Mục lục
Nghe Được Tiếng Lòng Của Tổng Tài Mặt Lạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không kịp nghĩ ngợi và nói năng gì nhiều nữa, Triệu Chân Tâm phóng vọt tới, giật phăng cái ly ấy lại. Thái Cẩn Ngôn sửng sốt, và rồi bi ai mà không dám biểu hiện ra. Gương mặt của hắn vẫn lạnh ngắt, nhưng ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào cái ly vừa bị “cướp lại” kia. Một nỗi tủi thân vô hạn nhanh chóng lan tỏa ra trong tâm hồn của hắn, nhấn chìm tinh thần của hắn vào một vũng cảm xúc tiêu cực.

[Quả nhiên…]

- Không phải!

Triệu Chân Tâm vội vã lên tiếng, ngắt ngang tiếng lòng của Thái Cẩn Ngôn, không để cho hắn nghĩ ngợi linh tinh thêm nữa. Cậu hít mạnh một hơi, quyết định dũng cảm nói ra sự thật:

- Tôi không phải muốn đòi lại ly nước, không cho anh uống. Tôi… chỉ là… tôi… ban nãy hình như tôi đã để hơi nhiều chanh, rất chua, không tốt cho dạ dày của anh.

Thái Cẩn Ngôn vẫn thần gương mặt không cảm xúc ra nhìn Triệu Chân Tâm mà trong đâu trắng xóa, không nghĩ được gì. Hắn dường như hiểu ra Triệu Chân Tâm đang nói gì, nhưng lại dường như chưa hiểu, chưa dám hiểu. Triệu Chân Tâm bất lực thở hắt ra. Cậu biết rằng nếu mình không nói rõ ràng cụ thể thì gã ngốc lạnh lẽo như tảng băng trôi này sẽ không hiểu được. Triệu Chân Tâm chớp mắt, né tránh ánh nhìn của Thái Cẩn Ngôn, nói nhanh:

- Tôi… tôi sẽ thêm mật ong vào để giảm bớt độ chua rồi đưa lại cho anh.

Nói rồi, Triệu Chân Tâm hối hả bước ra ngoài, đi như chạy xuống bếp. Gương mặt của cậu đã nóng bừng rồi, chắc chắn là đã đỏ ửng hết cả lên rồi. Triệu Chân Tâm lúng túng không ngờ rằng bản thân lại dễ tỏ ra xấu hổ như thế trước mặt của Thái Cẩn Ngôn. Không biết tên ngốc tảng băng kia có chê cười cậu hay không nữa.

Thật ra thì Triệu Chân Tâm đã lo nghĩ quá thừa rồi. Đừng nói hiện tại Thái Cẩn Ngôn đang cứng đơ hết cả người, đờ đẫn luôn tâm trí, vốn không thể nhận ra những biểu hiện của Triệu Chân Tâm. Cho dù hắn có trông thấy cậu đỏ mặt thì trong lòng cũng không dám chắc là cậu đang xấu hổ vì hắn. Hơn nữa, chưa bao giờ Thái Cẩn Ngôn dám chê cười một ai, đối với Triệu Chân Tâm thì lại càng đặc biệt không dám có một chút khinh nhờn nào.

Thái Cẩn Ngôn đứng ngẩn ra nơi cửa phòng, nhìn bóng dáng thanh tú của Triệu Chân Tâm thoăn thoắt như một chú sóc con tiến về phòng bếp. Mãi một lúc sau Thái Cẩn Ngôn mới chậm chạp hiểu ra dụng ý và sự quan tâm của Triệu Chân Tâm dành cho hắn. Trong lòng của hắn mừng như điên. Thái Cẩn Ngôn không quan tâm đến cái dạ dày đang đau đớn, cũng không quan tâm đến thân thể đã mệt mỏi rã rời, hắn lảo đảo chống tay vào tường, xiêu xiêu vẹo vẹo bước về phía phòng bếp, tầm mắt vẫn chưa từng rời khỏi thân hình yêu dấu đang di chuyển như con thoi ở nơi đó.

Triệu Chân Tâm quả thật đang rất bận rộn. Cậu chạy xuống tới căn bếp rồi mới nhớ ra mình đã mang bình thủy đựng nước nóng để ở phòng cho Thái Cẩn Ngôn rồi. Nhưng lúc này, Triệu Chân Tâm vẫn còn ngại ngùng, chưa muốn giáp mặt với Thái Cẩn Ngôn. Thế nên cậu không đi lên phòng để lấy bình thủy mà vặn một chút nước vào ấm và bắc lên bếp. Sau đó, Triệu Chân Tâm đi đến tủ, lấy ra chai mật ong. Cậu thầm ước lượng số nước và số chanh còn lại trong ly rồi cẩn thận đong thêm vài muỗng mật ong vào đó. Nước trong ấm đã nhanh chóng sôi lên, Triệu Chân Tâm nhấc lấy ấm, chế một chút nước nóng châm thêm vào ly nước để hòa tan mật ong và giúp số nước kia ấm hơn lên. Lúc Triệu Chân Tâm đang dùng muỗng để khuấy đều ly nước thì Thái Cẩn Ngôn đã loạng choạng tiến vào.

Tầm mắt của Triệu Chân Tâm chạm phải gương mặt tái nhợt của Thái Cẩn Ngôn mà trái tim nhỏ bé của cậu thót lên một cái, đau xót. Ở kiếp trước, Triệu Chân Tâm đã chung sống với Thái Cẩn Ngôn suốt ba năm dài đăng đẳng, ngay cả khi chỉ còn là một linh hồn trong suốt, Triệu Chân Tâm cũng bám theo Thái Cẩn Ngôn đến mấy tháng không rời. Thế nên, bộ dáng tái nhợt, rũ rượi này của Thái Cẩn Ngôn đã khá quen quen thuộc với Triệu Chân Tâm. Đó là dấu hiệu báo rằng Thái Cẩn Ngôn đang đè nén cơn đau, thường là đau dạ dày. Trong lòng của Triệu Chân Tâm bỗng hẫng đi một nhịp. Không phải vì Thái Cẩn Ngôn đã uống ly nước chanh nhiều hơn mật mà cậu đã làm nên khiến cơn đau dạ dày bị tái phát đấy chứ?

Lúc Triệu Chân Tâm định thần lại thì cậu đã buột miệng nói lên điều mình bận tâm suy nghĩ thành câu hỏi cho Thái Cẩn Ngôn rồi. Thái Cẩn Ngôn sửng sốt một chút rồi gắng gượng lắc đầu, lấp liếm, phủ nhận:

- Không đâu, đây là bệnh cũ của anh, à, của tôi. Không phải lỗi tại em. Đừng lo nghĩ nhiều.

Triệu Chân Tâm mím môi, không tin tưởng một chút nào. Cậu vẫn còn chưa quên những tiếng lòng mà Thái Cẩn Ngôn tự làm “công tác tư tưởng” với chính hắn trong căn phòng ban nãy đâu. Ngẫm nghĩ một lát, Triệu Chân Tâm quen đường thuộc nẻo, thuận tay mở tủ đựng thức ăn ở trong bếp, muốn tìm thứ gì đó để nấu nhanh cho Thái Cẩn Ngôn lót dạ. Thế nhưng, lúc này trong tủ không có nhiều loại thức ăn như trong kiếp trước Triệu Chân Tâm luôn nhìn thấy.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK