• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 14

Khi mọi người đã tới trung tâm của rừng Sương Mù, khi không có ai có thể đột nhiên chạy ra thì Trác Uyên bất ngờ ngừng lại.

“Làm sao vậy?” Tôn quản gia ngẩn ra, trong lòng có chút thấp thỏm, bàn tay bắt lấy quần áo của Trác Uyên bất giác nắm lại thật chặt.

Trác Uyên tà dị cười rồi nhẹ nhàng nói: “Tôn quản gia, ta chỉ đưa các ngươi đến nơi này thôi. Đường đến Hoàng Tuyền, vẫn phải để cho các ngươi tự mình đi xuống mà thôi.”

Trong lòng sợ hãi, lúc này Tôn quản gia mới phát hiện đã trúng bẫy. Không khỏi thu tay lại, kéo Trác Uyên đến bên người rồi đánh một chưởng lên.

Bộp một tiếng, quần áo vỡ vụn thành từng miếng vải. Nhưng mà ở bên trong quần áo lại không phải Trác Uyên, mà là một khối đầu gỗ thô to.

Ơ… Tiểu tử này đã thoát thân từ khi nào?

Tôn quản gia kinh ngạc nhìn từ đầu tới cuối, dọc theo đường đi hắn ta vẫn luôn đề phòng Trác Uyên, để ngừa hắn chơi xấu, không nghĩ tới vẫn để cho hắn chạy.

“Mau, quay lại đường cũ.” Tôn quản gia vội vàng xoay người rồi vội vàng nói.

Mọi người nghe thấy lời nói của hắn ta thì, lập tức túm dây màu đỏ trở về hướng cũ.

Nhưng mà, đúng lúc này, bên trong sương mù truyền đến tiếng hét to của người ở cuối cùng: “Không hay rồi, chiếc dây màu đỏ trở về bị chặt đứt rồi.”

mọi người nghe thấy lời này thì như sét đánh bên tay, vẻ mặt của mọi người xám như tro tàn. Thân bị vây bên trong sương mù, không có sợi dây đỏ dẫn đường thì sao bọn họ có thể bình yên quay về chứ?

Tôn quản gia càng thêm nghiến răng nghiến lợi mà dậm chân: “Đáng chết, bị nhãi ranh này chơi một vố.”

“Người đâu, dẫn tên họ Bàng kia lại đây.”

“Tôn quản gia, không tốt rồi, tên họ Bàng kia cũng không thấy.”

“Khốn nạn!”

Tôn quản gia hung hăng đánh một quyền xuống mặt đất, thẳng đến khi đánh ra một cái hố chừng một mét trên mặt đất.

Dù thế nào hắn ta cũng sẽ không nghĩ đến, cả đời hắn ta nhìn xa trông rộng, thận trọng từng bước, vậy mà cuối cùng lại thua ở trên tay của một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa.

“Tiểu tử thúi, lão phu qua cầu còn nhiều hơn đường ngươi đi, ngươi đừng tưởng rằng một cái nho rừng Sương Mù nho nhỏ là có thể vây khốn được lão phu.” Tôn quản gia ngửa mặt lên trời hét lớn: “Ngươi cứ chờ đến khi lão phu đi ra ngoài, nhất định chém ngươi thành ngàn mảnh.”

“Ha ha…Vậy tuyệt đối ngươi sẽ không có cơ hội này.”

Bỗng nhiên, trong rừng Sương Mù vang lên tiếng cười khẽ của Trác Uyên, ngay sau đó sương trắng mờ mờ dần dần biến thành màu đỏ.

“Sao lại thế này, sương mù biến đỏ!”

Mọi người khiếp sợ mà nhìn sự biến hóa của cảnh vật chung quanh, ánh mắt lộ ra tia hoảng sợ. Dù cho bọn họ là những sơn tặc giết người không thấy máu, cũng chưa thấy qua chuyện quỷ dị như thế.

“Tôn quản gia, ngài có kiến thức rộng rãi, đây… Đây là có chuyện gì?”

Một tên sơn tặc nôn nóng hét lớn, nhưng mà không có ai đáp lại. Chờ đến khi hắn ta sờ soạng về phía trước, lại không thể tìm thấy một bóng người, dường như là tất cả mọi người đã lập tức biến mất, chỉ còn có mình hắn ta.

Hoàn cảnh của những người khác cũng giống hắn ta như đúc, lúc trước mọi người vẫn ở cạnh nhau bên sợi dây đỏ, lúc này lại đều biến mất không thấy.

Tôn quản gia nhìn tất cả mọi chuyện, ánh mắt lộ ra vẻ khó có thể tin, lẩm bẩm nói: “Đây… Chẳng lẽ đây là… Trận pháp!”

Tôn quản gia sống hơn phân nửa đời nên kiến thức cũng rộng rãi, nhưng thấy càng nhiều thì càng biết sự lợi hại của trận pháp này, trong lòng lại càng kinh sợ.

Phàm là trận pháp, đều là mượn lực của Thiên Địa. Chỉ cần một người thao túng, cũng có thể ngang thực lực so với mười mấy người, thậm chí cả mấy chục tên cao thủ có tiếng, uy lực của nó vốn không thể lường được.

Nhưng dù thế nào hắn ta cũng sẽ không nghĩ đến, vậy mà bọn họ lại bị vây ở bên trong một trận pháp.

“Trác Uyên, ngươi… Rốt cuộc ngươi là ai?”

Tôn quản gia run run thân mình, trong mắt là sự sợ hãi mà trước nay chưa từng có.

Cuối cùng hiện tại hắn ta đã nhìn ra, Trác Uyên vốn không phải người bình thường, sao người bình thường lại hiểu được trận pháp chứ? Nếu như ngay từ đầu Trác Uyên đưa trận pháp cho hắn ta xem thì hắn ta sẽ chẳng có gan mà đi truy sát.

Lạc Minh Ngọc đang ở mắt trận chỗ khống chế toàn bộ đại trận cũng hiểu rất rõ tình hình trong trận, lúc này cũng không tự giác mà nhìn về phía Trác Uyên bên cạnh, trong mắt tràn ngập vẻ tò mò.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK