Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 950

Hai người đứng cạnh nhau, khí chất và dung mạo của cả hai cũng cực kỳ xứng đôi với nhau, nhìn qua thì rất giống như là một cặp trời sinh.

Vốn dĩ, Erics tưởng rằng mình cướp đi Âu Mỹ Lệ rồi thì Tô Duy Nam sẽ không có bạn gái, chỉ có thể ngồi ngẩn ra một mình.

Nhưng anh ta chưa kịp vui vẻ thì đã nghe thấy người xung quanh lên tiếng thán phục.

Anh ta nhìn lại về phía những âm thanh đó.

thì thấy Tô Duy Nam đang nắm tay một cô gái phương Đông tuyệt đẹp, hai người đang nhẹ nhàng khiêu vũ ở sàn nhảy.

Dù là cách khiêu vũ hay là khí chất của hai người, hay là ánh mắt khi hai người nhìn lẫn nhau giống như trong mắt chỉ có mỗi đối phương, tất cả mọi thứ, tất cả mọi thứ nhìn đều rất chướng mắt.

Erics nhíu mày lại, cảm giác thành tự vừa mới đến thì đã hoàn toàn biến mất gần như không còn gì cả.

Chưa kịp nhảy xong điệu nhảy hiện tại, anh ta đã kiếm bừa một cái cớ để lẳng lặng rời đi.

Chẳng bao lâu sau, Mộ Mẫn Loan và Tô Duy Nam cũng đã nhảy xong một bài, Tô Duy Nam rót một cốc champagne, đưa cho cô: “Nhảy không tệ.”

Nhờ câu khen của anh, Mộ Mãn Loan nở một nụ cười chân thành từ tận đáy lòng.

Cô nhận lấy cốc champagne, cười ngọt ngào: “Cảm ơn”

Âu Mỹ Lệ đứng bên cạnh, nhìn Mộ Mẫn Loan một lúc rồi đi thẳng đến trước mặt Tô Duy Nam, duỗi tay ra với anh: “Hải, tôi có đủ vinh dự để mời anh nhảy.

một bài không?”

Nụ cười của Mộ Mẫn Loan lập tức cứng lại trong vài giây, nhưng sau đó cô cũng chỉ nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhấp một ngụm champagne Tô Duy Nam nhìn Âu Mỹ Lệ, biểu cảm của cô ta rất cố chấp, đồng thời cô ta còn đang nở một nụ cười rất nhiệt tình.

Nhìn thế này có vẻ như nếu Tô Duy Nam không chịu nhảy với cô ta một bài thì cô ta nhất định sẽ không chịu đi ra chỗ khác vậy.

“Được rồi.”

Tô Duy Nam khẽ gật đầu, sau đó đi theo cô ta vào sàn nhảy.

Mộ Mẫn Loan khẽ mím môi, cô biết rằng Tô Duy Nam đang sợ mình cảm thấy khó chịu.

Cô khẽ thở dài một hơi, sau đó tự thôi miên bản thân: Chẳng qua cũng chỉ là nhảy với nhau một bài thôi, đây là nghi thức xã giao.

rất bình thường, mình không cần phải quá để ý đến chuyện đó.

Vất vả lắm Mộ Mẫn Loan mới thuyết phục.

xong bản thân, cô nâng cốc rượu, quay người chuẩn bị quay về chỗ ngồi của mình Nhưng cô còn chưa kịp đi mấy bước thì đột nhiên cảm thấy tay mình trĩu xuống Cô nhíu mày lại, vừa quay người thì lại thấy người đàn ông tóc vàng mắt xanh tên Erics vừa nãy đang đưa tay ra chặn cô, không cho cô rời đi: “Hi, người đẹp phương Đông!”

Mộ Mẫn Loan là người rất chú trọng việc rèn luyện, cô chẳng những nghe hiểu tiếng Anh, mà còn có thể nói chuyện rất lưu loát”

Nhưng cô lại chẳng có chút thiện cảm nào với người đàn ông trước mặt, cô giả vờ như: không hiểu gì cá, lẳng lặng rút tay mình về: “Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói Nói xong, cô nhẹ nhàng quay người, chuẩn bị rời đi, nào ngờ Erics lại nhếch môi cười, lách người, cứ vậy đứng chặn trước mặt cô: “Gô không nói tiếng Anh cũng không sao, tôi biết chút tiếng Bạch Lạc.”

Mộ Mẫn Loan nhìn người đàn ông cao lớn, điển trai đứng chặn trước mặt mình, bỗng cảm thấy anh ta cực kỳ đáng ghét.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK