Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 895

Nhưng nếu ngay cả tính mạng của Tô Kim Thư không còn thì Ba ngày tiếp theo, tất cả mọi người đều biểu hiện rất bình thường, không có sự khác thường nào.

Mà hình như Tô Kim Thư cũng bị bọn họ giấu diếm ổn, mỗi ngày cô đều trải qua rất hài lòng.

Buổi sáng, cô sẽ chào hỏi với em bé, nói chào buổi sáng với nó.

Buổi tối trước khi ngủ, cô cũng sẽ lôi kéo hai anh chị nói chào hỏi với bé con, chúc bé ngủ ngon.

Chỉ có một điểm khác biệt, dường như cô lại càng dính lấy Lệ Hữu Tuấn hơn lúc trước.

Cho dù Lệ Hữu Tuấn đi đâu cô cũng sẽ nhất quyết đi theo bằng được.

Cho dù là nơi công cộng hay trong trang viên, nhưng chỉ cần là điều cô muốn, sẽ không chần chừ gì mà hôn trộm một cái lên môi Lệ Hữu Tuấn.

Với tình trạng phá phách như vậy của Tô Kim Thư, Lệ Hữu Tuấn thật sự không có cách nào.

Thời gian ba ngày trôi qua rất nhanh.

Trong ba ngày qua, dường như Tô Kim Thư trải qua rất rất hài lòng.

Cô luôn không biết kìm chế mà nhắc đến chuyện tương lai, mặc kệ là lúc hai người đang đi bộ, lúc ăn cơm hay ngay cả lúc hai người ôm nhau ngủ.

“Ông xã, anh đã nghĩ ra tên gì để đặt cho con của chúng ta chưa?”

Lúc ngủ, Tô Kim Thư dựa vào trong lòng Lệ Hữu Tuấn, đột nhiên ngẩng đầu.

Lệ Hữu Tuấn hơi bị bất ngờ, nhưng anh vẫn rất thành thật như mọi khi lắc đầu: “Tạm thời anh vẫn chưa nghĩ đến”

Tô Kim Thư cảm thấy hơi tiếc nuối “À thế à..”

Cô cẩn thận dùng tay mình, dùng ngón tay trỏ vẽ những vòng tròn trên ngực Lệ Hữu Tuấn: “Em đã nghĩ ra được tên mụ cho dưa nhỏ rồi, nếu là con gái thì sẽ gọi là Viện Viện, nếu là con trai thì sẽ gọi là Đoàn Đoàn, tên thật thì sẽ để cho anh nghĩ”

Lệ Hữu Tuấn cầm tay cô, ánh mắt hơi phức tạp.

Tròng mắt Tô Kim Thư xoay tròn, lật một cái đã ngồi lên trên người của anh.

Hai tay cô chống lên bả vai của Lệ Hữu Tuấn, cao ngạo nhìn từ trên xuống anh: “Ông xã..”

Lúc Tô Kim Thư nói chuyện, giọng nói rất êm ái, giống như đang làm nũng vậy.

Thấy cô như vậy, Lệ Hữu Tuấn cũng không kìm được trong ngực anh nóng lên: “Ừ, anh đây”

“Anh có nhớ… Đã bao lâu rồi chúng ta không có cái kia không?”

Lệ Hữu Tuấn kéo hông của cô, không cho cô đè lên bụng mình: “Bây giờ tháng của em đã lớn lắm rồi, không được”

“Nhưng người ta nhớ anh lắm đó”

Sau khi Tô Kim Thư bị từ chối, lập tức đã chuyển sang hình thức làm nững.

Cái đầu nhỏ kia cứ một mực lao vào trong lòng anh, cơ thể cũng không chịu yên ổn giấy dụa.

“Được, nghe lời đi.”

“Không thích, em không nghe, bây giờ chạm cũng không chạm vào người ta, có phải anh chê em mang thai trở nên xấu xí, dáng người thay đổi phải không?”

“Anh xeml Anh không nói gì tức là đang ngầm thừa nhận rồi! Đàn ông các anh đều giống nhau hết, trước khi kết hôn thì nói chuyện lọt tai lắm, sau khi kết hôn thì..”

Lời oán trách của Tô Kim Thư còn chưa kịp nói xong, miệng đã bị chặn lại giây sau đó, cô chỉ cảm thấy một trận trời đất đảo lộn.

Nhìn thấy ánh mắt của Lệ Hữu Tuấn có vẻ hơi mất khống chế, Tô Kim Thư chẳng những không lộ ra vẻ mặt sợ hãi, ngược lại dương dương đắc ý ôm lấy cổ của anh.

“Ông xã, em yêu anh..”

Lệ Hữu Tuấn nhìn cô, trong lòng có trăm nghìn lo lắng, một giây sau đó đã bị quẳng đi mất hút.

Giờ phút này anh chỉ muốn bình yên cảm nhận mặt chân thật nhất của Tô Kim Thư.

Vẻ đẹp của cô, sự hồn nhiên của cô, tất cả mọi thứ của cô.

Bóng đêm từng chút trở nên sâu sắc hơn, lúc này Lệ Hữu Tuấn không muốn nghĩ đến cái gì nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK