Mục lục
Tống Thì Hành
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một đám mây den từ phương bắc đè xuống.

Cuồng phong kêu khóc, bông tuyết đầy trời.

Đưa mắt nhìn khắp, trắng xoá một mảnh, tầm mắt mơ hồ.

A Lỗ Bổ dùng khăn che mặt kín mít, đang chuẩn bị thúc giục quân Kim nhanh hơn một chút, trong lúc đó lại nghe được một tiếng dây cung vang, một mũi tên gào thét mà đến. Nếu ở bình thường, A Lỗ Bổ liền có thể thoải mái né tránh. Nhưng trời lạnh như vậy, ngồi trên lưng ngựa, thân mình cũng có chút cứng ngắc. Muốn tránh cũng chậm chạp hẳn, chợt nghe phập một tiếng, máu tươi bắn lên, mũi tên bắn lén đã trúng hõm vai của A Lỗ Bổ.

- Địch tập kích!

A Lỗ Bổ giật nảy mình cả người lạnh toát, khàn giọng gầm rú.

Không chờ gã hô ra miệng, đã thấy một loạt mũi tên sắc bén phá không mà đến...

Những quân Kim đã mệt mỏi không chịu nổi này căn bản không có bất kỳ phòng bị nào. Trong phút chốc, hơn mười quân Kim bị bắn xuống dưới ngựa, đầu vừa ngã vào trong đống tuyết, toàn bộ không một tiếng động. Từ trong khu rừng bên bờ Lai Thủy lao ra nhiều đội người mặc ào bào lớn màu trắng. Những người này thuần bộ quân một màu, người mặc giáp mềm, cầm trong tay lưỡi dao sắc bén, gào thét lên liền xông qua mặt sông.

Thời tiết rét mướt, Lai Thủy đóng băng.

Trên mặt sông kết một tầng băng cứng thật dày, dù là xe thông hành, cũng sẽ không có bất cứ vấn đề gì.

A Lỗ Bổ một tay rút tên bắn lén ở hõm vai ra, nhấc chân tháo xuống một bút thương lớn to bằng cánh tay trẻ em.

Chỉ có điều, thương vừa mới vào tay, một gã Bạch y nhân đã tới trước mặt rồi.

Chỉ thấy Bạch y nhân kia đột nhiên nhảy lên, một thanh Mã Đao xuất ra một đường kỳ quỷ, tốc độ mau kinh người, A Lỗ Bổ chỉ thấy một hàn quang ở trong phong tuyết đánh úp lại, muốn phong chắn cũng đã không kịp, chợt hét thảm một tiếng, đã bị đối phương đánh ngã xuống ngựa.

- Đừng để một kẻ giặc nào chạy thoát.

Chém giết A Lỗ Bổ xong, Bạch y nhân kia níu lại dây cương, phi thân lên ngựa.

Bạch y nhân còn lại cùng kêu la, múa binh khí, xông vào trong đội ngũ quân Kim. Ba trăm quân Kim bị bất ngờ không đề phòng, bị bạch y nhân vây quanh, cộng thêm mặt tuyết đi lại khó khăn, mỏi mệt không chịu nổi, cho nên gần như không có bất kỳ sự chống cự nào, toàn quân bị bạch y nhân tàn sát. Ba trăm cỗ thi thể, ngã vào trong đống tuyết, máu tươi nhuộm đỏ cả tuyết trắng.

- Truyền mệnh lệnh của ta, tiếp tục đi tới, trước khi trời tối, phải tất yếu bắt Tử Kinh Lĩnh khẩu.

Gần ngàn Bạch y nhân cùng kêu lên tuân mệnh, tiếp tục lộ trình.

Thế tuyết càng lúc càng lớn.

Trong chớp mắt, bên sông Lai Thủy toàn một màu máu ghê người, đầy thê lương vắng lạnh.

Từ bên bờ Lai Thủy bên kia, không ngừng có binh mã đi ra.

Tất cả mọi người bạch y bạch giáp, mà ngay cả ngựa cũng phủ thêm một tầng vải bông màu trắng.

Kể từ đó, rất nhiều binh mã này này dung hòa giữa đất trời, nếu không cẩn thận quan sát, căn bản không thể nhìn ra đầu mối.

Tử Kinh Lĩnh khẩu ngay tại phía trước.

quân Kim Trú đóng ở trên Lĩnh đang tránh gió, căn bản không lòng dạ nào canh gác.

Gió tuyết lớn như vậy, dù là dân bản địa sống ở phương bắc cũng sẽ không dám ra ngoài, thì nào có gì đáng lo lắng?

Tuy nói nơi này khoảng cách không xa quân doanh quân Tống dưới chân núi chỉ có trăm dặm, nhưng thời tiết như này, gần trăm dặm, gần như là một đạo lạch trời. Quân Tống sẽ không xuất động, quân Kim tự nhiên cũng trở nên lơi lỏng. Thậm chí ở trong lòng rất nhiều người còn âm thầm mắng A Lỗ Bổ, trách hắn làm điều thừa. Thời tiết như này, ở trong doanh trướng sưởi ấm thật là tốt bao nhiêu.

Mây đen từ phương bắc đến bao phủ Tử Kinh Lĩnh.

Còn chưa tới giờ Dậu, trời đã trở nên đen kịt, cuồng phong kêu khóc.

- A, bên ngoài là có người hay không?

Một A Lý Hỉ đứng ở cửa ải mơ hồ thấy có bóng người lay động.

Tuy nhiên nháy mắt, liền không thấy tung tích

- Lúc này, nào có ai chứ. Dù là A Lỗ Bổ bột cận phỏng chừng cũng đi tìm nơi để nghỉ chân, không có khả năng trở về.

Tốt lắm, đừng vội nóng vội, đang lúc vui mừng, chớ quấy rầy hứng trí của mọi người.

Quân Kim trên Quan khẩu ngồi vây quanh ở bên cạnh đống lửa, cười mắng không ngừng.

A Lý Hỉ kia gãi gãi đầu, có lẽ là hoa mắt đi! Rồi không để trong lòng nữa, gã đứng trên lỗ châu mau, vạch quẩn chuẩn bị đi tiểu.

Đúng lúc này, một mũi tên nhọn từ nơi không xa phóng tới, cắm trúng cổ họng A Lý Hỉ kia. A Lý Hỉ thậm chí không kịp phản ứng, té trên mặt đất. Cùng lúc đó, theo dưới thành bay lên hơn mười móc cong, chụp tại đầu thành.

Bóng người lay động, chỉ thấy vô số Bạch y nhân đi lên quan khẩu.

Những người này lên quan khẩu, cũng không lên tiếng, khom người lao thẳng tới góc rẽ quan khẩu. Quân Kim đang tụ cùng một chỗ bị tập kích bất ngờ, từng tiếng thê lương kêu thảm thiết quanh quẩn ở không, mười mấy tên quân Kim nằm trong vũng máu, thi thể không ngừng co giật.

- Mở cửa thành ra, nghênh đón lang quân nhập quan.=

Bạch y nhân cầm đầu trầm giọng quát.

Chỉ thấy hắn chậm rãi tháo khăn che mặt màu trắng xuống, thuận tay nhặt lên một túi rượu trên mặt đất, ùng ục ùng ục uống một hớp lớn.

Ánh lửa chiếu chiếu vào trên mặt hắn, rõ ràng là Lâm Thao.

Cuộc giao phong ngắn ngủi, cũng không làm kinh động quân Kim trong quan.

Theo tiếng ra lệnh của hắn, quan khẩu chậm rãi mở ra, nhiều đội Bạch y nhân, liền vọt vào Tử Kinh Lĩnh khẩu.

Ba người Cao Sủng Hà Nguyên Khánh Địch Lôi các lĩnh một đội binh mã, sát nhập trong quan. Động tĩnh lớn như thế, đương nhiên kinh động đến quân Kim trong quan. Nhưng không chờ bọn họ kịp phản ứng, chỉ thấy đám người Cao Sủng lấy những quả thiết cầu màu đen ở trong túi treo trên ngựa, dùng hỏa chiết tử (dụng cụ tạo lửa thô sơ) đốt lên kíp nổ rồi ném mạnh về hướng quân Kim.

Oanh - oanh - oanh

Liên tiếp tiếng nổ mạnh kịch liệt vang lên

Ánh lửa ngút trời, khói đặc cuồn cuộn.

Trong Chưởng Tâm Lôi bỏ thêm vào đinh sắt theo tiếng nổ vẩy ra tứ phương.

Quân Kim bị nổ tung máu thịt bầy nhầy, gào khóc không ngừng. Nhưng, một vòng Chưởng Tâm Lôi ném mạnh xong, lại một vòng Chưởng Tâm Lôi quăng ném ra.

Đám người Cao Sủng suất lĩnh là hỏa lôi thủ do Thân quân Thái Tử bí mật huấn luyện mà thành.

Trên người mỗi người đều mang theo mười miếng Chưởng Tâm Lôi, ba trăm người ném mạnh, gần ba nghìn miếng Chưởng Tâm Lô bùng nổ ở trong đại doanh quân Kim.

Toàn bộ đại doanh quân Kim hỗn loạn.

Đối mặt với hỏa khí hung tàn như thế, cho dù là quân Kim có hung tàn thế nào, cũng không khỏi nảy sinh nỗi sợ hãi.

Gần ba nghìn miếng Chưởng Tâm Lôi ném mạnh xong, Thân quân Thái Tử đã sớm chờ lâu đồng thời hò hét, liền vọt vào trong đại doanh quân Kim.

Quân Kim Sớm đã bị Chưởng Tâm Lôi nổ hồn bay phách lạc làm sao còn dám chống cự.

Thân quân Thái Tử sau khi giết tiến đại doanh giống như chỗ không người, điên cuồng giết chóc, nháy mắt khiến Tử Kinh Lĩnh khẩu bao phủ một tầng huyết sắc.

Trên thành quan ải, Ngọc Doãn đưa mắt nhìn ra xa.

Ở phía sau hắn, đám người La Đức và Cao Nghiêu Khanh cũng sắc mặt tái nhợt.

Chẳng sợ La Đức và Cao Nghiêu Khanh đều đã trải qua chém giết chiến trường cũng chưa từng gặp qua tình cảnh máu chảy đầm đìa như thế. Chiến đấu ở nơi này, rõ ràng chính là một trường giết chóc. Người Nữ Chân ngày thường hung tàn vô cùng lúc này thật giống như sơn dương đợi làm thịt, căn bản vô lực phản kháng.

Ngọc Doãn đột nhiên giảm đi hứng thú. Bông tuyết run rẩy trên người, hắn trầm giọng quát:

- Truyền lệnh thả ra lửa khói, bảo đám người Tấn Khanh bắt đầu hành động!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK