Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 258: Em thích tôi thế nào đều hiện rõ trên mặt

Lệ Hữu Tuấn cứ nhìn cô như vậy mà không nói nên lời.

Da đầu Tô Kim Thư tê dại.

Cô hoàn hồn, quay đầu đi về phía dì Lưu: “Tôi đi hỏi xem chuyện gì đang xảy ra”

Ngay lúc cô đi qua người anh, Lệ Hữu Tuấn đột nhiên nắm cổ tay cô.

Tô Kim Thư kinh ngạc quay đầu lại: “Anh Lệ?”

Lệ Hữu Tuấn khẽ tiếp ôm cô vào lòng: “Tôi nghe nói rằng hệ thống máy tính có vấn đề. Sẽ mất một vài ngày để hoàn thành các thủ tục.”

Tô Kim Thư bày ra vẻ mặt nghỉ ngờ: “Xảy ra lỗi hệ thống?”

Lệ Hữu Tuấn gật đầu, vươn tay nhéo cäm cô, khóe miệng khế giật: ật khóe miệng, trực “Tôi phải làm sao đây? Phải đợi vài ngày nữa em mới được đưa vào cây gia phả nhà tôi. Nghĩ đến thôi cũng hơi chán nản.”

Anh chàng này không bao giờ nói lời mật ngọt yêu đương, nhưng những lời mà anh nói ra lại khiến Tô Kim Thư đỏ bừng mặt.

Cô ngượng ngùng đưa tay ra đẩy anh: “Đáng ghét! Anh buông ra đi. Đây là nơi công cộng, để người khác nhìn thấy xấu hổ lắm”

“Được, vậy chúng ta đến một nơi riêng tư: Nói xong, anh trực tiếp nắm tay Tô Kim Thư, xoay người rời đi.

Tô Kim Thư bị anh kéo đi về phía trước, cô không nhịn được quay đầu lại phía sau nhìn: “Anh Lệ, thật sự không cần hỏi cô kia, khi nào thì sửa chữa xong hệ thống sao? Nếu có thể, chúng ta ở đây chờ một lát”

“Không, tôi để số điện thoại lại rồi, cô ấy sẽ thông báo cho tôi khi nào có thể làm thủ tục”

“Vậy à…

Giọng Tô Kim Thư hơi bị bóp nghẹt.

Không biết lý do tại sao, vừa rồi khi nhìn lại, cô luôn cảm thấy ánh mắt của bà cô kia có vẻ hơi kỳ quái khi nhìn cô.

Sau khi hai người lên xe, Lục Anh Khoa từ từ khởi động xe.

Tô Kim Thư quay đầu nhìn tấm biển lớn của Cục Dân chính đang dần đi xa, ánh mắt đờ đẫn.

Rõ ràng là cô đã bị anh chàng Lệ Hữu.

Tuấn này lừa đến đây, hiện tại thủ tục vẫn chưa hoàn thành, cô nên vui mừng mới đúng chứ.

Nhưng không hiểu sao lại có nỗi chua xót ở một góc nào đó trong tim cô.

Thậm chí còn có một chút thất vọng?

Lệ Hữu Tuấn quay đầu lại, ánh mắt nhàn nhạt nhìn vào cô.

Từ góc nhìn của anh, có thể thấy cảm giác không nỡ trên khuôn mặt của Tô Kim Thư.

Một bóng tối lóe lên trong mắt đại bàng, nhưng nó chỉ thoáng qua Anh nghiêng người vươn tay véo cằm cô: “Sao? Thất vọng vì chưa hoàn thành thủ tục à?”

Mặt Tô Kim Thư đỏ bừng, cô nhanh chóng rời mắt: “Ai nói như vậy, anh không hề bàn vớ chuyện này. Tôi không thèm tới đây, bây giờ tôi vui còn không kịp nữa là!”

“Thật không?”

Nghe giọng điệu của Lệ Hữu Tuấn hơi lạnh đi, Tô Kim Thư chỉ cảm thấy trái tim mình chùng xuống.

Cô cúi đầu, giọng nói càng ngày càng nhỏ: “Đương, đương nhiên là thật.”

Lệ Hữu Tuấn nắm cằm cô, buộc cô phải ngẩng lên nhìn mình.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, một nụ cười xấu xa xuất hiện trên khóe miệng anh ta: “Cô gái nhỏ khẩu xà tâm phật này, em thích tôi nhiều như thế nào đều viết rõ trên mặt, em không biết sao?”

“Bùm!”

Tô Kim Thư chỉ cảm thấy khuôn mặt mình bất giác đỏ bừng lên, có vẻ như khói sắp bốc ra từ trên đầu.

Cô lên tiếng, suýt nữa thì cắn vào lưỡi: “Tôi, tôi không có.”

“Em có biết tôi đối phó với những người cứng miệng như thế nào không?”

Tô Kim Thư ngơ ngác läc đầu, “Tôi không biết”

“Hôn cho đến khí tâm phục khẩu phục.”

Ngay khi giọng nói của Lệ Hữu Tuấn dừng lại, anh cúi đầu xuống, trầm ổn hôn môi cô.

Anh vòng qua eo cô để ngăn cô lùi lại, như muốn ôm cả người cô vào bên trong mình.

“Ưm.° Ngay khi Tô Kim Thư đang choáng váng và sắp đứng không vững, người đàn ông cuối cùng cũng buông cô ra Cô choáng váng và thở hổn hển trong vòng tay anh.

Anh chàng này bị sao vậy?

Có vẻ như sau khi ra khỏi Cục Dân chính, có điều gì đó không ổn xảy ra với anh.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi vang lên.

*Ting tỉng ting, ting ting ting…”

Lệ Hữu Tuấn nhìn lướt qua màn hình, là trợ lý Lâm.

Anh vô thức liếc nhìn Tô Kim Thư và nhấn nút trả lời: “Tìm được chưa?”

“Vâng, ông chủ, đã tìm được.”

Một bóng sát khí xẹt qua mặt Lệ Hữu Tuấn: “Người đang ở đâu?”

“Ẩn trong một biệt thự ở ngoại ô nhà họ Lê”

“Tôi biết rồi, tới đây ngay lập tức.”

Nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn cúp điện thoại với khuôn mặt lạnh lùng, Tô Kim Thư thò đầu ra khỏi vòng tay anh: “Anh Lệ, ở công ty có chuyện gấp phải giải quyết sao?”

Lệ Hữu Tuấn gật đầu.

Tô Kim Thư suy nghĩ một chút, “Thôi, để tôi xuống xe ở ngã tư phía trước. Tôi đang định đến hiệu sách phía trước mua vài cuốn.”

“Được.”

Sau khi xuống xe, Tô Kim Thư đi dạo một vòng trong hiệu sách, chọn hai cuốn sách rồi đi ra.

Khi đang đợi taxi bên đường, cô bất ngờ bị một người va phải.

Người đàn ông nhất thời không thèm để ý, liền đâm thẳng vào người Tô Kim Thư.

“Bịchl”

Tất cả sách trên tay cô đều bị hất tung và rơi xuống đất.

“Xin lỗi xin lỗi.”

Người đàn ông ngồi xổm xuống để giúp cô nhặt sách.

Tô Kim Thư cảm thấy giọng nói này có vẻ quen thuộc.

Khi cô nhìn lên, thì thấy rằng đó là Liễu Mộng Ngân Có một vết sẹo lớn trên trán của cô ta, rất xấu xí, ngoài ra còn có nhiều vết sẹo trên vùng da tiếp xúc, mặt mũi cô ta vàng sậm, u ám, trông rất hốc hác.

Nhìn cô ta giống như một bà cô ở độ tuổi bốn mươi.

“Liễu Mộng Ngân, sao lại là cô?” Tô Kim Thư ngạc nhiên nhìn cô ta.

Liễu Mộng Ngân sững sờ một lúc, và chết lặng sau khi nhìn thấy Tô Kim Thư.

“Có chuyện gì với cô vậy?”

“Tô, Tô Kim Thư…”

Sau khi nhìn thấy Tô Kim Thư, Liễu Mộng Ngân đã sững sờ trong vài giây.

Nhưng chẳng mấy chốc, cô ta như vừa nhìn thấy ma, đột nhiên ngã xuống đất, bò lổm ngổm bỏ chạy.

“Liễu Mộng Ngân!

Tô Kim Thư luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn nên vội vàng đuổi theo.

Chân của Liễu Mộng Ngân bị thương, cô †a chạy khập khiêng Cô ta hoàn toàn không thể chạy thắng Tô Kim Thư, nên đã bị vượt qua trong một vài bước.

“Liễu Mộng Ngân, nói cho tôi biết, cô có ở cùng với Cố Đức Hiệp không?”

Tô Kim Thư bước tới, nắm lấy cánh tay cô ta, lạnh lùng hỏi.

Cố Đức Hiệp đã làm quá nhiều điều ghê tởm với cô, còn hại Lệ Hữu Tuấn suýt chết.

Nếu có cơ hội tìm được anh ta, cô nhất định sẽ báo thù.

Liễu Mộng Ngân bộ dạng xấu hổ.

Cô ta che mặt và lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi không biết, tôi thực sự không biết, đừng hỏi tôi”

“Cô đang nói dối! Cô cùng anh ta làm những chuyện gian díu, làm sao có thể không biết anh ta đang ở nơi nào.”

“Tôi thực sự không biết!”

Liễu Mộng Ngân kinh hãi ngồi xổm trên mặt đất, cả người run lên: “Lúc đó, Cố Đức Hiệp bị gấy chân. Cơ thể bị gỗ đâm, thận bị vỡ, vì thế nên đã lấy một quả thận của tôi. Sau này, chân của anh ấy không chữa khỏi được, anh ấy còn định đánh gãy chân tôi…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK