Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 971

Lúc này, hai mắt Lệ Hữu Tuấn đã đỏ như máu, ngay cả cánh tay anh đang bị ông Tư Đồ ‘Vũ nằm giữ cũng run rẩy không ngừng.

Ông Tư Đồ Vũ đã kiểm tra thông tin của người đàn ông này, và theo như ông ta biết, Lệ Hữu Tuấn thường lạnh lùng đến mức gần như không có cảm xúc.

Ánh mắt ông Tư Đồ đột nhiên trở nên có chút phức tạp, ông ta cau mày, thật lâu sau mới nói: “Cậu không thể vào, cô ấy sẽ mất tập trung nếu cậu đi vào lúc này”

Anh nhìn chằm chằm vào ông Tư Đồ, cuối cùng cũng dừng lại.

Anh thực sự không có thời gian để điều tra xem người đàn ông trung niên đột nhiên xuất hiện ở đây là ai, anh chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Tô Kim Thư trong phòng sinh.

Trong khoảng thời gian sau đó, mặc dù nét mặt của Lệ Hữu Tuấn rất bình tĩnh, nhưng đôi chân của anh ấy bắt đầu đi đi lại lại trong hành lang một cách không kiểm soát.

Dường như đây là cách duy nhất để anh trút bỏ sự lo lãng và căng thẳng trong lòng.

Tô Duy Nam vốn đang lo lắng, bây giờ nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn liên tục đi đi lại lại trước mặt mình, anh càng thêm hỗn loạn: “Được rồi được rồi, cậu đừng đi đi lại lại nữa, cậu đi đến nỗi tôi cũng chóng mặt rồi!”

Vào lúc này, có một tiếng hét kinh khủng từ phòng sinh vang lên, và mọi người đều có thể nhìn thấy cơ thể Lệ Hữu Tuấn đang run rẩy dữ dội.

“Lệ Hữu Tuấn, đồ khốn nạn, đau quái”

Nghe thấy tiếng gầm thét cuồng loạn của Tô Kim Thư, Lệ Hữu Tuấn không thể đứng vững được nữa, anh gần như lao ra cửa chỉ trong một bước chân, anh đập cửa và hét lên: “Anh ở đây, anh ở đây! Nếu em đau, chúng ta không sinh nữa, không sinh nữa!”

Khi nói câu này, anh đã khiến Mộ Mãn Loan bên cạnh dở khóc dở cười, làm sao có thể vì đau mà không sinh con ra được chứ?

Mộ Mẫn Loan vội vàng bước tới và an ủi: “Anh Lệ, anh để cô ấy hét vài tiếng đi, anh đừng làm loạn theo cô ấy nữa, làm sao có thể không sinh nữa được chứ?”

Vẻ mặt của Lệ Hữu Tuấn thoáng qua vẻ xấu hổ, và bàn tay đang đấm lên cửa đột nhiên dừng lại giữa không trung.

Lúc này, bác sĩ mở cửa phòng với một chậu máu.

Tất cả lao tới, Lệ Hữu Tuấn định xông vào thì bất ngờ bị bác sĩ chặn lại: “Này cậu, bây giờ cậu thực sự không vào được!”

Một cơn bão bùng lên trong mắt Lệ Hữu Tuấn, anh vẫn còn tức giận: “Không cho tôi vào, vậy thì bà nhanh bảo cô ấy sinh đi!”

Khuôn mặt của vị bác sĩ tối sầm lại, và cuối cùng trước khí chất mạnh mẽ của anh, bác sĩ chỉ có thể trả lời một cách yếu ớt: “Tuy rằng là con thứ hai, nhưng đứa bé hơi to, có lẽ cần chút một thời gian nữa”

Nói xong, bác sĩ nhanh chóng đóng cửa lại, rồi còn từ bên trong khóa cửa lại Sắc mặt Lệ Hữu Tuấn lúc này hơi trầm xuống, như thể anh vẫn đang suy nghĩ ý nghĩa thực sự trong lời nói của bác sĩ.

Đứa bé hơi to nên cần thời gian..

Đứa bé hơi to dẫn đến khó sinh?

Đột nhiên hoàn hồn, đôi mắt Lệ Hữu Tuấn lập tức cuộn lên giông bão, và anh tự lẩm bẩm vài lời: “Đứa nhỏ hơi lớn, đứa bé hơi lớn…

Anh lao người vào cửa, đập cửa như điên: “Giữ mẹ an toàn, giữ mẹ an toàn! Người trong phòng có nghe thấy không, giữ mẹ an toàn!”

Tô Duy Nam nhìn Lệ Hữu Tuấn đang choáng váng vì lo lắng, không thể tin được người đàn ông này bình thường là chỉ huy lính đặc nhiệm sao?

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK