Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 907

Liễu Minh Hoa đã sợ hãi đến cực điểm, sau khi phẫn nộ gào thét xong câu này, cô ta lợi dụng một chỗ trống lập tức đứng dậy nhanh chóng lao thẳng về phía cửa.

Nhưng cô ta chưa kịp chạy được mấy bước, đã bị vệ sĩ của Tô Duy Nam túm lấy.

Hai vệ sĩ đó một trái một phải nhấc cô ta lên, trực tiếp ném trở lại Chỉ nghe thấy “râầm”một tiếng, lưng của Liễu Minh Hoa đập mạnh vào tường, cả người cô ta đau đớn, mắt mũi đều trở nên vặn vẹo.

“Đúng là một đứa trẻ bướng bỉnh!”

Tô Duy Nam cau mày, khóe miệng nở ra một nụ cười tàn nhãn.

Chỉ những người thân thiết nhất với anh ấy mới biết răng mỗi khi anh ấy thể hiện ra biểu cảm này đồng nghĩa với việc tâm trạng anh ấy đã cực kỳ không vui.

Người phụ nữ trước mặt chỉ sợ là gặp rắc rối lớn!

“Cô có biết cách sân bay hơn hai km là nơi nào không?”

Tô Duy Nam chậm rãi nói: “Có một khu ổ chuột. Trong khu ổ chuột, khắp nơi đều có người tị nạn vô gia cư. Đầy rẫy giết chóc bạo lực, nhưng thiếu một thứ duy nhất là phụ nữ. Mặc dù bây giờ cô đã biến dạng, khuôn mặt này không thể nhìn được.

Nhưng nói thế nào thì cấu tạo thân thể cô vẫn là phụ nữ? Đối với những người tị nạn lâu như.

vậy không có đụng vào phụ nữ mà nói, cô chắc là cũng rất được đón nhận đúng không?”

Nghe được lời này, Liễu Minh Hoa bỗng xuất hiện một dự cảm không lành, cô kinh hãi thốt lên: “Các anh muốn làm gì? Các anh muốn làm gì với tôi?”

Tô Duy Nam cười lạnh, nhưng trong ánh mắt càng lộ rõ sự cay nghiệt: “Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với khuôn mặt của cô, nhưng tôi tin rằng những.

người tị nạn kia chắc là rất hứng thú đổi với cô: “Sẽ không, anh không dám làm như vậy.

Nước M là một nước pháp trị. Các anh không.

dám đối xử với tôi như thế!”

“Hơ, nước M? Cho dù đây là nước Thiên Hoàng, tôi muốn xử lý cô, còn dễ hơn bóp chết một con kiến!”

Tiếng nói của Tô Duy Nam vừa thốt ra, hai vệ sĩ lập tức kéo cô ta dậy, trực tiếp lôi về phía cửa “Đừng! Cứu mạng, ai tới cứu tôi với, cứu mạng!”

Liễu Minh Hoa sợ hãi phát điên, cho dù có giấy dụa thế nào cũng vô ích.

Cô ta vừa bị kéo đến cửa, thì nghe thấy Tô Duy Nam ở phía sau đột nhiên nói “Chờ chút.”

Liễu Minh Hoa trong bụng mừng thầm, cho rằng Tô Duy Nam đã đổi ý nên vội vàng quay đầu nhìn lại Nhưng trong lúc này, chỉ nghe thấy Tô Duy Nam lạnh lùng nói: “Đúng rồi, tôi suýt nữa thì quên nhắc nhở cô, những người tị nạn đó cơ bản đều cùng nhau chia sẻ mọi tài nguyên, phụ nữ cũng không ngoại lệ, vì vậy tốt nhất cô đừng có mơ chạy trốn gì. Nếu như vậy, tôi không thể đảm bảo được cô còn có thể trở về nước Bạch Lạc đi kiện tôi nữa hay không. Mang đi! “

Những lời của Tô Duy Nam vừa dứt Liễu Minh Hoa trực tiếp bị dọa sợ tới mức hồn bay phách lạc, cô ta giống như điên cuồng gào khóc xin tha: “Tôi nói, tôi sẽ nói hết! Chỉ cần anh không.

đưa tôi tới đó, ta sẽ nói hết, cầu xin anh, cầu xin anhl”

Ánh mắt Tô Duy Nam như lưỡi dao sắc.

bén ác liệt, hai vệ sĩ vốn dĩ đang giữ Liễu Minh Hoa ngay lập tức buông ra và đứng sang một bên.

Liễu Minh Hoa rớt xuống, cô ta ngã quy xuống đất, bỗng nhiên che mặt, đau đớn khóc rống lên.

Mặc dù cô ta biết chỉ cần mình nói ra sự thật thì hậu quả sẽ vô cùng thê thảm, nhưng đối mặt với một Tô Duy Nam như vậy, đối mặt với sự uy hiếp và áp chế mạnh mẽ từ anh, tuyến phòng ngự tâm lý của cô ta cũng hoàn toàn bị sụp đố.

Gô ta thà bị Tô Duy Nam và Lệ Hữu Tuấn xử lý còn hơn bị đưa vào trong tay của nhóm người tị nạn kia để bọn họ giày xéo làm nhục.

Khó khăn lảm cuối cùng thì cô ta mới bình tĩnh lại, Liễu Minh Hoa khàn giọng nói: “Tô Kim Thư hiện tại đang ở bệnh viện.”

“Bệnh viện?”

“Đúng vậy, chính là ở bệnh viện, chính là bệnh viện nơi cô ấy đến khám thai.”

“Tại sao cô ấy lại đến đó?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK