Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 846

Anh ta đưa tay vuốt vuốt đầu Tô Kim Thư: “Muốn để cô ấy làm chị dâu của em hay không, còn phải chờ cô ấy tỉnh lại trước đã, anh mới có thể cho cô ấy một cơ hội cân nhắc khác”

Tô Kim Thư tức giận đem tay anh ta đẩy xuống: “Thật sự là vịt chết rồi còn mạnh miệng!”

Tô Duy Nam ánh mắt tối sầm lại: “Anh đi đây”

Sau khi nhìn Tô Duy Nam lên máy bay, Tô Kim Thư có chút ngốc nghếch trở về, đứng tại nơi cách máy bay khoảng năm mươi mét có hơn ngừng lại, đứng xa xa nhìn.

Mấy phút về sau, một chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen liền dừng tại cách bên cạnh Tô Kim Thư không xa.

Nghe được tiếng động cơ ô tô vang động, Tô Kim Thư quay đầu nhìn sang, thình lình nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn từ trên xe đi xuống.

Anh mang một cái kính râm màu đen, mặc bộ tây trang màu đen, cả người lộ ra vẻ anh tuấn vô cùng thẳng tắp mà cao ngạo.

Cho dù là đứng tại bên kia lời nào cũng không nói, thì khí tức quý tộc cũng có thể tự nhiên bộc lộ.

Tô Kim Thư nhìn đến hai mắt phát sáng, vội vàng đi tới: “Ông xã, anh đã đến rồi!”

Lệ Hữu Tuấn tháo kính râm xuống, trong nháy mắt anh nhìn về phía Tô Kim Thư kia, ánh mắt vốn dĩ vô cùng lạnh lẽo cứng rắn cũng biến thành dịu dàng: “Làm sao còn đứng ở nơi này?”

Tô Kim Thư nghiêng đầu nhìn xem hắn: “Anh trai đã lên máy bay, máy bay đang chuẩn bị cất cánh, anh tới chậm rồi”

Lệ Hữu Tuấn nhìn máy bay. chút: “Không phải còn chưa có cất cánh sao?

Không muộn”

Nói đến đây anh trực tiếp nắm tay Tô Kim Thư hướng phía máy bay bên kia đi tới. Tô Kim Thư bị lôi lôi kéo kéo rất nhanh liền đi tới gần bên máy bay.

Cuối cùng lại bị Lệ Hữu Tuấn nắm tay kéo đến cửa lên máy bay, cô thấy có chút sai sai dừng bước: “Máy bay lập tức cất cánh rồi, chúng ta bây giờ đi lên làm gì vậy?”

“Không phải nói muốn tiễn anh trai của em sao? Anh không lên chỗ đó thì thế nào lại tính là tiễn rồi được.”

Lệ Hữu Tuấn căn bản không coi lời của Tô Kim Thư là chuyện gì to tát, trực tiếp nắm tay cô bước lên máy bay.

Tô Duy Nam đã ngồi xuống liếc mắt liền thấy được mặt mũi Tô Kim Thư mơ hồ đi theo sau lưng Lệ Hữu Tuấn kia. Anh ta nhíu mày, mười phần không vui quét mắt nhìn anh một cái “Đến trễ năm phút”

Lệ Hữu Tuấn không có trả lời vấn đề của anh ta, mà trực tiếp tìm vị trí đối diện anh ta ngồi xuống, thuận tay nhấn Tô Kim Thư vào chỗ ngồi bên cạnh.

Tô Duy Nam một bên ưu nhã uống rượu đỏ, một bên uể oải nhìn anh: “Đây là dự định làm gì tiếp?”

Lệ Hữu Tuấn khom lưng thay Tô Kim Thư thắt dây an toàn lại, sau đó nhìn quét qua Thomas một chút: “Có thế bay lên rồi”

“OK”“

Cửa cabin rất nhanh liền bị đóng lại, cả người Tô Kim Thư trong nháy mắt kinh ngạc.

đến ngây người, thẳng đến máy bay cất cánh bình ổn vô cùng, cô mới hồi phục tỉnh thần lại: “Không đúng, không phải nói chúng ta là đến để tiễn người sao? Làm sao… Làm sao trực tiếp tiên đến trên máy bay vậy chứ?”

Tô Duy Nam hai tay cùng đặt ở trên căm, mười phần nghiền ngẫm mà nhìn xem Lệ Hữu Tuấn: “Chuyện này lại là thế nào đây?”

Lệ Hữu Tuấn ngược lại yên tâm thoải mái: “Đi chùa máy bay, nếu như anh đã xài chùa sân bay của tôi, tôi liền đi chùa máy bay của anh, như vậy mọi người mới xem như hòa nhau”

Trong đầu Tô Kim Thư tận đến giờ phút này vẫn là trống rỗng, cô trợn mắt há mồm nhìn qua Lệ Hữu Tuấn: “Ông xã, chúng ta cũng cùng đi nước M sao?

“Hiện tại hối hận cũng không kịp nữa rồi”

“Không phải không phải, em chỉ là thấy đây cũng quá đột nhiên, em cái gì cũng không mang, thẻ căn cước của em, hộ chiếu, còn có quần áo của em nữa ..”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK