• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiếng vỡ chói tai phá tan bầu không khí trầm trọng trong Vinh Chính đường.

Lão thái thái giận giữ lườm Tô thị: “Ngươi muốn làm gì?”

Thấy lão thái thái nổi giận, Thư Chi không khỏi tự tin hơn, quỳ giữa chính đường giả vờ nhu nhược chất vấn Tô thị: “Tam thẩm có ý gì mà lại định vu khống con, hủy hoại thanh danh của con? Tam muội muội ghen ghét Thế tử thiên vị con nên cố ý trả thù con phải không?”

Tô thị vững vàng đỡ tay vịn ghế bành, ánh mắt lạnh lùng như băng: “Lời khai giấy trắng mực đen, viết rất rõ ràng, chính ngươi đã sai khiến nha hoàn của ngươi gài bẫy Quân Nhi và Thế tử. Nếu Nhị cô nương vẫn ngụy biện thì chúng ta có thể ra công đường đối chất.”

Thư Chi hít vào một hơi, vẻ mặt vừa sợ vừa e ngại. Nàng ta âm thầm liếc nhìn mẫu thân của mình, thấy vẻ mặt lạnh lùng của Đại phu nhân vẫn không dao động, nàng ta ấm ức rơi nước mắt, nhìn về phía lão thái thái cầu cứu.

Lão thái thái đứng về phía Thư Chi. Bà ta nặng nề nhìn chằm chằm Tô thị bằng ánh mắt chán ghét: “Làm to chuyện này thì có ích lợi gì đối với ngươi? Chẳng lẽ phu quân của ngươi không họ Thư?”

Tô thị chầm chậm đưa mắt nhìn bà ta, mỉm cười nói: “Mẫu thân, nếu không phải nể mặt phu quân thì bây giờ con sẽ không ngồi đây đâu…”

Lão thái thái siết chặt tay vịn ghế, bờ vai hơi run rẩy: “Ngươi đe dọa ta hả? Ngươi muốn khiến ta tức chết phải không?” Lão thái thái tức giận đến nỗi ho khan dữ dội, một đống người hầu ùa lên đấm vai vỗ lưng cho bà ta, Nhị phu nhân xem náo nhiệt cũng giả vờ vuốt lưng cho lão thái thái.

Tô thị không để ý tới lão thái thái mà nhìn về phía Đại phu nhân đối diện: “Thanh danh của nữ nhi của ta bị tổn hại, sau này khó có thể nghị thân, bây giờ nó đang ở trong khuê phòng đòi chết đòi sống, còn mong đại tẩu trả lại lẽ công bằng cho ta.”

Thư Chi tuyên bố với bên ngoài rằng Thế tử Hoài Dương Vương say rượu vào nhầm phòng, song Đại phu nhân lại biết rõ suy nghĩ trong lòng tiểu nữ nhi, nàng ta không chịu được trưởng tỷ có một hôn sự tốt nên một lòng muốn thắng tỷ tỷ của mình. Hôm nay thấy lời khai mà Tô thị đưa ra, Đại phu nhân chẳng buồn biện giải một câu, tuy rằng bà ta khinh thường hành vi của nữ nhi nhưng không thể thật sự bỏ mặc chuyện này. Bà ta chỉ cảm thấy vầng trán co giật, nhấc mí mắt hỏi Tô thị: “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Tô thị nhẹ nhàng phủi tro bụi dính trên vạt áo, hờ hững nói: “Thứ nhất, trả lại hai gian cửa hàng mà mười năm trước các ngươi lấy đi, thứ hai, mười năm qua cửa hàng thu thuê được bao nhiêu bạc, đại phòng đều phải trợ cấp cho ta.”

Dứt lời, người trong phòng bất chợt thay đổi sắc mặt, Nhị phu nhân vẫn đứng thờ ơ thì trông thấy ngọn lửa cháy lan đến chỗ mình bèn tức giận đến nỗi nhảy cẫng lên, chỉ vào Tô thị quát mắng: “Ngươi đừng hòng! Cửa hàng đã được quy vào công trung, tức là tài sản của gia tộc, hơn nữa đây là ân oán giữa các ngươi và đại phòng, cớ gì liên lụy đến ta?”

Nhị phu nhân nắm giữ quyền quản gia, bà ta và lão thái thái chiếm phần lớn doanh thu cửa hàng, sao có thể chịu nhả ra?

Tô thị bình tĩnh nói: “Vậy thì cá chết lưới rách thôi.”

Lão thái thái tức giận đến nỗi suýt nữa thì thở không nổi. Nhị phu nhân nhìn về phía lão thái thái, lão thái thái che trán nhìn về phía Đại phu nhân, Thư Chi cũng không thể ngờ Tô thị lại quả quyết đến mức này, cẩn thận kéo ống tay áo Đại phu nhân để van xin. Đại phu nhân vốn đã cảm thấy mất mặt, bây giờ thấy nữ nhi lê hoa đái vũ uất ức như vậy, bà ta không nhịn được cho nàng ta một cái tát, giận dữ nói: “Đều tại con không yên phận thủ thường, làm hại ta và tỷ tỷ của con đều bị mất mặt theo.”

Thư Chi bị đánh đến nỗi ngây người, khó tin mẫu thân của mình, ánh mắt vừa tức giận vừa tủi thân: “Chẳng lẽ con không phải là nữ nhi của người? Rõ ràng con và trưởng tỷ đều là thân sinh của người, thế mà người chỉ yêu thương trưởng tỷ, coi trưởng tỷ là vinh quang, con có thể làm gì được đây? Con chỉ còn cách tự kiếm lấy tiền đồ cho chính mình mà thôi!”

Đại phu nhân nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy tiểu nữ nhi đã mất trí rồi. Bà ta lắc đầu, thở hắt ra một hơi, nhìn về phía Tô thị: “Tam đệ muội đừng giày vò nữa, ngươi hoàn toàn không bận tâm tới hôn sự với phủ Hoài Dương Vương, chẳng qua là mượn cớ này để giành lại cửa hàng mà thôi. Cửa hàng trong công trung, ta đồng ý trả lại cho ngươi nhưng chuyện trợ cấp, không có cửa đâu…”

Thấy Đại phu nhân buông miệng, Nhị phu nhân tức giận đến nỗi bật cười, tức giận xắn tay áo: “Đại tẩu, tẩu là Bồ Tát, chỉ biết thương xuân buồn thu chứ không biết củi gạo dầu muối, cả nhà bao nhiêu người đều phải ăn uống, chi phí sinh hoạt lấy ở đâu ra? Đại tẩu đồng ý trả cửa hàng lại cho nàng ta, sau này thiếu bạc thì đại phòng bù lại hả?”

Đại phu nhân liếc bà ta: “Được, thế thì từ nay về sau để ta nắm giữ quyền quản gia.”

Nhị phu nhân bị chặn họng.

Thư gia vốn nên để tức phụ của đại phòng quản gia, chỉ có điều năm đó Đại lão gia và Tam lão gia đều trúng cử, chỉ có Nhị lão gia ở nhà nhàn phú, sau này cả nhà bàn bạc với nhau, để Nhị lão gia quản lý công việc trong quý phủ, ứng phó xã giao giúp Đại lão gia và Tam lão gia. Ban đầu Nhị phu nhân không chịu, sau này đề xuất cho bà ta làm quản gia, lão thái thái đồng ý.

Thế nên bao nhiêu năm qua, quyền quản gia của Thư gia vẫn nằm trong tay Nhị phu nhân, cũng vì thế mà Nhị phu nhân vớt vát được không ít lợi ích, thân là trưởng tức, Đại phu nhân ít nhiều gì cũng không cam lòng.

Tô thị lạnh nhạt nhìn trò hay này, giọng nói ung dung: “Chuyện này không cần thương lượng nữa, ta chỉ cho các ngươi một canh giờ, giao khế thư cửa hàng và ngân lượng cho ta. Nếu không thì một canh giờ sau, Thu Cúc sẽ bị đưa đến trước cổng Đô Sát viện.”

Thư Chi nín thở, ngã gục xuống đất. Nàng ta khựng lại một lát rồi rơi nước mắt lã chã bò đến trước mặt Đại phu nhân, khóc lóc nói: “Nương, người nhất định phải cứu nữ nhi, hôn sự này đã được Thái Thượng Hoàng chứng kiến, lỡ chuyện này bị làm lớn thì chẳng những nữ nhi mất hết thể diện mà ngay cả phụ thân cũng sẽ bị buộc tội, có nguy cơ bị bãi quan bãi chức…”

“Còn Đại ca ca nữa, Đại ca ca còn phải tham gia khoa cử…” Nhớ đến chuyện gì đó, Thư Chi quay sang kéo áo Nhị phu nhân năn nỉ: “Nhị thẩm thẩm, Nhị ca ca còn đang theo học trong thư viện, chuyện này mà để người ngoài biết thì tiền đồ của Nhị ca ca đều sẽ bị hủy hoại. Chúng ta giữ cửa hàng mười năm cũng đủ rồi, nhị thẩm nhường lại cho bà ấy đi…”

Nhị phu nhân tức giận đến nỗi suýt nữa hộc máu, hung áo kéo vạt áo lại, mặc cho Thư Chi ngã xuống mặt đất.

Năm đó bà ta lấy tiền đồ của Tam lão gia đe dọa Tô thị phải cho cửa hàng, bây giờ Tô thị bắt chước y hệt.

Lão thái thái nhìn tiếng khóc lóc thảm thiết vang lên khắp phòng, bà ta không nỡ từ bỏ ích lợi, càng không nỡ từ bỏ tiền đồ của hài tử, không khỏi mắng một trận, cuối cùng đành phải bình tĩnh lại để thảo luận đối sách.

Tô thị đỡ tay Thiện ma ma rời khỏi Vinh Chính đường, bỏ mặc tiếng ồn ào ầm ĩ ra sau đầu… Cơn tức này, bà ấy đã nhẫn nại nhiều năm, bà ấy có thể chịu khổ, có thể chịu nhục nhưng không thể chấp nhận bất cứ kẻ nào cưỡi trên đầu nữ nhi giương oai.

Bà ấy tin chắc rằng bất kể Nhị phu nhân ngang ngược cỡ nào thì vẫn không thể lay chuyển được quyết định của Đại phu nhân. Đại lão gia - Thái Thường Tự khanh Tam phẩm - mới là trụ cột chân chính của Thư gia.

Tô thị ngồi trong sảnh Thùy Hoa trước Vinh Chính đường, ra lệnh cho ma ma đặt một chiếc đồng hồ cát trên bậc thang. Người hầu trong nhà thò đầu rướn cổ, biết rõ lần này Tam phu nhân đã quyết tâm làm thật. Thời gian trôi qua mỗi thời mỗi khắc, tiếng ồn ào trong Vinh Chính đường dần dần biến mất, không biết lão thái thái giữ thăng bằng bát nước này bằng cách này, nói tóm lại đến giờ Mùi kém một khắc, quản sự bên cạnh lão thái thái đưa khế thư và sổ sách của hai cửa hàng đến tận tay Tô thị.

Lại qua nửa khắc, quản sự ma ma bên phía Đại phu nhân cũng bưng một hộp gấm nặng trĩu giao cho Thiện ma ma.

Tô thị xua tay, mệt mỏi trở về tam phòng.

Thân thể bà ấy yếu đuối, giày vò một buổi sáng đã nỏ mạnh hết đà, chỉ uống hai ngụm cháo nhỏ rồi nằm xuống giường. Thư Quân hầu hạ bà ấy đi ngủ, nhìn thấy vẫn còn vết cháo dính trên khóe miệng mẫu thân, theo phản xạ định lấy khăn tay ra lau cho bà ấy nhưng lại không tìm thấy khăn tay. Thư Quân ngẩn người, bèn tìm một tấm khăn khác lau khóe miệng cho mẫu thân rồi mới ra ngoài, về sân của mình tìm Thược Dược.

“Khăn thêu của ta đâu? Tấm khăn thêu hôm qua đâu rồi?”

Dạo trước, Thư Quân mới học được kỹ thuật thêu hai mặt, cặm cụi cả tháng cuối cùng cũng làm được một tấm khăn thêu hài lòng. Trên tấm khăn ấy thêu một đóa hoa lan hai mặt, nàng vô cùng hài lòng, chưa bao giờ ly thân.

Thược Dược đang cầm xiêm y mà hôm qua nàng cởi ra phơi trong sân, vừa vắt khô xiêm y vừa xẵng giọng: “Hôm qua nô tỳ đỡ người về nhà đã không thấy khăn tay của người đâu, ai biết người vứt chỗ nào chứ. Nói không chừng say rượu hồ đồ nên vứt cho lang quân anh tuấn nào đó cũng nên.”

Nghe vậy, Thư Quân ngẩn ngơ.

Đúng thật…

Nàng nhớ rõ trong mơ, nàng thật sự ném khăn thêu cho nam tử kia, mà bây giờ lại không thấy khăn thêu đâu, vậy thì chuyện đêm qua không phải là sự thật đấy chứ…

Trái tim Thư Quân không khỏi nguội lạnh.

Trong lòng sốt ruột nhưng nàng vẫn thong thả đi trong phòng. Tuy rằng trên tấm khăn thêu đó không thêu khuê danh nhưng người quen thuộc với nàng sẽ nhận ra. Vật tùy thân của mình rơi vào tay một nam tử xa lạ, dù sao cũng là tai họa ngầm, nếu đi tìm hắn để lấy khăn thì chuyện hôm qua phải làm sao đây? Huống chi, nàng biết đi đâu tìm hắn



Sáng nay, Bùi Việt nhận được đủ loại ánh mắt khác thường, cho dù hắn cố ý che lấp nhưng không chịu nổi đám đại thần kia đều có hỏa nhãn kim tinh. Sau buổi lâm triều, chuyện này đã bị lan truyền khắp triều.

“Lúc hạ triều, ta còn đặc biệt đi gặp Lưu Chưởng ấn, hỏi hà cớ gì mà bệ hạ bị thương. Thứ cáo già kia lại rất kín miệng, không chịu lộ ra nửa chữ, chỉ nói bệ hạ bất cẩn va chạm nên mới thế, các ngươi tin không?”

“Ta tin hắn ta mới là lạ. Lão tử đi theo bệ hạ nhiều năm, bệ hạ thân kinh bách chiến, chưa bao giờ bị rách khóe miệng, theo ta thấy, chắc chắn là…” Hắn ta làm tư thế chu môi.

Chúng thần vừa vui mừng vì thiết thụ nở hoa, vừa tiếc hận: “Đã hôn đến nỗi rách môi, chắc chắn đêm qua cũng vượt qua một đêm xuân, lẽ ra sáng nay phải có ý chỉ hạ xuống nhưng đã đến canh giờ này rồi, sao Ti Lễ Giám với Lại bộ vẫn chưa có động tĩnh gì?”

Có quan viên lập tức phái người đến Lễ bộ hỏi thăm. Thượng thư Lễ bộ đang bám lấy Ti Lễ Giám, khăng khăng phải hỏi cho ra nhẽ, tiếc rằng đến buổi chiều mặt trời ngả về tây, Lưu Khuê vẫn không chịu hé miệng, lòng nhiệt tình của các đại thần đều bị hao mòn hết sạch. Lúc sắp rời khỏi nha môn, mọi người không khỏi lẩm bẩm: “Dù gì bệ hạ cũng là Thiên tử, thế mà lại làm chuyện không chịu trách nhiệm…”

Lời nói này bị truyền đến Ngự Thư phòng, Bùi Việt vỗ trán, đúng là người câm ăn hoàng liên, dù đắng cũng không thể kêu ca.



Mấy ngày liên tiếp, toàn bộ Thư gia đều ỉu xìu, bầu không khí lạnh lẽo. Vì chuyện khăn tay mà Thư Quân tràn đầy tâm sự, còn bên phía Nhị phu nhân thì đau lòng như cắt vì mất một khoản bạc lớn, Thư Chi cả ngày đi qua đi lại như châu chấu bị ném vào chảo dầu.

Đã ba ngày trôi qua, phủ Hoài Dương Vương mãi vẫn chưa đến Thư gia nghị thân, thậm chí nghe đồn Hoài Dương Vương cấm túc nhi tử trong phủ. Thư Chi sợ hôn sự sẽ xảy ra biến cố, Đại phu nhân chỉ một lòng lễ Phật, từ chối gặp nàng ta, Thư Chi sống dưới cái bóng của trưởng tỷ từ nhỏ nên không thể từ bỏ thể diện của mình nhờ trưởng tỷ biện hộ giúp mình, cuối cùng đành phải tranh thủ buổi tối phụ thân hồi phủ khóc nức nở kể lể với ông ta.

Đại lão gia vẫn thương nữ nhi, an ủi mấy câu kêu nàng ta chờ thêm một lát, dù sao ông ta cũng là trưởng bối nhà gái, sao có thể đến nhà trai nghị thân. Dù sao Thái Thượng Hoàng cũng đã lên tiếng rồi, có lẽ Hoài Dương Vương bất mãn hôn sự này nên cố ý dằn mặt mẫu tử Vương phi và Thư Chi.

Thư Chi không bình tĩnh được như phụ thân, tức giận đi tìm Thư Quân.

Lúc trời sắp tối, Thư Chi đứng ngoài cửa phòng chặn đường Thư Quân, đôi mắt phủ đầy tơ máu: “Tam muội muội, câu nói hôm ấy của muội nghĩa là sao?”

Thấy Thư Chi, Thư Quân cũng chưa hết giận, lười biếng tựa vào cột trụ hành lang: “Câu nói nào?”

“Muội nói Thế tử là hạng người vô dụng!”

“À, ta từng nói câu này à?” Thư Quân gẩy lọn tóc bên tai, chớp mắt nói: “E rằng Nhị tỷ nghe nhầm rồi, ta chưa từng nói những lời này…”

Nàng cứ phải nói úp úp mở mở, vậy thì mới có thể tra tấn Thư Chi.

Quả nhiên, Thư Chi nửa tin nửa ngờ, lòng càng ngày càng biết an. Bây giờ nhớ lại tiếng thét chói tai của Thế tử Hoài Dương Vương đêm hôm ấy vẫn còn khiến người ta sợ hãi, nàng ta sợ Thư Quân có chuyện giấu diếm nàng ta, thấy mình không thể hỏi được gì từ chỗ Thư Quân thì tức giận đến nỗi giậm chân: “Ngươi đừng đắc ý, chờ hôn sự này được định ra, khi nào rảnh tay ta nhất định sẽ xử lý nhà ngươi.”

Đến giữa tháng hai, cuối cùng phủ Hoài Dương Vương cũng mời bà mối đến nhà nghị thân, chỉ có điều so với lần trước trịnh trọng đối đãi với Thư Quân, đến lượt Thư Chi lại xử lý một cách sơ sài, khiến Thư Chi vô cùng xấu hổ, sắc mặt của Đại lão gia cũng khó coi nhưng nghĩ đến quyền thế của phủ Hoài Dương Vương, Thư gia đành phải nén giận.

Ngày kế sau khi hôn sự được định ra, lão thái thái tổ chức tiệc nhà cho Thư Chi, xem như ăn mừng.

Trong cung có người đến, đó là Công chúa Thục Nguyệt.

Nhiều năm trước, con gái út của lão thái thái vào cung làm phi tử cho Thái Thượng Hoàng, nay được gọi là Thư Thái phi, sinh hạ một nữ nhi là Công chúa Thục Nguyệt. Phi tần của Thái Thượng Hoàng rất đông, con cháu nhiều như mây, Thái phi không được sủng ái, đến cả Công chúa Thục Nguyệt ở trong hoàng cung cũng không đáng chú ý. Nhưng Hoàng gia Công chúa đến Thư gia lại biến thành cục vàng, Công chúa Thục Nguyệt được mọi người vây quanh ngồi trên chủ vị.

Thư Tam lão gia lấy cớ nha môn có việc không về được, Tô thị cũng cáo bệnh không dự tiệc, chỉ có mình Thư Quân nhàn nhã ngồi cuối đám người cắn hạt dưa.

Thư Chi quen nịnh hót Công chúa Thục Nguyệt, Công chúa Thục Nguyệt cũng rất hưởng thụ, có vẻ rất thân thiết với nàng ta.

“Đầu xuân, phụ hoàng ra lệnh cho chúng ta đến điện Anh Hoa học tập, ngươi đi cùng ta đi.” Mỗi vị Công chúa đều được cho phép chọn một thư đồng, Công chúa Thục Nguyệt nghĩ Thư Chi sẽ là Thế tử phi tương lai nên có ý giao hảo với nàng ta.

Thư Chi đang định đồng ý, khóe mắt lại liếc thấy Thư Quân ngồi đối diện, vẻ mặt vẫn ngây thơ thanh thản như trước kia, cơn tức lại dâng lên trong lòng, nhất thời nảy sinh một ý nghĩ, nàng ta khẽ thì thầm vào tai Công chúa Thục Nguyệt mấy câu, Công chúa Thục Nguyệt nhíu mày. Thấy Công chúa vẫn còn do dự, Thư Chi tiếp tục khuyên nhủ: “Ta đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, sao có thể tiếp tục lộ diện? Chi bằng để Thư Quân ra mặt chặn sóng gió giúp ta. Thư Quân được Tam thúc phụ chỉ bảo, tay nghề vẽ tranh rất đẹp, có sự giúp đỡ của muội ấy, điện hạ cũng có thể dễ dàng giải quyết bài tập của phu tử.”

Nghe được câu cuối cùng, Công chúa Thục Nguyệt đã hiểu. Tính cách Thư Quân mềm mại, vừa hay có thể ra lệnh cho nàng ta làm bài tập giúp mình, hơn nữa ngoại tổ mẫu bị mẹ con Thư Quân chọc giận đến nỗi đổ bệnh, mình làm vậy còn có thể trút giận giúp ngoại tổ mẫu.

Công chúa Thục Nguyệt hài lòng gật đầu, cất cao giọng nói với Thư Quân: “Thư Quân, từ giờ trở đi, ngươi vào cung làm thư đồng của ta, theo ta đến điện Anh Hoa học tập.”

Hạt dưa trong tay Thư Quân rơi mất một nửa, chỉ cảm thấy đầu óc như ù đi, xong đời!

Thái Thượng Hoàng chọn điện Anh Hoa làm học đường Hoàng gia, lựa chọn đại nho của viện Hàn Lâm và Quốc Tử Giám dạy dỗ Hoàng tử Hoàng tôn. Trước kia Thế tử Hoài Dương Vương cũng từng phàn nàn với nàng học tập rất mệt mỏi. Thư Quân cũng không thích học tập cho lắm, mỗi khi thấy mấy chữ “chi, hồ, dã, giả” kia thì lại nhức đầu, huống chi Công chúa Thục Nguyệt không có ý tốt, sắc mặt của nàng thoáng chốc ủ dột.

Thấy vẻ mặt Thư Quân đau khổ, Công chúa Thục Nguyệt càng nổi hứng trêu cợt: “Chờ ta về cung sẽ nhờ mẫu phi hạ khẩu dụ đến Thư gia, ngươi không trốn được đâu.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK