• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Dù phòng trực tiếp vẫn còn lời chỉ trích bay qua bay lại nhưng nhanh chóng bị fan lấp đầy bình luận.Không muốn bị cô ta quấy rầy cảnh quay, Lâm Thiên Du tìm thấy góc độ tốt, nhảy xuống lui lại vài bước, chạy nhỏ ba bước, phóng thẳng lên.Xào xạc tiếng lá cây khi gió thổi, lá trên cây rơi lả tả xuống nơi Lâm Thiên Du vừa đứng tạo thành vòng xoáy.An Lan Thanh vẫn nắm quả sâu trên tay, ngửa mặt kinh ngạc:"Cô...!thế nào?"Chỉ trong chớp mắt, cô ta thậm chí không kịp nhìn rõ người trước mặt leo lên thế nào, lặng lẽ, khi định thần lại người đã ngồi trên cành cây rồi.[Trời đất ơi????][Có ai quay màn hình không? Tôi cúi nhặt trái cây rồi ngẩng lên sao Lâm Thiên Du đã trên cây rồi á á?][@Các khách mời Hoang Dã khác, qua xem này, rõ ràng leo lên cây hái trực tiếp hiệu quả hơn.][Các khách mời khác không leo cây vì họ không muốn có được không? Tôi không thi Đại học Bắc Kinh vì không thích có được không?]...Lâm Thiên Du với tay gần nhất hái một quả, dùng tay áo lau sạch vỏ rồi cắn một miếng, giòn ngọt, vị chua rất mạnh nhưng không se, ngọt dịu nhưng vị trái cây rất rõ, hơn những loại bán ở siêu thị."Đứng đó làm gì? Không đi à?"Lâm Thiên Du dựa cây, hai chân gác trên nhánh cây vươn ra.Ban đầu cô chỉ muốn tìm nơi yên tĩnh ăn gì đó, nghỉ ngơi đã rồi mới làm việc.Mặc dù cô rất quan tâm phần thưởng của đoàn chuẩn bị, nhưng cũng không thay đổi nhịp sống sinh tồn ngoài trời của mình vì một chút đồ vật.Chương trình truyền hình, vui vẻ là quan trọng nhất.An Lan Thanh cắn môi, nghe lệnh đuổi khách cũng không ở lại nữa, đặt quả sâu xuống: "Vậy cô cẩn thận nhé, tôi đi bận việc."Lâm Thiên Du khua tay không cần biết."Biết đây là loại quả gì không?" Lâm Thiên Du hướng về camera: "Hơi giống lê, hơi giống táo, táo xanh? Nhưng vỏ mỏng lắm."Nói xong, Lâm Thiên Du gần như đã ăn hết một quả.Ăn nhiều quen với vị chua rồi, ăn lại càng không thấy chua.Giống như ăn sa kê, mở vị rồi.Lâm Thiên Du nghĩ một lúc:"Sau tôi đi tìm xem có thỏ vịt gì đó không, hôm qua ăn gà quay, hôm nay đổi vị.""À, tôi có nồi rồi, về hái nấm, nấu gà hầm nấm? À không...!vẫn phải bắt gà ăn."Rảnh rỗi, Lâm Thiên Du đã bắt đầu suy nghĩ bữa trưa.So với các khách mời khác ăn bữa nào không biết bữa sau, Lâm Thiên Du đã thong thả nghĩ tới món nướng, rồi nấu món."Các bạn thấy thế nào?"Vừa nghĩ cho mình, Lâm Thiên Du vẫn không quên tương tác với khán giả một chút.Rồi nói tiếp: "Thôi, không quan trọng, ăn thế này thôi."Bình luận đầy dấu hỏi.Lâm Thiên Du hái hết quả xung quanh vị trí mình đang ngồi.Nếu kéo sẽ bứt luôn cả cành lá, lại khó lấy xuống nguyên vẹn, Lâm Thiên Du dùng đầu ngón tay bóp một điểm phía trên cuống quả rồi kéo nhẹ, có thể dễ dàng bứt xuống.Vừa nguyên vẹn vừa đẹp mắt.Chỉ tiếc lên không mang theo rổ, nếu không bây giờ đã đầy rổ rồi.Lâm Thiên Du cởi áo khoác ra, để hết quả lên trên."Giúp tôi dò xem các khách mời khác hái được bao nhiêu rồi."Lâm Thiên Du lười leo cây lên xuống, hái đủ một lần là xong, không leo nữa.Bình luận trong phòng bắt đầu báo cáo số lượng.Các phòng trực tiếp khác đều có fan báo cáo số lượng, vào xem là thấy tin nhắn đã hái được bao nhiêu rồi bay lên.Không lâu sau, Lâm Thiên Du nắm được thông tin.Cô cân nhắc áo, cảm thấy đủ rồi.Lâm Thiên Du đứng dậy, đoán khoảng cách, camera cũng xoay theo động tác của cô.[Bạn gì đấy ơi! Xoay camera mà không báo trước, tôi sợ độ cao á á!][Xuống thế nào bây giờ? Dở hơi, chỉ vì hái vài quả mà leo cây cao thế, não có bệnh rồi.]Đang phân vân giữa nhảy xuống hoặc ném quả xuống trước rồi tự mình xuống.Lúc này, cô thoáng thấy phía trong tán cây rậm rạp một cái...!tổ chim?"Nhìn kìa, có chim non kìa."Từ nãy Lâm Thiên Du đã nghe tiếng chim hót, nhưng trong rừng có tiếng chim là chuyện bình thường, nên cô cũng không để ý.Lúc này quay đầu, thấy con nhỏ nằm trên quả trứng chưa nở, lông xù xì cuộn tròn.


Có thể là gọi mệt rồi, nên nằm im lặng.Lâm Thiên Du cách xa tổ chim một đoạn, nhìn vạch đỏ nổi bật trên đầu chim non: "Là...!Đại bàng đuôi đỏ à? Dễ thương ghê."【Con chim thì đáng yêu thật, nhưng tôi nhớ nó thuộc loài chim ăn thịt mà.】【Cô thấy nó dễ thương, mẹ nó thấy cô ngon lành đấy.】Dù Lâm Thiên Du cử động nhỏ, nhưng chim non vốn chưa ngủ say, vẫn phát hiện ra điều gì đó, mở mắt đầy mê mang.Đôi mắt to tròn đen láy, dưới tán lá dày đặc nhìn thấy Lâm Thiên Du không xa.Chim nhỏ nghiêng đầu: "Chip!"Lâm Thiên Du cũng nghiêng đầu: "Chào!"Chim Đại bàng đuôi đỏ non nhỏ xíu, đầu nhô lên một sợi lông chim, như đang phân biệt lời của Lâm Thiên Du."Mẹ em đâu?" Lâm Thiên Du thấy chim non vui vẻ, vén lá nói: "Đói không? Chị bắt côn trùng cho ăn nhé?""Chip chip!" Chim Đại bàng đuôi đỏ lộn ngược trong tổ, cánh nhỏ xíu vẫy vẫy, loạng choạng bước trên những quả trứng khác muốn ra ngoài, nhưng chân ngắn không với, vấp một cái, đầu kẹp ở mép tổ: "Chip?""Đừng nhúc nhích, nhanh trở lại đi." Lâm Thiên Du an ủi từ xa: "Đợi chị một chút, chị bắt côn trùng cho ăn."Khán giả trực tiếp mặt ngơ ngác: [???]Cô làm gì đấy?.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK