• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khu nhà vừa có thêm thành viên mới chuyển về gây nên 1 sự chú ý lớn. Thứ nhất là vì anh ta quá đẹp trai. Thông cảm cho cô, cô mê trai đẹp nên hễ nghe thấy có anh nào đẹp đẹp là ra đa tìm kiếm của cô kêu tít tít liền.

Thứ 2, anh ta rõ ràng là người thành đạt, mới tầm tuổi cô đã mua được nhà riêng to gần nhất khu, xe anh ta đi cũng là xe hạng sang nhìn rất chi là bắt mắt.

Và thứ 3, anh ta sống cùng đứa bé tầm 3 tuổi. Thường trẻ con ở tuổi đó cha mẹ li hôn bao giờ quyền nuôi con cũng thuộc về người mẹ đằng này người nuôi lại là bố. Mà anh ta li dị chứ không phải góa vợ, vợ anh ta vẫn còn sống sờ sờ ra kia kìa, hầu như hôm nào cũng đến lấy cớ chăm con ở lì ra.

Vậy nên hội nghị phân khu kết luận phần sai nằm ở phía người mẹ, chắc chắn cô ta ngoại tình. Kể ra cũng lạ ghê, li hôn rồi thì chỉ được thăm nuôi vào 1 số thời gian nhất định thôi chứ, cứ tới suốt thế quay lại với nhau quách đi cho xong.

Cô chú ý đến hàng xóm mới vì lí do thứ 3 là chủ yếu, là đang nói tới mối quan hệ giữa anh ta với nhóc tì con trai anh ta, không phải giữa anh ta với vợ cũ.

Ai nhìn thấy cách chăm sóc con ân cần, tỉ mỉ, chu đáo, kiên nhẫn của anh ta chắc hẳn đều sẽ ước được làm con anh ta, nhất là cái loại thiếu thốn tình cảm cha con như cô.

Vậy là cô cứ đứng hàng giờ nhìn ngắm 2 bố con hàng xóm, nhà anh ta ở dãy đối diện nhà cô, cạnh nhà Hiếu, rồi mơ màng ước ao mình có được 1 gia đình như thế, 1 người chồng thương con như thế, 1 đứa con ngoan như thế.

Bé con nhà hàng xóm thuộc dạng ngoan hiếm thấy, được cưng chiều mà vẫn ngoan, không giống trẻ con ở khu này. Ở cái thời mà chuyện bạo hành là vấn đề nhạy cảm, người ta rất ngại đánh con.

Nhìn quanh khu nhà cô xem, bố mẹ chẳng dám động vào con cái bao giờ mà cái lũ lỏi con ấy toàn những đứa cứng đầu hư hỏng. Chúng nó mà muốn cái gì là phải đòi cho bằng được, ăn vạ giãy đành đạch ra.

Nhiều khi đám tiểu quỷ ấy kêu ca la hét ghê quá, cha mẹ đành phải đáp ứng yêu cầu vô lý của chúng nó, không nhỡ đâu người ngoài nghe không hiểu lại ngỡ bố mẹ làm gì con. Bé trai hàng xóm mới khác hoàn toàn, anh ly hôn đúng là rất biết cách dạy con.

Hôm nay bố mẹ cô đều vắng nhà cả. Sau khi nghỉ hưu họ dành nhiều thời gian cùng nhau: đi nhảy đầm với nhau, đi bơi cùng nhau, ra công viên hóng gió cùng nhau, hay như tuần này, đi du lịch tâm linh với nhau.

Bà giúp việc nhân cơ hội cũng xin về quê. Xin cô thì được, cô dễ tính mà chứ xin bố cô cầm chắc 100% bị từ chối. Sao chuyện quan trọng như vậy cô lại quên được nhỉ.

Bình thường nhà bao giờ cũng có người nên cô chẳng cần đem chìa khóa theo làm gì. Cứ giữ thói quen ấy do đó bây giờ cô mới không vào được nhà đây. Muốn tranh thủ đến ở cùng John những ngày này thì cũng phải có đồ dùng chứ.

Nghĩ vậy, sau 1 hồi đứng ngẩn ngơ trước cửa cô quyết định trèo sang nhà anh chị Trường, Minh hàng xóm rồi nhảy xuống ban công phòng mình. 2 anh chị này làm chủ mấy cái khách sạn trên Bờ Hồ nên thường đi đến tận khuya mới về, chắc cũng chẳng ai nhìn thấy cô đâu, lo quái gì.

Nhưng không phải vậy. Đang chổng mông lên leo trèo cô có cảm giác có ánh mắt nhìn mình phía sau. Cô quay đầu lại thì bắt gặp anh li hôn đang đứng trố mắt ra nhìn. Mỉm cười cầu tài với anh ta xong cô lại tiếp tục trèo.

Chiếc váy cô đang mặc hơi ngắn. Không, thật ra là quá ngắn. Hôm qua đi làm về muộn, tắm rửa xong là cô chui vào giường ngủ tít, chẳng kịp chuẩn bị sẵn đồ cho hôm nay. Sáng ra lại dậy muộn, vớ được cái gì tròng vào người cái nấy, tới nơi làm mới biết mình mặc gì, khiến cho cả ngày nay cô chả dám ngồi.

Giờ leo trèo như khỉ chắc hàng họ của cô phơi hết cả ra rồi. Cô chỉ thầm cầu mong anh ta biết phép lịch sự mà vào nhà đi. Nhưng không, đến tận lúc cô chui vào phòng của mình anh ta vẫn đứng đó.

Châu mới chuyển tới khu này sau li hôn. Anh ta mãi vẫn không lý giải nổi vì sao mình bị cắm sừng. Đẹp trai, tài giỏi, từ 2 bàn tay trắng giờ mới ngoài 30 anh ta đã có nhà riêng, có xe riêng và làm chủ công ty tiền tỷ.

Châu cũng luôn biết chăm sóc gia đình. Về tới nhà dù mệt mỏi đến mấy anh ta vẫn sẵn sàng trông con cho vợ nghỉ ngơi. Vậy mà Châu lại bị vợ phản bội. Thật chẳng hiểu cô ta nghĩ cái gì trong đầu nữa.

Mà ai lại đi thích cô ta nhỉ. Sau khi sinh vợ Châu trông ô dề, soi đâu cũng ra mỡ, ấy thế nhưng vẫn có thằng thích, lạ thật.

Cái khu nhà bố con Châu mới chuyển tới này toàn người tò mò tọc mạch. Sao nghe bảo sống ở thành phố đèn nhà ai nấy rạng, chẳng ai quan tâm đến ai. Ở đây chuyện của nhà này y như chuyện của nhà kia, cũng chẳng có cái gì giấu được.

Bình thường như mọi khi tầm giờ này Châu vẫn chưa về nhà nhưng hôm nay anh ta về sớm. Đầu giờ chiều Châu đã rời công ty, do đó sau khi đánh được 1 giấc khoan khoái anh ta lững thững đi ra ban công hóng gió và bất đắc dĩ chứng kiến việc xảy ra.

Chuyện gì thế kia nhỉ, đấy không phải là cái Nhi con bà Hà sao, cô ta đang làm gì vậy? Con gái con đứa vô duyên, ăn mặc như thế mà lại dám leo trèo. Đứng bên này Châu nhìn thấy hết cả, từ cái quần lót ren đen lọt khe nhỏ xíu đến đến... Anh ta biết mình vô cùng khiếm nhã khi cứ trố mắt ra nhìn, nhưng chẳng hiểu sao lại không thể rời mắt đi nơi khác. Châu cũng là đàn ông mà. Với lại kẻ thiệt có phải anh ta đâu.

John rất thích sống ở đây, nhất là bây giờ khi anh đã có bạn gái. Là anh tự nhận thế chứ vẫn chưa biết cô nghĩ sao. 2 người qua lại đã được mấy tháng rồi, liệu giờ anh tỏ tình thì đã đúng thời điểm chưa?

Có lẽ anh nên nghiêm túc học để lấy tấm bằng tiếng Việt rồi về nước đem cô theo cùng, cô luôn muốn sống cách xa gia đình mình mà. Còn tấm bằng đại học về cơ khí chế tạo máy của anh dùng xin việc hơi khó. Nay đã quyết tâm lập gia đình anh sẽ phải nghiêm túc nghĩ về tương lai, không thể lông bông nữa.

Quan hệ giữa John và cô là gì, nếu hỏi mọi người thể nào câu trả lời sẽ là quan hệ yêu đương, vậy sao cô cứ cảm thấy thật khó chấp nhận. Lắm lúc mệt mỏi quá vì những chuyện ở nhà cô cũng ước John mang cô về Mỹ quách đi nhưng thật ra chẳng đơn giản như vậy.

Ngoại trừ gia đình những thứ khác trong cuộc đời mình cô đều rất thích: các mối quan hệ với bạn bè, đồng nghiệp và đặc biệt là công việc. Cô làm việc như điên không phải chỉ vì không muốn ở nhà mà còn vì cô đang làm điều cô thực sự thích. Giờ bỏ đấy mà đi sang kia liệu cô có tìm nổi công việc nào hay không?

John nữa, việc dạy tiếng Anh của anh về Mỹ không thể tiếp tục là cái chắc. Thế 2 đứa thất nghiệp nằm ôm nhau à. Giấc mơ Mỹ mà như vậy thì rực rỡ, hấp dẫn quá chừng.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK