Mục lục
Tư Thái Cung Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Triệu Hiền viện.

Beta: Tiên Thái Phi.

[1] Bụi trần rơi xuống, ý nói đã đến hồi kết thúc.

Thượng Dương cung.

Đã mười ngày trôi qua, bệnh tình của Hoa Thường không những không có chuyển biến tốt, mà ngược lại càng thêm nghiêm trọng. Toàn bộ Thượng Dương cung đều là một mảnh mây đen sương mù bao phủ.

Hầu như mỗi ngày Hoàng đế đều đến thăm, hôm nay cũng không ngoại lệ.

"Nàng đã dùng thuốc rồi mà sao chẳng thấy hiệu quả gì vậy? Mấy tên lang băm này!" Hoàng đế cau mày nhìn Hoa Thường ốm yếu nằm trên giường, ngữ khí vừa lo lắng lại vừa đau lòng.

Hoa Thường miễn cưỡng cười cười, hơi thở mong manh như tơ mỏng, ngay cả nói chuyện cũng cảm thấy mệt, cổ họng đau nhói như bị lửa thiêu đốt.

Hoàng đế thấy Hoa Thường không khoẻ, nhỏ giọng an ủi: "Nàng đừng nói chuyện, tĩnh dưỡng cho tốt." Sau đó hắn lại thở dài: "Thật vất vả mới có chút da chút thịt, bệnh một trận lại gầy trở về rồi."

Hoa Thường kéo khóe miệng, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mu bàn tay của Hoàng đế, tựa như đang an ủi.

Hoàng đế miễn cưỡng nói: "Bên cạnh nàng cũng không có ai chăm sóc. Trẫm sẽ truyền chỉ cho Thế tử, mấy ngày này không cần đến lớp, trước tiên cứ trở về hầu bệnh cho nàng."

Hoa Thường chậm rãi lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào: "Thế tử còn nhỏ tuổi, là thời điểm nên học hành đọc sách, tội tình gì mà lại gọi thằng bé về để hầu bệnh thiếp mỗi ngày. Nếu bị lây bệnh, đứa nhỏ như nó làm sao chịu nổi, khụ khụ, khụ khụ."

Hoàng đế nâng Hoa Thường dậy, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, dịu giọng an ủi: "Thân là người làm con, vốn nên như thế, đâu ra cái lý như vậy?"

Hoa Thường thấy ngữ khí của Hoàng đế bình thường, dáng vẻ thiên kinh địa nghĩa [2], cũng biết không có cách nào khuyên nhủ được, chỉ bất đắc dĩ cười khổ: "Tạ ơn ân điển của Hoàng thượng."

[2] Thiên kinh địa nghĩa (天經地義): Đạo lý hiển nhiên, tất nhiên phải vậy.

Hoàng đế nhìn sắc mặt Hoa Thường tái nhợt, môi thâm, đôi mắt đen láy nhu hòa vốn có trước kia cũng dần mất đi tinh quang, hắn vô cùng khó chịu trong lòng, chỉ nhẹ nhàng nói: "Nàng bệnh như vậy, sao lại không triệu kiến gia quyến vào cung thăm nàng, nào có phải là trẫm không ân chuẩn đâu?"

Hoa Thường chậm rãi lắc đầu, giọng nói khàn khàn: "Lúc trước thần thiếp cũng chỉ nghĩ là bị chút phong hàn, hai ba ngày sẽ khỏi. Tiếc rằng thân thể của thiếp không biết cố gắng, bây giờ lại càng thêm nghiêm trọng. Thần thiếp cũng không dám triệu kiến gia quyến, nếu để mẫu thân nhìn thấy, nhất định mẫu thân sẽ lo lắng, lại càng thêm phiền não."

Hoàng đế nhẹ nhàng vỗ đầu vai Hoa Thường, đau lòng nói: "Nàng luôn như vậy, chuyện gì cũng suy nghĩ cho người khác trước, không nghĩ cho bản thân mình. Nàng bệnh như thế, rất cô đơn lẻ loi, trẫm cũng không thể thường xuyên làm bạn ở bên cạnh nàng, nàng sẽ rất cô quạnh."

Hoa Thường cong khóe miệng, khẽ cười: "Nào có nghiêm trọng như thế, Hoàng thượng yên tâm."

Hoàng đế bồi bên cạnh Hoa Thường, tán gẫu về những chuyện xảy ra gần đây trong cung để nàng giải tỏa buồn bực.

"Đúng rồi, hiện tại việc tuyển tú đã quyết định xong. Các nhóm tú nữ trong cung đều đã về nhà, cuối cùng cũng được thanh tịnh hơn rất nhiều. Lần này tú nữ nhập cung tổng cộng có sáu người, chỉ hôn có bảy người, cũng coi như là náo nhiệt."

Hoa Thường đang đắp trên người chăn gấm đỏ sậm dệt chỉ vàng, đẹp thì đẹp đó, chỉ là có chút nặng nề. Đặc biệt nàng đang bệnh, nên càng cảm thấy nặng nề hơn, rất không thoải mái. Hoa Thường liền xốc chăn lên, đổi thành chăn tơ gấm mỏng nhẹ màu đỏ nhạt, nàng cảm thấy thoải mái hơn rồi mới nói: "Lúc trước thần thiếp nghe Thái hậu nói rằng hy vọng có thể giữ lại hơn mười vị muội muội, sao Hoàng thượng chỉ nhìn trúng có mấy người vậy?"

Hoàng đế giúp Hoa Thường gém lại góc chăn, nhẹ giọng trách cứ: "Bây giờ thời tiết lạnh lẽo, nàng lại đang mang bệnh, sao không chịu đắp chăn dày chứ?"

Hoa Thường nhẹ nhàng vỗ ngực nói: "Thần thiếp cảm thấy bức bối, thở không thông. Huống chi trong phòng đốt nhiều lửa than, vô cùng ấm áp, chăn mỏng một chút cũng không sao."

Hoàng đế bất đắc dĩ lắc đầu: "Cứ cho là nàng có lý đi. Các tú nữ trúng tuyển qua mùa xuân năm sau sẽ nhập cung, trẫm đã cho hoãn thời gian lại, để tránh cửa ải cuối năm chướng khí mù mịt. Nàng cũng đừng bận tâm về những chuyện này, tịnh dưỡng thân thể cho tốt, biết không? Chuyện tứ hôn cho đường đệ của nàng, trẫm cũng đã chọn rất kỹ, Thường nhi có muốn biết là nữ nhi nhà ai không?"

Hoa Thường nâng mi mắt lên, chờ mong nhìn Hoàng đế, ôn nhu nói: "Hoàng thượng, người đừng làm thiếp tò mò nữa, nói cho thiếp nghe đi."

Cuối cùng trên gương mặt Hoàng đế cũng có chút ý cười, nhẹ giọng nói: "Trẫm vì đường đệ nàng chọn ra một vị thục nữ. Phụ thân nàng ấy là Tòng Ngũ phẩm Hàn Lâm viện Thị độc [3]. Tổ phụ nàng ấy là Chính Tam phẩm Thái Thường Tự khanh, dòng dõi thư hương chính thống. Hẳn nàng đã nghe nói, nguyên quán gia đình bọn họ ở Phòng Lăng, chính là gia tộc Chu thị ở quận Phòng Lăng, vô cùng quyền quý thanh cao. Tuy hiện giờ gia tộc họ có chút suy tàn, nhưng cũng có điểm tốt, nhân khẩu trong nhà đơn giản, không phức tạp."

[3] Thị độc (侍讀): Một chức quan trong Hàn Lâm viện, phụ trách đọc sách cho vua nghe.

Ý cười trên khóe miệng Hoa Thường chân thành hơn, nàng ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, vui vẻ nói: "Thần thiếp ở trong khuê phòng, chưa nghe đến thanh danh vị giai nhân này. Có điều nghe Hoàng thượng khen ngợi như thế, hẳn không phải là nhân vật tầm thường. Thần thiếp cũng tin tưởng vào sự giáo dưỡng của nàng ấy, nhất định sẽ không tệ."

Hoàng đế sờ đầu Hoa Thường nói: "Hiện tại chỉ còn một dòng chính này là gia đình bọn họ ở kinh thành, đều là người xuất sắc. Vị Chu cô nương này là đích trưởng nữ trong nhà, bên dưới có bốn đệ đệ, thế hệ nối dõi đông đảo. Trẫm cũng cảm thấy mệnh của nàng ấy vượng nam nhân, là một lựa chọn tốt."

Hoa Thường cười khổ một cái, mê tín phong kiến thật đáng sợ, nhưng cũng là một dấu hiệu tốt, không phải sao? Cho nên nàng vẫn rất hài lòng.

Sáng sớm ngày hôm sau, Vị Ương cung.

Hoàng hậu vận áo màu xanh ngọc bích in chìm hoa văn lá trúc vàng thẫm, phía dưới là váy dài bằng lông hồ ly tuyết trắng, có thêu họa tiết hoa văn hình tròn bằng chỉ vàng. Nàng ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, nhìn các phi tần thỉnh an bên dưới, khẽ nhếch khóe miệng, mỉm cười ung dung rộng lượng.

"Hôm nay các vị muội muội tới sớm thật. Hiện giờ thời tiết lạnh lẽo, cần phải chú ý đến sức khỏe, bảo trọng thân thể cho tốt. Hiền phi bị bệnh đã nhiều ngày, đừng đi theo vết xe đổ đó." Ngữ khí Hoàng hậu ôn hòa, mang theo sự quan tâm, vừa ấm áp vừa hiền thục.

Chúng phi tần bên dưới liền đứng dậy hành lễ: "Tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm."

Sau khi ngồi xuống, Thấm Thục phi sửa lại vài sợi tóc mai hai bên thái dương, mở miệng nói: "Việc ba năm tuyển tú một lần đã kết thúc, nghe nói Hoàng thượng khâm điểm sáu vị muội muội vào cung. Hoàng hậu nương nương tiết lộ cho chúng thần thiếp nghe thử một chút để còn biết ai là ai, đừng để đến lúc đó gặp mặt lại xa lạ, khiến cho người khác chê cười."

Thành Phi khẽ nhếch đôi môi đỏ tươi, nhìn Thục phi nói: "Thục phi tỷ tỷ nói lời này có vẻ như là không biết gì rồi. Nghe nói hôm qua Hoàng thượng ngủ lại Tiêu Phòng cung, chẳng lẽ tỷ tỷ thật sự không biết chút gì sao?"

Thấm Thục phi thấy Thành Phi phá đám, thu liễm ý cười, lạnh lùng nói: "Lời này của Thành Phi muội muội sai rồi, Hoàng thượng ngủ lại Tiêu Phòng cung là đàm đạo tâm sự với bổn cung, những chuyện tầm thường kia sao xứng được nhắc đến. Lại nói, đã nhiều ngày Hoàng thượng chưa đặt chân đến Ngọc Hoa cung, chỉ sợ Thành Phi muội muội ở trong thâm cung tịch mịch nên hồ ngôn loạn ngữ rồi!"

Quan hệ giữa Thành Phi và Thấm Thục phi luôn không hòa hợp, chẳng qua ngày thường hai người không ai lên tiếng. Bây giờ Thấm Thục phi chỉ sinh được hai nữ nhi nên tâm tình nôn nóng. Mà Thành Phi gần đây lại liên tiếp cao giọng khiêu khích, cũng không biết là vì lí do gì. Cho nên, hai người thường xuyên đối đầu, cũng không có gì kỳ lạ.

Sắc mặt Thành Phi không tốt, nói chuyện cũng không khách khí chút nào: "Đúng là đã nhiều ngày Hoàng thượng chưa đến Ngọc Hoa cung, nhưng bổn cung là lão nhân trong cung, đâu còn cái tâm tư tranh phong cật thố [4], tranh sủng mưa móc. Chỉ hy vọng Nhị Hoàng tử vô dụng kia của ta có thể nỗ lực hơn một chút, vì mẫu phi của hắn mà giành được vẻ vang."

[4] Tranh phong cật thố (爭風吃醋): tranh giành, ghen ghét lẫn nhau.

Sắc mặt Thấm Thục phi tái xanh, Thành Phi đang công khai cười nhạo nàng không có nhi tử đây mà!

Ôn Quý tần thấy Thục phi tức giận, đành mở miệng nói: "Thục phi tỷ tỷ đã có hai nữ nhi, đều nói nữ nhi vừa là tri kỷ vừa dễ chiêu dụ đệ đệ. Nói không chừng ít ngày nữa lại được nghe tin vui của tỷ tỷ, nếu thật sự sinh được nhi tử thì chính là nam nữ song toàn, quả thật là may mắn."

Thục phi nghe Ôn Quý tần nói xong, tâm tình vui vẻ hơn nhiều, trên mặt cũng mang theo ý cười, hơi hất cằm lên nhìn Thành Phi, lạnh lùng nở nụ cười, đắc ý cái gì? Nhị Hoàng tử là do ngươi sinh sao?

Người khác không biết, người khác không dám nói, chẳng lẽ bổn cung còn không biết? Bổn cung không dám nói à? Chẳng qua cũng chỉ là một con gà mái không đẻ trứng được, đắc ý cái gì?

Ánh mắt Thành Phi lạnh xuống. Tục ngữ nói rất đúng, đánh người không vả mặt, nhưng có một số chỗ là long chi nghịch lân [5], chỉ cần đụng đến, đó chính là tử địch, không giết chết thì không dừng lại.

[5] Long chi nghịch lân (龍之逆鱗): Chạm vảy rồng, ý nói chỗ nhạy cảm, điểm yếu.

Có điều, suy cho cùng Thành Phi vẫn là người có tâm tư thâm trầm, giỏi nhất là nén giận. Hậu cung này còn ai có thể sánh được với nàng? Nàng không thèm tranh hơn thua với Thấm Thục phi nữa, quay qua cười nói với Hoàng hậu: "Thần thiếp và Thục phi tỷ tỷ cãi nhau, để cho Hoàng hậu nương nương chê cười rồi, vậy mà người cũng không nói câu nào."

Hoàng hậu thấy Thành Phi đột nhiên nói chuyện với mình, hơi sửng sốt một chút, sau đó ôn hòa nói: "Tình cảm tỷ muội của hai người luôn tốt, nói là cãi nhau, không bằng nói là đang trêu ghẹo, nào có nghiêm trọng như vậy."

Thục phi liếc mắt nhìn Hoàng hậu, nở nụ cười lạnh, càng thêm chán ghét trong lòng. Bây giờ Hoàng hậu nói chuyện càng lúc càng giả tạo, khiến người nghe thấy buồn nôn.

Sắc mặt Thành Phi lại vẫn như thường, cười nói: "Hoàng hậu nương nương nói thế nào thì chính là thế đó."

Hoàng hậu cảm thấy Thành Phi hôm nay có chút kỳ quái, không muốn nhiều lời với nàng ta nữa, liền đổi đề tài, nói đến vấn đề mà mọi người đang rất quan tâm: "Hoàng thượng khâm điểm sáu vị tú nữ vào cung. Hôm nay bổn cung nói chuyện với các ngươi, để các ngươi có sự chuẩn bị trước trong lòng, tương lai người mới nhập cung thì đối xử với nhau cho tốt."

Vừa nghe lời này, lỗ tai của chúng cung phi đều dựng đứng cả lên, không ai chú ý đến ân oán giữa Thành Phi và Thấm Thục phi nữa.

Nụ cười trên khóe môi Hoàng hậu có chút mơ hồ, có vài phần thỏa mãn, cũng có vài phần chua xót nói không nên lời, nhưng thanh âm vẫn ôn nhu rộng lượng như cũ: "Phân vị cao nhất là Ngô thị, tứ nữ (con gái thứ tư) của Tòng Tam phẩm Quang Lộc Tự khanh. Nói tới gia thế của nàng ta, hẳn mọi người cũng không xa lạ gì, chính là chất nữ của mẫu hậu, được phong Chính Tam phẩm Quý tần, ban cho phong hào Khánh."

Thấm Thục phi nhíu mày thật sâu, tin tức này nàng đã sớm nghe qua, nhưng bây giờ nghe lại lần thứ hai, tâm tình nàng vẫn rất khó chịu. Ngô thị là chất nữ của Thái hậu, huyết mạch tương liên, vừa vào cung đã được phong Quý tần, sau này chắc chắn sẽ được Thái hậu chống lưng. Như vậy Thấm Thục phi lâu nay vẫn luôn được Thái hậu yêu mến cảm thấy có nguy cơ bị đe dọa vô cùng.

Các cung phi khác đều cả kinh sợ hãi, không ngờ chất nữ của Thái hậu vậy mà lại vào cung, bọn họ nhíu mày thật sâu thấp giọng nghị luận.

Hoàng hậu không quan tâm đến sự hoảng loạn của các phi tần bên dưới, tiếp tục nói: "Tiếp đến là Nghiêm thị, đích trưởng nữ của Lễ bộ Lang trung. Vị này cũng là xuất thân danh môn, phong làm Tòng Tam phẩm Tần, tạm thời không có phong hào."

Nghe thấy tên Nghiêm thị, Thành Phi khẽ ngước mắt lên, sóng mắt lay động.

Hoàng hậu tiếp tục nói: "Còn lại bốn người đều xuất thân bình thường. Dương thị - thứ nữ của Tòng Ngũ phẩm Phó sứ Sử ti Tuyên phủ, được phong Chính Ngũ phẩm Quý nhân. Vương thị - tam nữ của Chính Lục phẩm Quốc Tử Giám Ti nghiệp (quản lý Quốc Tử Giám), phong làm Tòng Ngũ phẩm Mỹ nhân. Diêu thị - thứ nữ của Tòng Lục phẩm Nội phủ Thự chính (phụ trách quản lý công việc trong cung), phong làm Chính Lục phẩm Quý cơ. Thứ nữ nhà Chính Thất phẩm Tri huyện Sơn Nam được phong làm Chính Thất phẩm Lương viện."

"Các tú nữ trúng tuyển tạm quyết định vào đầu xuân năm sau sẽ nhập cung. Thời gian còn dài, bổn cung chỉ mong các muội muội sẽ chung sống hòa thuận, tương trợ lẫn nhau, rộng lượng thân thiết, lục cung có thể hòa hợp vui vẻ, cùng phân ưu với bổn cung, vì Hoàng thượng mà khai chi tán diệp."

"Thần thiếp cẩn tuân sự dạy bảo của Hoàng hậu nương nương."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK