Mục lục
Nghe Được Tiếng Lòng Của Tổng Tài Mặt Lạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi đã đến bệnh viện rồi, Thái Cẩn Ngôn vẫn còn chưa thể hoàn toàn bình tĩnh lại được. Hắn dùng cả hai tay bê lấy chậu hoa, cẩn thận từng chút bước theo một bên Triệu Chân Tâm. Vóc dáng của Thái Cẩn Ngôn vốn cao to, nhưng lại có vẻ khúm núm trước một chậu cây bé xinh tạo nên một sự tương phản vừa buồn cười vừa đáng yêu. Triệu Chân Tâm đi bênh cạnh Thái Cẩn Ngôn, nghe đủ loại tiếng lòng của hắn tự dặn bản thân cẩn thận, phải bảo vệ chậu cây, phải làm cho chị dâu vui lòng, phải cố gắng biểu hiện để đừng làm mất mặt vợ,… phải thế này rồi phải thế kia. Thái Cẩn Ngôn tự mình rối loạn rồi lại tự mình náo loạn đến mức Triệu Chân Tâm vừa bực vừa thương. Cậu mạnh dạn đưa tay qua, nắm lấy toàn bộ bàn tay của Thái Cẩn Ngôn mới khiến tiếng lòng của hắn tạm ngưng lại được.

Khi tới trước cửa phòng bệnh của Lâm Thanh Liên, bàn tay mềm mại của Triệu Chân Tâm mới chịu buông ra khỏi bàn tay thô ráp, sần sùi của Thái Cẩn Ngôn. Nhìn thấy gương mặt lạnh lùng cứng ngắc của Thái Cẩn Ngôn vẫn không có chút cảm xúc nào, nhưng trong lòng Triệu Chân Tâm không hiểu sao đã có thể hiểu được rằng Thái Cẩn Ngôn lại sắp suy nghĩ linh tinh và mặc cảm về chính bản thân hắn. Thế nên, Triệu Chân Tâm vội vàng dừng lại, nhỏ giọng nhắc nhở Thái Cẩn Ngôn:

- Đến rồi. Anh cố gắng tươi cười một chút, đừng dọa đến anh trai và chị dâu.



Thái Cẩn Ngôn hít sâu một hơi, cố gắng nỗ lực kéo hai bên khóe miệng lên, nhưng chính hắn cũng cảm thấy cả gương mặt cứng đờ. Tình hình không ổn rồi. Thái Cẩn Ngôn hồi hộp quá, lại căng thẳng quá. Tiếng lòng hỗn loạn của hắn lại náo loạn hẳn lên:

[Tiêu rồi, phải làm sao đây? Mình không quen tươi cười trước mặt người khác một chút nào cả. Bình tĩnh nào, Thái Cẩn Ngôn, đây là anh trai và chị dâu của Chân Tâm, không phải là “người khác”. Họ cũng là anh trai và chị dâu của mày mà. Cứ xem họ như người nhà mà cư xử là được. Nhưng mà… mình có người nhà sao? Nếu mà mình cư xử với anh trai và chị dâu giống như với bọn họ thì chắc là Chân Tâm sẽ căm ghét mình đến suốt đời mất. Phải làm sao bây giờ.]

[Hay là… mình xem họ như đối tác làm việc mà trao đổi nhỉ? Cũng không được. Thái Cẩn Ngôn, mày đâu phải là không biết bản mặt của mày lúc bàn công việc với đối tác là khó ưa đến cỡ nào. Bao nhiều người đã mắng mày cả trước mặt lẫn sau lưng rồi, mày lại còn dám trưng cái bản mặt đáng ghét đáng khinh đó ra với anh trai và chị dâu sao?]

[Như vậy thì… mình phải làm sao bây giờ? Khốn kiếp thật! Thái Cẩn Ngôn, mày bình tĩnh một chút xem nào! Hít sâu vào, thở ra nhẹ thôi. Hít sâu vào, thở ra nhẹ thôi. Hít sâu vào, thở ra nhẹ thôi…]



Bên tai líu ríu những âm thanh của Thái Cẩn Ngôn đang tự nhắc nhở bản thân “điều hòa hơi thở” mà một lần nữa Triệu Chân Tâm vừa buồn cười vừa đau lòng. Đến gặp anh trai và chị dâu của vợ mà còn khiến Thái Cẩn Ngôn khẩn trương còn hơn là đi gặp đối tác khó chịu nhất nữa vậy. Thật ra, từ những tiếng lòng của Thái Cẩn Ngôn và từ những hiểu biết của Triệu Chân Tâm đối với vị tổng tài mặt lạnh này trong kiếp trước,cậu hiểu được sự băn khoăn của Thái Cẩn Ngôn. Nếu những người sắp phải gặp mặt chỉ là đối tác, hắn còn có thể ăn miếng trả miếng, hoặc xã giao giả tạo; nhưng nếu đó là anh trai chị dâu vợ, là những người đã sinh thành và dưỡng dục Triệu Chân Tâm, có lẽ Thái Cẩn Ngôn không thể làm những điều đó được, hắn không dám làm gì để ăn miếng trả miếng, cũng không muốn giả tạo với họ. Còn nếu xem những người sắp phải gặp mặt là người thân trong gia đình thì Thái Cẩn Ngôn lại càng lúng túng hơn, bởi vì hắn vốn không được gia đình yêu thương và quý trọng.

Triệu Chân Tâm liếc nhanh qua gương mặt căng thẳng của Thái Cẩn Ngôn, mím môi vừa để nén cười vừa để che giấu xúc động. Quả nhiên là Thái Cẩn Ngôn rất chú ý và quan tâm đến anh trai chị dâu của cậu. Bởi vì, ngài Tổng giám đốc bên cạnh cậu đây vốn có thể rất khắc nghiệt, rất lạnh lùng, rất cao ngạo với người khác, nhưng khi sắp vào gặp anh trai chị dâu của cậu thì lại lo lắng, sợ sệt, khẩn trương như thế, chứng tỏ trong lòng hắn, bọn họ có vị trí rất quan trọng. Bởi vì, nếu không phải là yêu quý, trân trọng người đó, thì chẳng ai lại khẩn trương, căng thẳng khi sắp phải đối mặt với nhau, đặc biệt là Thái Cẩn Ngôn vốn dạn dày kinh nghiệm trên thương trường cũng như đã lăn lộn không ít trong trường đời.

TriệuChân Tâm tủm tỉm cười, đưa tay gõ cửa. Người ra mở cửa là Triệu Chân Thành. Nhìn thấy em trai của mình cùng Thái Cẩn Ngôn bước vào, Triệu Chân Thành vừa vui mừng vừa ngạc nhiên:

- Chân Tâm? Sao em lại tới đây?

- Em đến thăm chị dâu. - Triệu Chân Tâm trả lời. – Sao chị dâu bệnh mà anh không nói cho em biết?

- Chị dâu của em chỉ là mắc bệnh cũ thôi, không có việc gì. Chị dâu của em không cho anh nói với em, sợ rằng sẽ làm em lo lắng không cần thiết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK