao cũng không thể để các binh sĩ bị lạnh.”


Hải Đường oán giận: “Mỗi lần phân quân nhu tới chỗ chúng ta đều chỉ còn lại đồ thừa.”


“Tiền tuyến mới quan trọng, thiên vị bọn họ là đúng rồi.”


Hải Đường thở dài: “Trận này nên đánh xong sớm một chút đi. Để vương gia chúng ta mau mau lấy cô về nhà.”


“Nói bậy gì vậy?” Tôi cười mắng.


Hải Đường nháy mắt với tôi: “Cô mới là chính chủ, đừng để mấy con quỷ họ Lục kia giành hết vinh quang. Cô ta có thể cầm đao thương, chúng ta lại có thể cứu người, cũng không kém gì cô ta.”


Tôi chống tay lên trán: “Là lúc nào rồi mà cô còn tâm tư để nói chuyện này!”


“Biết là cô không thích nghe mà.” Hải Đường mất hứng: “Ta đi trực đêm đây.”


Cô ấy thật sự có lòng tốt, tôi nghe cô ấy nói vậy trong lòng thoải mái ít nhiều. Quả thực, tôi không thua kém người ta. Chỉ là, tranh đấu trên tình trường không giống như cạnh tranh năng lực làm việc.


Thở dài, tôi tiếp tục vùi đầu viết bệnh án. Trong kho có vài loại thuốc sắp hết, ngày mai còn phải sai người đi chọn mua.


Mành bị xốc lên, gió lại cuốn vào.


Tôi tức giận: “Cô lại quên gì à?”


Người đi vào không nói gì. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt sắc nét của Tiêu Huyên.


Anh mỉm cười đi về phía tôi, bộ trang phục màu xanh đơn giản tôn lên dáng người cao lớn của anh, ánh mắt sâu thẳm của anh mang theo sự dịu dàng đến kỳ lạ, đôi mắt đó nhìn tôi chăm chú, giống như một biển nước bao trùm lấy tôi.


“Sao anh lại tới đây?” Để tới đây gần như phải xuyên qua hơn một nửa doanh trại đấy.


Tiêu Huyên đứng trước mặt tôi, nói: “Nói thật là nhớ nàng nên mới tới.”


Vành tai tôi nóng bừng: “Thật buồn nôn.” Sau đó tôi cúi đầu nở nụ cười.


Tiêu Huyên cũng thấp giọng cười, hai tay giang rộng ôm lấy tôi, vùi mặt trong tóc tôi, hít sâu. Tôi bắt đầu cảm thấy choáng váng.


“Nhớ ta không?” Giọng nói hơi khàn khàn của anh vang lên bên tai tôi.


Tôi cứng nhắc gật đầu.


Bên tai có tiếng cười khẽ nam tính, cánh tay ôm lấy tôi càng siết chặt.


Một tiếng thở dài.


“Thật tốt.” Tiêu Huyên vùi đầu trên vai tôi: “Nhìn thấy nàng, cảm thấy mọi thứ đều nhẹ nhàng hơn nhiều.”


Đương nhiên, ở chỗ tôi, anh mới có thể buông xuống vỏ bọc bên ngoài, buông xuống trách nhiệm, buông xuống tất cả, tùy ý làm những gì mình muốn, không còn bận tâm. Thế nhưng ở chỗ tôi, anh cũng không là ai cả, chỉ là một người đàn ông mang tên Tiêu Huyên mà thôi.


“Bọn họ đều coi ta là vương gia, là thủ lĩnh, là hy vọng, là minh quân anh chủ tương lại. Chỉ có nàng coi ta là một nam nhân.”


Tôi rất muốn nói, anh có thể vĩnh viễn ở bên em, làm một người đàn ông bình thường hay không? Anh hiển nhiên không thể, cuối cùng anh vẫn phải trở về làm thủ lĩnh, làm hy vọng, làm minh quân anh chủ của anh.


Tiêu Huyên của em.


Tôi tựa đầu lên vai anh, thở dài.


“Dạo này anh ổn cả chứ?”


“Rất ổn.” Tiêu Huyên lộ vẻ vui sướng: “Nàng cũng thật là, vì sao không tới thăm ta?”


Tôi chỉ cười. Tôi thật sự có chủ động tới tìm anh, nhưng liên tiếp ba lần đều bị chặn lại từ xa, giải thích hết lời họ cũng không để tôi vào. Tốc độ hành động của Lục Dĩnh Chi thật nhanh, chưa bao lâu đã cách ly người ta trong phạm vi thế lực của mình. Cô ta thông minh, không cần chen chân vào giữa, chỉ cần khiến chúng tôi xa nhau trong thời gian dài, cho cô ta và Tiêu Huyên đủ thời gian ở chung là được.


Tôi nhìn gương mặt đang chờ câu trả lời của Tiêu Huyên, lời nói bị nghẹn lại trong họng.


Quên đi, hiếm khi nào ở bên nhau, không nên lãng phí thời gian vào oán trách.


Tiêu Huyên vuốt ve gương mặt tôi, khẽ nhíu mày: “Nàng gầy đi thật nhiều.”


“Mặc nhiều quần áo một chút đấy thôi.” Tôi thoải mái cười cười.


Tiêu Huyên nhìn xung quanh, lông mày nhíu lại càng chặt: “Vì sao ở đây lại lạnh như thế? Nàng không đặt lò sưởi? Vì sao không có người hầu hạ?”


“Anh nhỏ giọng một chút!” Tôi kéo anh: “Vương gia, đây không phải vương trướng của ngài, lấy đâu ra nhiều quy củ như thế? Lò sưởi và nhân thủ đều phái tới phòng bệnh cả rồi. Em còn chịu được, chẳng lẽ anh không chịu được?”


“Ai nói ta không chịu được?” Tiêu Huyên trừng mắt nhìn tôi, cầm tay tôi lên: “Tay nàng đã lạnh đến thế này rồi!”


Tôi nhích người tới: “Vậy anh sưởi ấm cho em là được.”


Tôi luôn vui cười hoặc tức giận mắng anh, rất ít khi làm nũng, kết quả là phát hiện chiêu này vô cùng có tác dụng, đàn ông đều thích phụ nữ như vậy. Tiêu Huyên lập tức hóa giận thành vui, đặt hai tay tôi vào trước ngực, càng ôm chặt lấy tôi.


Tôi cảm thấy thú vị, bàn tay sờ soạng trong áo anh, anh bị tôi làm cho run run, quát nhẹ: “Đừng xằng bậy! Cẩn thận ta đánh nàng!”


“Anh nỡ sao?” Tôi cong tay gãi gãi.


Tiêu Huyên quát khẽ một tiếng, mạnh mẽ đẩy tôi ngã lên ghế dài.


Tôi bị anh đè nặng, gương mặt tuấn tú của anh ở ngay phía trên tôi, tôi cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ từ trên người anh truyền tới.


Cả thế giới tĩnh lặng.


Ánh mắt Tiêu Huyên dần dịu lại, mang theo nụ cười thản nhiên và sự dịu dàng, phản chiếu vẻ mặt sững sờ của tôi. Anh cúi đầu xuống.


Bên ngoài đột nhiên vang lên hai tiếng ho khan.


Hình như là… Việt Phong?


Tiêu Huyên sa sầm mặt đứng dậy, tôi cũng đỏ mặt đứng dậy theo, sửa sang lại quần áo.


Len lén nhìn anh, trên mặt ghi rõ ràng bốn chữ “dục cầu bất mãn”. Tôi trộm cười.


“Vương gia, có quân báo.” Giọng nói xấu hổ của Việt Phong truyền tới.


Tiêu Huyên căm tức, lại phải đi.


“Đi đi, đi đi.” Tôi bất đắc dĩ cười, đẩy anh.


Thật sự tiếc nuối, gần đây chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, khó khăn gặp mặt lại chưa được một nén hương đã phải tiễn người đi.


Tiêu Huyên đầy bụng bực dọc đi tới trước mành, đột nhiên xoay người lại, đi nhanh tới trước mặt tôi, dùng một tay kéo tôi qua, hôn thật mạnh lên môi tôi. Tôi bị hành động đột ngột này của anh làm giật mình, ngẩn người để mặc anh làm càn, bị nắm tới phát đau cũng không giãy dụa.


Cuối cùng, đến khi anh buông ra, tôi đã thở hổn hển. Anh lại thỏa mãn cười một tiếng, lúc này mới xốc rèm lên bước nhanh ra ngoài.


Tôi vuốt đôi môi sưng đau, sửng sốt một lúc lâu, trên mặt nóng bừng, trong tim lại như tràn đầy mật ngọt.


Thế nhưng, nửa đêm hôm đó lại có việc lớn xảy ra.


Vân Hương gần như ngã lăn vào trong lều, hô to: “Tỷ! Tỷ cứu Văn Hạo!”


Tiểu Trịnh?


“Cậu ta bị thương? Ở đâu?” Tôi nhảy ra khỏi giường.


“Không phải!” Vân Hương mãnh liệt lắc đầu: “Tình báo trong quân bị tiết lộ, một số phân đội của chúng ta bị tổn thất nghiêm trọng, điều tra ra vấn đề ở chỗ Văn Hạo. Hiện giờ mọi người đều cho rằng… hắn bán tin tình báo!”


Sao có thể có chuyện này? Tôi có thể vì vấn đề nam nữ mà trở mặt với Tiêu Huyên, nhưng đứa trẻ Tiểu Trịnh này tuyệt đối trung thành với Tiêu Huyên, không bao giờ thay đổi.


Tôi ôm quyết tâm xông vào trướng đi tìm Tiêu Huyên, ngoài dự đoán của tôi, lần này, tầng tầng lớp lớp trạm kiểm soát lại thoải mái để tôi qua. Tôi không kịp nghĩ nhiều, lập tức vọt tới trước soái trướng, nơi mọi người đang tụ tập.


Đèn đuốc rừng rực bốc cháy soi sáng một góc trời. Gần như tất cả các tướng sĩ cấp cao đều đã ở đây, còn Trịnh Văn Hạo đang bị trói hai tay sau lưng, quỳ gối trước mặt Tiêu Huyên, trên quần áo cậu ta đầy bụi, tóc tai tán loạn. Tiêu Huyên đứng trước mặt cậu ta, chắp tay sau lưng, dưới ánh lửa, gương mặt anh không một chút biểu cảm.


Tôi nhìn thấy Lục Dĩnh Chi đứng phía sau Tiêu Huyên không xa. Khi nhìn thấy tôi, cô ta còn có tâm trạng để mỉm cười.


Tống Tử Kính đang nói: “Vương gia, việc này phải suy xét cẩn thận. Ta tin Văn Hạo không làm chuyện này.”


Các tướng lĩnh liên thanh phụ họa. Những năm gần đây, biểu hiện của Tiểu Trịnh trước mặt Tiêu Huyên, mọi người đều thấy rõ ràng, đương nhiên không nghi ngờ cậu ta. Tôi thấy vậy, trong lòng thoáng dễ chịu.


Sắc mặt Tiêu Huyên vẫn âm trầm, hỏi: “Thứ đó thật sự lục soát ra từ trên người hắn?”


Tống Tử Kính có chút khó xử, vẫn phải gật đầu nói: “Vâng. Tìm thấy trong đai lưng của hắn.”


Trịnh Văn Hạo mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt.


Sắc mặt Tiêu Huyên càng thêm khó coi, thân thể cứng nhắc, giọng nói ép tới thật thấp: “Văn Hạo, ta muốn nghe đệ giải thích. Đệ chỉ cần nói, ta và các chư vị tướng quân sẽ lắng nghe.”


Trịnh Văn Hạo siết chặt khớp hàm đến mức kêu lên khanh khách, nói: “Đệ… Không biết!”


“Sao có thể không biết?” Một tướng lĩnh xa lạ đột nhiên nói: “Thứ trên người mình, có lý nào lại không biết?”


“Cũng không thể nói vậy.” Tống Tử Kính rất có ý bảo vệ Trịnh Văn Hạo: “Đồ dùng hàng ngày của Trịnh thiếu tướng cũng sẽ qua tay người khác. Hắn lại trời sinh tính tính hào hiệp, không câu nệ tiểu tiết, nếu có người cố tình hãm hại, đặt trong quần áo hắn, chắc chắn nhất thời không phát hiện được.”


Mọi người gật đầu, vẻ mặt Tiêu Huyên cũng thả lỏng một chút, ra lệnh: “Truyền giáo úy của hắn tới hỏi.”


Rất nhanh, hai tiểu giáo được đưa tới.


Tống Tử Kính trầm giọng hỏi. Hai tiểu giáo kia hiển nhiên vừa ngạc nhiên vừa lo lắng cho thiếu tướng của mình, thế nhưng Tiêu Huyên quản quân cực nghiêm, bọn họ cũng không cách nào bao che, đành phải thành thật trả lời, nói khi bọn họ thu dọn quần áo cũng cũng không phát hiện có gì bất thường.


Vẻ mặt Tiêu Huyên lại nghiêm trọng, hỏi: “Thường ngày, ngoại trừ các ngươi, có ai chạm vào đồ vật của hắn không?”


Hai tiểu binh vò đầu bứt tai, suy nghĩ một lúc, một người nói: “Thường ngày, hai chúng ta sắp xếp sinh hoạt hàng ngày của thiếu tướng. Chỉ là…”


Mọi người đều tập trung lắng nghe.


Tiểu binh kia nói: “Chỉ là nếu trang phục của thiếu tướng bị hỏng không phải do chúng ta sửa. Mà là… Mà là…”


“Mà là cái gì?” Tiêu Huyên mất kiên nhẫn.


Tôi cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo, bất an mạnh mẽ len lỏi khắp cơ thể.


Tiểu binh kia nói: “Mà do một vị cô nương tên Vân Hương may vá.”


Trong đám người lập tức vang lên những tiếng thì thầm khe khẽ. Vân Hương chỉ là người bên cạnh tôi, gần như ở đây không có ai biết. Thế nhưng ánh mắt Tống Tử Kính và Tiêu Huyên lại cùng lúc vượt qua khoảng cách xa xa, dừng lại trên người tôi. Tuy tôi đứng trong bóng tối, nhưng dường như tất cả ánh sáng lại chiếu đến đây.


Chuyện, chuyện này là…


Chỉ nghe Lục Dĩnh Chi đề nghị: “Chi bằng mời Vân Hương cô nương đến đây hỏi xem sao. Cô ấy không phải muội muội của Mẫn cô nương sao?”


Gân xanh trên thái dương Tiêu Huyên nổi lên.


“Mẫn cô nương, cô đến thật đúng lúc, vừa mới nói đến cô đấy!” Bên cạnh có người nhận ra tôi. Ánh lửa lập tức chiếu lên người tôi.


Có người muốn dẫn tôi tới trước, tôi vô thức vung tay né tránh. Một bóng người hiện ra trước mặt tôi.


Lục Dĩnh Chi đỡ lấy tay tôi: “Cô nương, mời đi theo ta.”


Tôi chưa kịp phản ứng đã bị cô ta lôi kéo, đi tới từng bước. Mỗi một bước lại cảm thấy toàn thân lạnh đi một phần. Tới khi tới trước mặt Tiêu Huyên, toàn thân tôi đã cứng nhắc. Trên người Tiêu Huyên tỏa ra khí lạnh như băng, ánh mắt nhìn chằm chằm Lục Dĩnh Chi, gần như muốn xé cô ta thành nghìn mảnh nhỏ.


Tống Tử Kính cũng tức giận liếc mắt nhìn Lục Dĩnh Chi, sau đó quay lại nhỏ giọng nói với tôi: “Việc này không quan tâm đến muội, ta chỉ hỏi một chút thôi, muội biết không?”


Tôi ngơ ngác nói: “Tôi… biết.”


“Y phục của Văn Hạo là do Vân Hương may vá?”


Tôi cố gắng mỉm cười, nói: “Ai cũng biết tên nhóc Văn Hạo này thích Vân Hương nhà chúng tôi, mày dày mày dạn muốn Vân Hương vá áo ình. Chỉ là thiếu niên theo đuổi con gái mà thôi, cũng không có gì.”


Tiêu Huyên cắn chặt răng. Tôi nhìn anh, nhìn anh thật sâu.


Tống Tử Kính đắn đo trong chốc lát mới nói: “Vậy sợ rằng…”


“Tìm ta sao?” Vân Hương từ trong đám người đi ra.


Tôi gào lên trong lòng, xong rồi! Sắc mặt Tống Tử Kính lập tức trở nên tái mét.


Trịnh Văn Hạo mở to hai mắt, muốn từ dưới đất đứng lên lại bị người ta đè xuống.


Bóng dáng nhỏ gầy của Vân Hương đứng giữa các võ tướng cao lớn vạm vỡ càng có vẻ yếu đuối, đáng thương. Thế nhưng thắt lưng của cô ấy lại thẳng tắp, kiên định đi tới, trên gương mặt thanh tú đều là vẻ kiên quyết, không sợ hãi.


“Ta có giúp Trịnh tiểu tướng may y phục. Ta…” Vân Hương yếu ớt liếc mắt nhìn tôi, dường như hạ quyết tâm, nói: “Là ta bỏ tình báo vào trong.”


“Vân Hương!” Tiểu Trịnh hét lớn một tiếng, giãy dụa đứng lên, vẻ mặt đỏ bừng, gân xanh bật ra. Hai binh sĩ vội vàng nhào tới kéo cậu ta lại. Khắp nơi bùng nổ.


Tôi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chân đứng không vững.


Rốt cuộc chuyện này là thế nào.


Không biết từ lúc nào Tiêu Huyên đã đứng ngay bên cạnh tôi, vươn tay đỡ lấy tôi, kéo tôi sát vào người anh, hơn nửa người chặn phía trước.


Trên mặt Tống Tử Kính không còn một tia huyết sắc, giọng nói lại bình thản thần kỳ, anh ta nói: “Cô nói cô để tin tình báo vào trong. Vậy ta hỏi cô, làm thế nào cô lấy được tin tình bào, muốn truyền cho ai?”


Đúng vậy! Phạm vi hoạt động của Vân Hương có hạn, luôn ở trong phòng, cô ấy làm thế nào có thể lấy được tình báo?


Mặt Vân Hương đỏ lên, ấp úng, nhưng làm thế nào cũng không tìm được một lý do.


Tống Tử Kính đợi cô ấy trong chốc lát rồi xoay người nói với Tiêu Huyên: “Vương gia, việc này phức tạp, nhất thời chưa thể thẩm tra rõ ràng. Xin vương gia hạ chỉ tạm thời giam những người liên quan lại, từ từ thẩm vấn.”


Tiêu Huyên chỉ chờ câu này, lập tức gật đầu.


Lục Dĩnh Chi đột nhiên nói: “Vương gia, quyết chiến sắp tới, nếu không có Trịnh thiếu tướng, vậy ai tới dẫn cánh quân bên phải?”


Trịnh Văn Hạo nghe vậy đột nhiên căm hận ngẩng đầu trừng mắt nhìn Lục Dĩnh Chi.


Ánh mắt sắc như dao của Tiêu Huyên cũng quét về phía cô ta, hàn ý trong đó thật sự có thể đóng nước thành băng. Lục Dĩnh Chi có chút khiếp sợ, cúi đầu.


Trịnh Văn Hạo xảy ra chuyện như vậy, người của Trịnh gia tạm thời không thể dùng, vậy còn lại ai?


Tiêu Huyên lạnh lùng hỏi: “Ngươi nói xem?”


Lục Dĩnh Chi lộ vẻ thấp thỏm, khẽ run run nhưng vẫn kiên trì nói: “Ta đề cử Khưu lão tướng quân.”


Nét mặt Tiêu Huyên thoáng dịu lại, cao giọng nói: “Khưu lão tướng quân có ở đây không?”


Một vị lão tướng quân tuổi trên năm mươi, sắc mặt hồng hào đi ra khỏi đám người. Tiêu Huyên giao quân cánh phải cho ông ta trước mặt mọi người. Trịnh Văn Hạo vốn có chút căng thẳng, lo lắng, nghe được quyết định như vậy cũng yên tĩnh lại, cúi đầu không nói gì.


Tống Tử Kính vẫy tay, thuộc hạ dẫn Trịnh Văn Hạo, còn chính anh ta tự mình bước tới định dẫn Vân Hương đi.


Lúc này Vân Hương mới biết sợ, gọi tôi: “Tỷ! Tỷ!”


Tôi hoảng đến mức sắp khóc ra, nhào tới trước nắm lấy tay cô ấy không buông.


“Tiểu Hoa, nàng bình tĩnh một chút.” Tiêu Huyên kéo tôi lại, nói bên tai tôi: “Không có việc gì, điều tra rõ sẽ để cô ấy về. Tử Kính sẽ chăm sóc cho cô ấy.”


Tôi không cam lòng, nhưng lại không có cách nào, chỉ có thể nhìn Tống Tử Kính tự mình cầm tay Vân Hương, đưa cô ấy đi.


Mọi người dần dần tan đi, Lục Dĩnh Chi nhìn tôi và Tiêu Huyên một lát, cười cười, cũng bỏ đi. Tôi xao nhãng thật lâu, lúc này mới vô cùng muốn xông tới xé nát gương mặt dối trá của cô ta. Trong lòng nghĩ vậy, bàn tay dùng sức, tất cả móng tay đều cắm sâu vào trong thịt.


Tiêu Huyên nói: “Chuyện này…”


“Sao? Anh còn muốn biện hộ cho cô ta phải không?” Tôi nổi trận lôi đình.


“Không phải.” Tiêu Huyên nói rất khó khăn: “Nàng nhẹ tay một chút, ai nha!”


Lúc này tôi mới phát hiện thì ra tay mình bấm vào tay anh: “Thảo nào không đau.”


Tiêu Huyên cầm cánh tay bị thương, khóc không ra nước mắt.


Tôi chuyển sang túm áo anh hoang mang nói: “Bọn họ sẽ thế nào? Có phải Lục gia đặt bẫy Vân Hương không?”


Tiêu Huyên trấn an tôi: “Lục gia đối phó với một tiểu nha đầu làm gì?”


“Nhưng Vân Hương là muội muội của em, còn em lại là người Tạ gia!”


“Nàng nói Lục gia đã biết thân phận của nàng rồi?”


“Bọn họ đã biết rồi?” Tôi nhìn Tiêu Huyên, anh ấy cũng nhìn tôi.


Tiêu Huyên nói: “Việc này xảy ra quá đột ngột, hiện giờ phỏng đoán không cũng vô ích.” Tuy anh cũng vô cùng phiền não, mệt mỏi nhưng vẫn an ủi tôi trước: “Nàng về nghỉ ngơi trước đi. Việc này ta sẽ tra xét cẩn thận, tuyệt đối không oan uổng bất cứ ai. Thế những, cũng tuyệt đối không để một nghìn huynh đệ chết một cách vô ích.”


Lời nói của anh tàn nhẫn và kiên quyết đến mức khiến tôi rùng mình, nỗi thấp thỏm bất an trong lòng lại càng lớn hơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK