Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1016

Chuyện công việc mà Phương Trí Thành nói chính là anh ta đang hy vọng hợp tác với Tô Kim Thư để mở một phòng làm việc Tô Kim Thư đã rất bất ngờ sau khi nghe lời đề nghị này, cô thậm chí còn ngẩng đầu lên sờ.

trán anh ta: “Đạo diễn Phương, anh có sốt không?”

“Mẹ kiếp, em mới sốt! Ông đây vô cùng khỏe mạnh, ăn ngon ngủ khỏe!”

“Chẳng phải bình thường anh là người thông minh sao? Một người ngoài ngành không có lai lịch và thực lực như em, sao dám nói chuyện hợp tác với em? Nói đi, có phải anh còn có mục đích gì khác không?”

Lúc trước Tô Kim Thư còn tưởng rằng anh ấy chỉ đùa về việc hợp tác mở phòng làm việc, không ngờ hôm nay lại đem chuyện này ra bàn một cách nghiêm túc.

Nguyễn Bảo Lan mỉm cười, và cuối cùng đứng lên nói thay Phương Trí Thành: “Kim Thư, cô hiểu lầm rồi. Thực ra lần này anh ấy không phải muốn giúp cô mà là muốn cô giúp anh ấy một tay!”

Phương Trí Thành chỉ cảm thấy mặt mình đỏ bừng: “Ừm, thực ra cũng không thể nói như vậy!”

Tuy nhiên, Nguyễn Bảo Lan phớt lờ anh ta và tiếp tục: “Thực ra, anh ấy là một người cao quý, và tính tình cục cần. Anh ấy giống như một con bò vậy, không thích nói chuyện với người khác.

Mặc dù phim của anh ấy hay, nhưng anh ấy đã làm mất lòng nhiều người trong những năm qua, chẳng hạn như một ngôi sao nổi tiếng sau một đêm nào đó, và một siêu mẫu ngoại quốc nào đó thích giở bệnh ngôi sao… Chỉ cần anh ấy không vừa mắt, anh ấy có thể trực tiếp khiến người ta khóc trong trường quay!”

“Kim Thư cô thử nghĩ xem, một thanh niên khoảng hai mươi tuổi vừa nãy còn đang gào.

thét với người hâm mộ của mình, một giây sau đã bị đạo diễn Phương mắng té tát, chỉ hận không thể chui lại vào bụng mẹ. Người khác.

nhìn thấy người bị đạo diễn Phương mắng chỉ trốn vào một góc, đến cơm cũng không ăn nổi”

Tô Kim Thư không nói nên lời.

Trên thực tế, phong cách cư xử của Phương Trí Thành, khi làm việc với anh ấy trong “Đại Đường Vô Song”, Tô Kim Thư đã hiểu được một chút. Mặc dù anh ta rất độc đoán, nhưng không xấu xa đến mức này chứ!

Tô Kim Thư quay lại nhìn anh ta chằm chằm: “Anh uống nhầm thuốc à?”

Phương Trí Thành uể oải ngồi trên ghế sô pha: “Dù sao thì ông chủ cũng không thích anh, anh quay cái gì cũng làm khó, chỉ bãng làm cho bản thân thoải mái trước rồi tính những chuyện khác!”

Nguyễn Bảo Lan giải thích: “Thật ra, công ty mà đạo diễn Phương làm việc đã bị nhà họ Lê mua lại. Nhà họ Lê gần đây có kế hoạch hỗ trợ một người mới. Bất kể nguồn lực nào, họ đều phải xoay quanh người mới đó. Nhiều vai trò không phù hợp với cô ta nhưng đều lấy cho người đó. Kết quả quay không tốt lắm. Vì vậy, trong cơn tức giận, đạo diễn Phương đã bỏ việc”

“Hóa ra là thất nghiệp!”

Tô Kim Thư cố tình nói hai từ “thất nghiệp”

cho đàn anh nghe.

Phương Trí Thành lại đỏ mặt: “Thất nghiệp cái gì chứ? Anh đây là tự mình từ chức! Là anh đuổi việc bọn họi”

“Có khác nhau không?”

“Đương nhiên là có sự khác biệt! Thất nghiệp là bị đuổi, bị bỏ rơi. Còn anh đây tự mình từ chức! Làm sao có thể giống nhau!”

Phương Trí Thành nhìn lại Tô Kim Thư sau một hồi khoe khoang.

“Như thế nào? Một người nhân phẩm cao như anh, có định hợp tác với anh không? Anh nói cho em biết, người vừa có thực lực vừa có tài năng như anh, thật sự là có thắp đèn cũng rất khó tìm thấy!”

Tô Kim Thư cố tình làm khó: “Em có thể từ chối không?”

Phương Trí Thành cũng cười: “Anh từ chối lời từ chối của em!”

Tô Kim Thư thở dài và xoa xoa thái dương: “Vậy em chỉ có thể miễn cưỡng”

Đôi mắt của Phương Trí Thành sáng lên ngay lập tức: “Vậy hai chúng ta nói chắc rồi nhé, đừng hối hận! Vừa hay trong tay anh có đội nhiếp ảnh. Tuy không bằng quân chính quy nhưng dù sao cũng là đích thân anh dẫn dắt. Chỉ cần anh lên tiếng, họ sẽ có mặt bất cứ lúc nào!”

Tô Kim Thư cũng có ý định này, Phương Trí Thành chịu trách nhiệm về các vấn đề liên lạc bên ngoài và đạo diễn, còn cô chịu trách nhiệm là một nhà sản xuất nội bộ.

Là nghệ sĩ đầu tiên trong phòng làm việc, Nguyễn Bảo Lan cũng đã đạt được thỏa thuận hợp tác bằng miệng với họ và ký hợp đồng sau khi công ty của họ chính thức được thành lập.

Sau khi mọi chuyện được giải quyết, Phương Trí Thành cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, anh ta lắc chiếc chìa khóa trong tay: “Anh đi xe, lát nữa anh tiễn hai người nhé?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK