Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 986

Sau khi Lệ Hữu Tuấn và Tô Kim Thư lên máy bay, đứa bé trong tay anh đã ngủ một giấc, và khóc khi tỉnh dậy.

Lệ Hữu Tuấn không thế nhịn được, mặc dù Tô Kim Thư đã tháng ở cữ nhưng Lệ Hữu Tuấn không muốn cô ôm đứa bé mọi lúc, để tránh sau này bị đau lưng, Vì vậy anh đã rất mất công dỗ dành để đứa bé nín khóc, đứa bé chỉ nhìn chằm chằm bằng một đôi mắt to tròn, nghẹn ngào nức nở.

nhìn xung quanh “Chồng, mau đưa con cho eml”

Tô Kim Thư thấy đứa bé nín khóc thì có chút lo lắng muốn bế con về Mỗi lần đứa bé này khóc đều kêu gào rất đau lòng, nước mắt nước mũi còn nhiều hơn gấp bội.

Sau khi ôm lấy đứa trẻ, Tô Kim Thư bắt đầu lau khuôn mặt nhỏ bé nhầy nhụa ấy.

‘Vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn cau mày đứng ở bên cạnh, cố ý liếc anh một cái, vươn tay nhẹ nhàng sờ sờ chóp mũi của đứa nhỏ, có thể thấy được cái mũi nhỏ.

nhăn lại khó chịu của cậu bé.

Đôi mắt Tô Kim Thư sáng lên và cô nhìn Lệ Hữu Tuấn đầy phấn khích: “Mau lên ông xã, hình như đứa bé đang cười!”

Lệ Hữu Tuấn bước tới, chỉ thấy đứa bé trong vòng tay Tô Kim Thư đang nheo mắt, có vẻ là một nụ cười thực sự.

“Đứa bé nhỏ như vậy làm sao có thể cười?”

Lệ Hữu Tuấn không khỏi nhíu mày, anh có.

thể thấy Tô Kim Thư đang nhìn đứa trẻ với ánh mắt trìu mến.

Và từ khi ôm đứa bé, trong mắt cô không còn anh nữa.

Nghĩ rằng trong tương lai sẽ có một tên khốn khác cướp vợ với mình, Lệ Hữu Tuấn không hiểu sao càng thêm bất mãn với đứa trẻ trong lòng cô.

“Rõ ràng là con biết cười mà, được chứ?

Anh nhìn con trai chúng ta có đôi mắt to như.

vậy, lớn lên hẳn sẽ là một anh chàng đẹp trai!”

Nghe giọng nói ngọt ngào của Tô Kim Thư, Lệ Hữu Tuấn càng thêm ghen †ị.

Anh bước tới và liếc nhìn đứa bé, cong môi nói: “Toàn nước mắt nước mũi, đẹp ở đâu chứt”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Kim Thư tối sầm lại, cô ngẩng đầu lên và nhìn Lệ Hữu Tuấn một cách hẳn học.

Chỉ là cô chưa kịp nói ra lời mắng mỏ, đứa bé trong tay cô dường như đã hiểu cha đang chê mình, cậu bé cong môi, đột nhiên bật khóc.

Tô Kim Thư trở nên lo lắng khi nhìn thấy cảnh tượng này, vốn dĩ cô đang ngồi ở phía sau chuyên cơ, nhân viên phục vụ đã bị cô ngăn cách ở phía trước, lúc này chỉ còn lại có Lệ Hữu Tuấn đang nhìn cô một cách háo hức.

Tô Kim Thư đưa tay định cởi cúc quần áo, nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó: “Con đói rồi, sao anh còn không ra ngoài?”

Lệ Hữu Tuấn cúi đầu, có thể nhìn thấy làn váy hơi vén lên của cô, lộ ra một mảnh da trằng nhỏ.

Để thuận tiện cho việc cho con bú, cô ăn mặc rất thoáng mát.

Bây giờ nhìn thấy đứa con bé bỏng trên tay, nheo mắt nhìn ngực cô, Lệ Hữu Tuấn mắt đỏ lên.

Anh bước tới, trực tiếp ngồi bên cạnh Tô Kim Thư.

Nhìn thấy anh như vậy, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Kim Thư đỏ bừng, cô trừng mắt nhìn Lệ Hữu Tuấn và thốt lên: “Tại sao anh còn ngồi xuống?”

Lệ Hữu Tuấn liếc nhìn cô, và chỉ tay vào.

ngực cô: “Cái này của anh”

Tô Kim Thư không nói nên lời, trợn mắt đưa tay đỡ trán: “Lệ Hữu Tuấn, anh có thể đừng làm loạn nữa đuọc không, nếu con đói khóc, anh chết với eml”

“Em cho con ăn đi, anh không ngăn cản em cho con ăn”

Lệ Hữu Tuấn cử động cơ thế, nhưng anh không hề có ý định rời đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK