• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cả bọn quay đầu nhìn về nơi phát ra tiếng nói, sát bên gốc cổ thụ nằm cạnh vách tường trường, một thân hình cao lớn oai vệ đứng khoanh tay ,tựa người vào thân cây nhàn nhã. Lời nói tuy dành cho tụi lưu manh nhưng ánh mắt lại nhìn đăm đăm về phía cậu trai nhỏ đang nửa ngồi nửa nằm trên bãi cỏ um tùm…
- Thằng kia, mày là ai mà lại dám xen vào chuyện của tụi tao? – Thằng đầu sỏ trợn mắt nhìn về phía Hiệp quát lớn.
- Tao là ai mày không cần biết, chỉ nghe rõ một điều là nên kéo hết đám đàn em của mày biến khỏi đây trước khi tao hết kiên nhẫn!
- A, thằng này ngon quá ta! Dám đe dọa cả tao, chắc là mày chưa thấy quan tài nên chưa đổ lệ đúng hem? Được, hôm nay anh đây sẽ lột tem ày khóc bù nhá!!!
Vừa định xông tới thì một thằng trong nhóm bước lên ngăn lại:
- Đại ca, em có biết thằng này. Nó là đội trưởng câu lạc bộ thể thao của khối cấp 3, tuy mới học lớp 11 nhưng tiếng tăm lừng lẫy đến anh chị 12 cũng phải nể phục. Nghe đồn nó tinh thông đến 3 thứ võ mà tên gì em quên rồi…
Vừa nghe qua lời giới thiệu có vẻ khá ớn ăn, nhưng vì bản thân dốt nát ít chú tâm đến người khác nên thằng đầu đàn vẫn điếc không sợ súng.

- Sợ chó gì chứ, nó chỉ có một mình. Trong khi tao còn có 3 thằng bây hỗ trợ, chả lẽ không làm lại?!
Nói rồi không cần ra hiệu, thằng đại ca xông tới tấn công con mồi bất đắc dĩ này vì danh dự cái bang, tụi đàn em trung thành tuy hơi e ngại nhưng thấy đại ca hùng hổ nên cũng xông vô. Khi khoảng cách nắm đấm gần trong gan tấc, Hiệp nhẹ nhàng né đòn nhanh như chớp, chộp lấy nắm tay thằng đại ca bẽ ngoặc ra phía sau, thuận chân bồi thêm cú đá thẳng tắp khiến thằng heo nọc ngã chúi về trước, nhào vào 3 thằng đàn em đang lỡ trớn bay tới, thế là cả bọn nằm chồng lên nhau thở oxy.
Hiệp chậm rãi cúi người xuống nằm đầu thằng đại ca lên:
- Nhớ cho kĩ, từ nay đừng có mà giở thói côn đồ ức hiếp người khác một cách vô lý như vậy nữa! Nam nhi chi chí thì phải chơi quân tử một chút, cua gái không được đó là tại mày bất tài thôi! Nếu tao mà còn thấy mày chặn đường hăm he cậu nhóc này thì đừng trách tao khiến mày đi lại không bình thường được nữa. Tao học võ là để tự vệ và bảo vệ, không muốn gây thương tích cho ai, nhưng đôi khi cũng có ngoại lệ đó!!!
Nói rồi Hiệp buông nó ra, phủi tay bám bụi đất, bước lại chỗ Xuyên đỡ cậu dậy:
- Có bị làm sao không? – Lời nói nhẹ nhàng chứa đầy sự quan tâm lo lắng.
- Không… không sao! – Tự dưng Xuyên cảm thấy lúng túng khó tả.

Hiệp dìu Xuyên đứng lên, lấy cặp xách cho cậu rồi dẫn đi, không quên quay lại bồi thêm câu cuối cùng dành cho bọn côn đồ vẫn còn hặm hực:
- Nếu muốn cua gái thì nên ăn ở sạch sẽ một chút, học hành tử tế một chút. Chứ không thì dù chẳng có tình địch thì cũng chả có nhỏ nào dám để ý đến mày đâu!
Nghe những lời đó, thằng đại ca tự giơ tay lên ngửi vào nách mình, mặt không biến sắc nhưng ra chiều thắc mắc, quay sang hỏi tụi đàn em:
- Ê, tụi bây có thấy tao hôi nách không?
Câu hỏi thốt ra bay theo cơn gió độc, tụi đàn em chỉ biến lặng thinh gặm nhấm nỗi căm hờn…
.....
Lần này thì Hiệp đã chịu đưa Xuyên đến tận cổng trường của cậu, cử chỉ tuy vẫn thờ ơ nhưng đã mở lời quan tâm hơn trước:
- Vào lớp học đi, tan trường tôi chờ trước cổng về chung. Tôi đã gọi điện xin phép cô chủ nhiệm của cậu nghỉ tiết đầu rồi!
Hàng loạt sự việc bất ngờ xảy đến khiến đầu óc Xuyên hơi bấng loạn, nhất thời cậu không thể phản ứng lại những điều Hiệp đang làm. Chỉ vẫn như cũ, vâng dạ nghe lời làm theo… Nhưng trên bước đi vào lớp học, tâm trí cậu bé như lơ lững trên không trung, như bắt gặp điều gì đó dịu dàng hơn từ một người mà cậu luôn nghĩ sẽ chẳng bao giờ quan tâm mình như thế.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK