Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1021

Tô Kim Thư không thể không hỏi: “Tập đoàn Lê Hoa liệu có tổ chức một buổi họp báo sôi nổi cho nữ diễn viên mới của họ dưới vỏ bọc của bữa tiệc rượu này không?”

Lệ Hữu Tuấn không thể không liếc nhìn cô nhiều hơn, và khóe miệng anh cong lên: “Bây giờ em càng ngày càng học khôn ra rồi đấy. Nếu em không muốn đi, thì anh sẽ không đưa em đến đó.”

“Đừng đừng! Ai nói em không muốn đi?

Tất nhiên là em phải đi rồi! Hơn nữa em phải đi cùng với anh! Đừng tưởng rãng em không biết người mới mà họ nói là ai, chính là người yêu cũ của anh…”

Trước khi cô có thể lấm bẩm xong, khuôn mặt đó đột nhiên bị bàn tay của Lệ Hữu Tuấn véo.

Tô Kim Thư ngẩng đầu lên, hai người nhìn nhau.

Lệ Hữu Tuấn nhìn cô ấy với đôi mắt sâu thắm: “Tình cũ thì không phải, nhưng có một vết chu sa trong lòng!”

Vết chu sa?

Ngay khi Tô Kim Thư nghe thấy ba từ này, cô đột nhiên tức giận, cau mày và nhìn chăm chằm vào anh đầy đe dọa: “Hừ, Lệ Hữu Tuấn, anh dám giấu em khắc cốt ghi tâm với người khác sao? Mau nói cho em biết cô ta là ai, xem em giết cô ta thế nào!”

Lệ Hữu Tuấn thích thú với vẻ ngoài giả tạo của mình: “Như vậy sẽ không được, nếu em giết người đó, anh sẽ không có vợ, con anh cũng không có mẹ!”

Tô Kim Thư choáng váng, và phải mất một thời gian dài để nhận ra rằng anh chàng Lệ Hữu Tuấn này lại đang nói mấy lời mật ngọt!

Trời ơi, thế giới đã thực sự thay nghị lại Lệ Hữu Tuấn hồi đó rất lạnh lùng!

Nhưng bây giờ khi nói những lời mật ngọt, mặt không đỏ và tim không đập, lòng bàn tay không run!

Nhưng tại sao Tô Kim Thư lại thấy thích đến vậy?

Lệ Hữu Tuấn nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên khóe miệng Tô Kim Thư nên chuyển chủ đề sang chủ đề chính: “Nếu em muốn đi dự tiệc rượu với anh thì nhớ xử lý trước những thứ xung quanh em nhé?”

“Em biết rồi!”

Trước khi màn đêm buông xuống, Tô Kim Thư lại cho Tiểu Việt ăn. Cô đứng trước cửa sổ vừa ngâm nga một bài hát thiếu nhị, vừa cẩn thận vô về cậu bé.

Không mất nhiều thời gian, anh chàng nhỏ bé đã nép vào vòng tay của mẹ, ngửi thấy mùi sữa trên cơ thể mẹ và chìm vào giấc ngủ một cách bình thản.

Ngay khi Lệ Hữu Tuấn nhìn thấy cậu bé đã ngủ, anh đã gửi cậu bé sang phòng bên cạnh.

Để tiện cho việc chăm sóc, đến tối Lâm Mộc sẽ đưa cậu bé sang ngủ phòng bên cạnh để Tô Kim Thư được nghỉ ngơi thật tốt.

Tô Kim Thư mặc quần áo xong, định mở máy tính lên để phác thảo hợp đồng thì bất chợt mắt cô đen lại, máy tính trống trơn: “Ơ, có chuyện gì vậy? Máy tính của em!”

Ngay khi Tô Kim Thư nhìn lên, cô thấy Lệ Hữu Tuấn đang đứng ở mép ghế sofa, tay phải vẫn đang kéo ổ cảm điện, với vẻ mặt thờ ơ.

“Ơ, anh làm gì vậy? Em tưởng máy tính bị hỏng!”

Tô Kim Thư mắng một câu, còn định bước tới chộp lấy.

Lệ Hữu Tuấn cao hơn cô một cái đầu, anh giơ cánh tay của mình lên, Tô Kim Thư dù có nhảy thế nào cũng không thể lấy được.

Cô tức giận: “Lệ Hữu Tuấn, anh muốn làm gì?”

Lệ Hữu Tuấn nhàn nhã nhìn cô chảm chăm, hồi lâu mới nói được: “Nhớ em”

Nhớ em?

Tô Kim Thư sững sờ một lúc, chợt tỉnh lại, khuôn mặt xinh xắn ửng hồng: “Nhớ cái gì, đừng nghĩ lung tung!”

Dù sao, cô biết rằng chỉ cần Lệ Hữu Tuấn ở đây đêm nay, cô sẽ không thể nghĩ đến việc làm việc!

Vì vậy cô xoay người năm trên giường, lười nói chuyện với anh tiếp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK