Mục lục
Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 923

Lần này giọng nói của Tô Kim Thư trở nên mềm mại hơn rất nhiều, mặc dù là không gặp được bọn họ, chí ít cũng nên để cho mình thông báo một tiếng, để cho bọn họ biết mình cũng không gặp chuyện không may, cái này cũng có thể chứ?

“Cô Tô, chuyện này thì vô cùng xin lỗi, tôi không thể làm chủ”

Trên mặt ông Hồng vẫn mang theo nụ cười khách sáo, thế nhưng ông ta lại không chút do dự mà từ chối thỉnh cầu của Tô Kim Thư: “Bởi vì tôi chỉ là quản gia nơi này, tôi thật sự không có cách làm chủ chuyện này”

Tô Kim Thư nghe đến đó, thì đột nhiên có một loại cảm giác vô lực dâng lên.

Tô Kim Thư lại không nổi giận, n mà đi vài bước ra ban công, ngơ ngác nhìn biển cả xa xa mênh mông bát ngát, không hề nhúc nhích.

Thẳng đến khi người làm nữ lại đưa đồ chuẩn bị xong tới một lần nữa.

Ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, chẳng cần ông Hồng mở miệng khuyên nhủ, Tô Kim Thư đã trực tiếp xoay người đi tới cạnh bàn ăn.

Tô Kim Thư kéo ghế ra yên lặng ngồi xuống, bắt đầu ăn.

Thấy Tô Kim Thư đột nhiên trở nên phối hợp như vậy, các người làm nữ này thậm chí còn có ông Hồng đều trở nên không quá quen trong lúc nhất thời.

Khi ông Hồng nhìn thấy dáng vẻ yên lặng, nghe lời của Tô Kim Thư, thì đột nhiên cảm thấy hơi không đành lòng.

Đến khi những người làm nữ này đều rời khỏi, ông Hồng mới mở miệng nói: “Gô Tô, một tuần sau sẽ có thuyền nhập cảng, đến lúc đó ngài Z sẽ tới thăm cô. Nếu như cô có nghỉ vấn gì, hoặc là có yêu cầu gì thì đều có thể hỏi ngài Z. Tuy nhiên trước đó, tôi hy vọng cô có thể bảo trọng thân thể”

Tô Kim Thư ngây ra một lúc, dừng động tác trong tay, ngẩng đầu lên nhìn ông Hồng.

Chỉ thấy ông Hồng vô cùng có lễ phép gật đầu: “Coi như cô dùng tuyệt thực để kháng nghị, đến lúc đó chúng tôi cũng có thể mời bác sĩ truyền dinh dưỡng cho cô, vì sao cô không thể yên tâm ở chỗ này và chờ đến một tuần sau?”

Nói xong những lời này, ông Hồng trực tiếp xoay người rời đi.

Tô Kim Thư cắn đôi môi thật chặt, mình thật sự là quá lo lắng cho Lệ Hữu Tuấn và Tô Duy Nam, còn có hai đứa bé kia của mình, cho nên vốn không có lòng ham muốn gì Nhưng không biết vì sao, vào thời điểm vừa rồi, Tô Kim Thư đột nhiên đã nghĩ thông suốt.

Vì những người này có thể bắt mình qua đây, nhưng lại dàn xếp mình ở trên đảo biệt lập này mà thận trọng hầu hạ, thì sẽ không khiến mình dễ dàng chết như vậy.

Vì đứa bé trong bụng, Tô Kim Thư cũng phải sống tốt.

Hoặc là tìm cách chạy đi, hoặc là chờ Lệ Hữu Tuấn và anh trai tới cứu mình “Con yêu, con yên tâm, mẹ nhất định sẽ ngoan ngoãn ăn uống, nhất định con cũng phải thật khỏe mạnh!”

Tô Kim Thư cúi đầu khẽ vuốt vuốt bụng của mình.

Sau khi ngoan ngoãn ăn uống xong, Tô Kim Thư bước ra khỏi tòa lâu đài. Đây là lần đầu tiên Tô Kim Thư bước ra khỏi lâu đài này tự sau hơn một tuần đến đây.

Mọi người nhìn thấy Tô Kim Thư thì đều vô cùng lễ phép chào hỏi, hơn nữa cơ hồ là trong ánh mắt của mọi người đều tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Người thiếu nữ kia đang đứng đón gió trong tà áo dài trắng, mái tóc đen mượt rối tung xõa trên bờ vai.

Tuy các đường nét trên khuôn mặt của Tô Kim Thư không sâu giống như người phương Tây, nhưng cũng vô cùng tinh xảo, nhìn mà có một loại cảm giác cảnh đẹp ý vui.

Trong tuần tiếp theo, cơ hồ là Tô Kim Thư thay đổi tính khí vô cùng táo bạo ban đầu, bắt đầu hòa đồng với người làm nữ trong lâu đài.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK