• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 176 Vào phi linh môn (2)

Chuyện này không liên quan gì hắn, Lục Lâm Thiên không định chọc vào rắc rối.

Lục Tâm Đồng lắc tay Lục Lâm Thiên làm nũng, mắt long lanh:

– Ca ca, Tâm Đồng cầu xin ca ca hãy báo thù giúp Tâm Đồng, có được không?

Lục Lâm Thiên khẽ thở dài:

– Tâm Đồng, ca ca thật sự không đủ sức...

Thực lực của hắn kém thật, ba trưởng lão Phi Linh Môn toàn là Vũ Phách nhị trọng, trước mắt Lục Lâm Thiên không đấu lại nổi.

Trương Minh Đào ép mua ép bán:

– Đại nhân đã có được chưởng môn ấn phù, theo quy định thì đại nhân chính là chưởng môn của Phi Linh Môn. Đại nhân là chưởng môn thì có thể đối phó với Hoàng trưởng lão.

Lục Lâm Thiên nói:

– Ngươi cảm thấy chuyện này có thể không? Chẳng lẽ chưởng môn kêu Hoàng trưởng lão đi chết thì Hoàng trưởng lão sẽ ngoan ngoãn chịu chết?

Lục Lâm Thiên cầm chưởng môn ấn phù Phi Linh Môn nhưng nếu đi môn phái sẽ bị đối phương cướp, rồi cắn ngược lại khi đó hắn bi kịch.

Trương Minh Đào nghẹn lời:

– Cái này...!

Trương Minh Đào thừ người không biết làm sao thuyết phục.

Lục Tâm Đồng khóc:

– Ca ca chắc chắn có cách, cầu xin ca ca, báo thù cho Tâm Đồng được không? Tâm Đồng cầu xin ca ca.

Lục Lâm Thiên ôm Lục Tâm Đồng, an ủi:

– Tâm Đồng đừng khóc, ca ca sẽ tìm cách giúp cho, nín đi.

Tuy mới ở chung mấy ngày nhưng Lục Lâm Thiên xem Lục Tâm Đồng như muội muội ruột của mình, không để tiểu cô nương chịu chút uất ức.

Mắt Lục Tâm Đồng ướt sũng nước tội nghiệp nhìn Lục Lâm Thiên:

– Hứa rồi đấy, không cho ca ca đổi ý. Ca ca đã nói sẽ tìm cách báo thù cho Tâm Đồng.

Lục Lâm Thiên cười khổ nói:

– Cái này... Được rồi!

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:

– Ca ca chỉ thuận miệng nói để Lục Tâm Đồng đừng khóc nữa, không ngờ xem là thật.

Trương Minh Đào cảm kích nói:

– Đa tạ đại nhân!

Lục Lâm Thiên nói với Trương Minh Đào:

– Muốn báo thù điều đầu tiên là phải biết Hoàng trưởng lão có thật sự gϊếŧ sư phụ của ngươi không, còn ai tham gia vào. Bắt đầu từ bây giờ ngươi phải nghe theo lời ta.

Trương Minh Đào vỗ ngực bảo đảm:

– Cái này không thành vấn đề, kêu ta làm gì cũng được!

Phi Linh sơn, ở trong Cổ vực hiếm ai biết Phi Linh sơn là đâu, nhưng hơi bị nổi tiếng gần Sơn mạch Vụ Đô. Chủ yếu vì phong cảnh Phi Linh sơn đẹp, còn có môn phái nhỏ nửa chết nửa sống tồn tại trong đó khiến nhiều người nhớ kỹ Phi Linh sơn.

Phi Linh sơn không phải một ngọn núi mà là sơn mạch nhỏ, chính giữa có một sơn phong chính gọi là Phi Linh sơn.

Ba mặt Phi Linh sơn đối diện nước, trên đảo cây xanh mọc um tùm xanh tươi, nước từ thượng du trút xuống có chút đồ sộ. Quanh khu vực nước có ghềnh đá rộng rãi.

Nếu từ trên cao nhìn xuống Phi Linh sơn mạch khá là bao la hùng vĩ, diện tích không nhỏ.

Lúc này là giữa trưa, ánh mặt trời chói mắt chiếu rọi khu vực nước như ngọc. Đôi khi có gió xuân thổi nhẹ qua khu vực nước khiến mặt nước lấp lánh ánh bạc như vảy cá. Ngẫu nhiên có gió thổi mấy mảnh lá cây bay qua bầu trời xanh rơi xuống dòng nước.

Ba bóng người xuất hiện trong Phi Linh sơn mạch, hai nam một nữ, hai lớn một nhỏ. Đó là Lục Lâm Thiên, Trương Minh Đào, Lục Tâm Đồng.

Lục Lâm Thiên suy nghĩ kỹ đã ra quyết định là trở về Phi Linh sơn, tuy sẽ gặp nguy hiểm nhưng hắn nghĩ ba trưởng lão Phi Linh Môn chỉ cỡ Vũ Phách nhị trọng. Nếu gặp nguy hiểm Lục Lâm Thiên có Tiểu Long, không đến mức chịu đòn.

Đã đồng ý sẽ báo thù cho Lục Tâm Đồng thì Lục Lâm Thiên muốn biết rốt cuộc là ai gϊếŧ Lục Thanh. Thứ hai, Lục Lâm Thiên không tìm được cách nào trở về thành Vụ Đô ngay. Chỉ có một dong binh đoàn đi thành Vụ Đô đã xuất phát vào mấy ngày trước, đi rồi về mất hơn bốn tháng. Trong thời gian bốn tháng này Lục Lâm Thiên cần tìm một chỗ đặt chân.

Quyết định trở về Phi Linh Môn, Lục Lâm Thiên cẩn thận dặn dò Lục Tâm Đồng, Trương Minh Đào nhiều điều. Đầu tiên, giả bộ phải không biết Lục Thanh bị ai gϊếŧ, tránh cho người ta nghi ngờ. Thứ hai, thân phận của Lục Lâm Thiên, hắn giả tạo thân phận mới là đệ tử quan môn được Lục Thanh thu nhận trong Sơn mạch Vụ Đô, vậy thì dễ danh chính ngôn thuận ở lại Phi Linh Môn hơn.

Dặn dò xong Lục Lâm Thiên đi Phi Linh sơn, hắn quan sát xung quanh, hơi bất ngờ vì tiểu môn tiểu phái mà có sơn môn rất khá.

Trương Minh Đào tự hào nói:

– Đại nhân... Không, sư đệ, Phi Linh sơn chúng ta phong cảnh không tệ, nếu có rảnh có thể đi ngắm xem.

Lục Lâm Thiên nói:

– Đương nhiên, có rảnh chắc chắn đệ sẽ ngắm cảnh.

Đập vào mắt Lục Lâm Thiên là nhiều kiến trúc xung quanh ngọn núi.

Đi gần xem xét những kiến trúc này đa phần là cung điện, khoảng hai, ba chục cái nằm rải rác. Nghe Trương Minh Đào nói thật lâu trước kia khi Phi Linh Môn nhiều người nhất có khoảng ba trăm người, về sau mỗi năm Phi Linh Môn tụt dốc dần, gần mười năm nay Phi Linh Môn không thu được một đệ tử nào.

Trong phạm vi mấy chục dặm người bình thường đều biết Phi Linh Môn vừa nghèo vừa uất ức, trong nhà có Vũ Giả sẽ không đưa đến Phi Linh Môn tu luyện. Ở trong Phi Linh Môn không có chút tương lai nào.

Đệ tử Phi Linh Môn thì hai phần ba đã rời khỏi môn phái đi tìm đường khác.

Đoàn người đến gần dãy kiến trúc mới thấy mặt đệ tử Phi Linh Môn. Ba bóng người xuất hiện trước mặt Lục Lâm Thiên, Trương Minh Đào, Lục Tâm Đồng.

– Trương Minh Đào sư huynh đã về!

Toàn là thanh niên hai mươi mốt hai tuổi, quần áo nửa cũ nửa mới, bộ dạng vô dụng ăn nằm chờ chút, không chút tinh thần. Trong môn phái thế này chịu ở lại đã là nhân đạo.

Trương Minh Đào nói với ba thanh niên:

– Ba vị sư đệ mau đến chào Lục Lâm Thiên sư huynh, vị này là đệ tử quan môn của chưởng môn, sau này là sư huynh của các sư đệ.

Trong Phi Linh Môn có chia ra đệ tử thân truyền và đệ tử bình thường. Đệ tử bình thường bất chấp tuổi tác, thời gian nhập môn, cùng thế hệ đều phải gọi đệ tử thân truyền là sư huynh.

Chỉ có trong đệ tử thân truyền mới xưng hô theo thời gian nhập môn, hiện tại Phi Linh Môn chỉ có đệ tử của ba trưởng lão, tông chủ là đệ tử thân truyền, cũng chỉ được vài người. Lục Lâm Thiên biết Lục Thanh có Trương Minh Đào, Chung Vân Châu là hai đồ đệ. Nay Chung Vân Châu đã chết, chỉ còn mình Trương Minh Đào.

Ba thanh niên tò mò nhìn Lục Lâm Thiên, chậm rãi hành lễ, vẻ mặt hờ hững:

– Kính chào sư huynh.

Đệ tử mới được chưởng môn thu không đáng bọn họ đặt trong lòng, nhìn người Lục Lâm Thiên không toát ra chút khí thế gì, ba thanh niên cho rằng hắn là tay mơ.

Lục Lâm Thiên khẽ ừ:

– Ừm!

Ba thanh niên hai người là Vũ Sĩ nhất trọng, một là Vũ Đồ cửu trọng, khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, thực lực quá thấp. Lục Lâm Thiên không biết nên nói Phi Linh Môn bồi dưỡng kém hay mấy người này thiên phú tệ hại.

Trương Minh Đào nói với Lục Lâm Thiên:

– Sư đệ, chúng ta vào đi.

Trong một cung điện xây trên sườn núi dựa núi non, bên dưới có thác nước to, xung quanh cây cối um tùm xanh ngắt, ngẫu nhiên có mấy con chim bay qua.
Chương 177 Ba vị trưởng lão

Lục Lâm Thiên đứng trước lan can cảm thán rằng:

– Phong cảnh đẹp thật.

Phong cảnh thế này không còn gì để soi mói.

Trương Minh Đào nói:

– Sư đệ, đây là chỗ trước kia sư phụ ở, sư đệ hãy ở lại đây đi.

Lục Tâm Đồng chớp mắt nói:

– Ca ca, trước kia Tâm Đồng cũng ở đây!

Lục Lâm Thiên khá là vừa lòng chỗ ở, nơi này yên lặng, hắn muốn tu luyện cái gì sẽ không gây chú ý. Tiểu Long có thể đi ra chơi mà không bị ai thấy.

Mấy thanh niên đệ tử Phi Linh Môn đứng bên ngoài kêu lên:

– Trương Minh Đào sư huynh, ba vị trưởng lão kêu sư huynh đi đại điện, và cả Tâm Đồng tiểu thư, đệ tử chưởng môn mới nhận.

Trương Minh Đào căng thẳng hỏi ý kiến Lục Lâm Thiên:

– Chúng ta làm sao đây?

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:

– Biết tin nhanh thật, vừa vào Phi Linh Môn trưởng lão đã biết.

Lục Lâm Thiên suy nghĩ một lúc sau nói:

– Chúng ta đi, cứ hành động theo kế hoạch là được.

Lục Tâm Đồng cắn môi hồng nói:

– Vâng! Tâm Đồng nhớ kỹ, Tâm Đồng nghe lời ca ca, cố nhịn chờ sau này báo thù.

Mắt Lục Tâm Đồng ánh lên tia kiên quyết.

Lục Lâm Thiên xoa đầu Lục Tâm Đồng:

– Đúng rồi, chúng ta đi.

Lục Lâm Thiên dặn Tiểu Long núp trong tay áo, nếu có cơ hội cũng dễ hành động.

Đoàn người ra khỏi cung điện, bên ngoài có ba mươi thanh niên đệ tử Phi Linh Môn vây xem. Trong mười năm qua Phi Linh Môn không có người mới tham gia, bây giờ đột nhiên có người mới đến, nghe nói còn là đệ tử chưởng môn mới nhận làm đám đệ tử ăn không ngồi rồi trong Phi Linh Môn tò mò muốn đến xem ai xui xẻo vào vực sâu không ánh sáng này.

Lục Lâm Thiên không quan tâm ánh mắt mọi người, chỉ lo đánh giá tu vi của ba mươi người đến. Nhìn khí thế lộ ra ngoài thì đa phần là Vũ Đồ bát trọng, cửu trọng. Chỉ có ba, bốn người là Vũ Sĩ.

Lục Lâm Thiên hơi hiểu thực lực tổng thể của Phi Linh Môn, xem ra Phi Linh Môn không bồi dưỡng đệ tử mới, nếu không thực lực của đám người này không tệ tới mức đó.

Đi qua mấy con đường lát đá, đứng trước cung điện mấy chục năm không biến dạng, Lục Lâm Thiên nhíu mày. Đại điện Phi Linh Môn cũ nát, bốn phía giăng mạng nhện. Một môn phái tồi tàn đến mức này thật khiến người mở rộng tầm mắt.

Đi vào đại điện, diện tích không lớn, chứa khoảng hơn hai trăm người. Hai bên đại điện có tranh vẽ nhưng đường nét đã nhòe.

Khoảng sáu mươi đệ tử bình thường có mặt trong đại điện, đứng trước nhất là hai nam một nữ trung niên. Lục Lâm Thiên khỏi đoán cũng biết ba người này là ba trưởng lão của Phi Linh Môn, Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu, Trịnh Anh. Lục Lâm Thiên đã thấy hình dạng ba người trong não Trương Minh Đào.

Lục Lâm Thiên quan sát ba trưởng lão, người chính giữa tên Hoàng Hải Ba, mặc trường bào màu vàng, tóc dài trán rộng, đôi mắt sâu thẳm không cảm xúc, có chút âm trầm.

Chu Ngọc Hậu đứng bên cạnh, hơi mập và lùn, mắt lóe tia sắc bén. Trịnh Anh là nữ, mặc cung trang màu xám, ba mươi tuổi, giữ gìn vóc dáng rất tốt, tựa như thiếu phụ, có chút quyến rũ. Lục Lâm Thiên nhìn ký ức của Trương Minh Đào biết trưởng lão Trịnh Anh luôn ở trong Phi Linh Môn, không biết vì lý do gì mà luôn không thành thân.

Bên cạnh ba trưởng lão có khoảng mười đệ tử, nhìn là biết đồ đệ của bọn họ. Trong số đệ tử thân truyền Phi Linh Môn có mấy nữ đệ tử chắc là đồ đệ của Trịnh Anh.

Trương Minh Đào tiến lên hành lễ với ba người:

– Kính chào ba vị trưởng lão.

Chỉ có Lục Lâm Thiên biết mới rồi Trương Minh Đào cố nén tức giận, Lục Lâm Thiên rất sợ gã sẽ xúc động, nhưng xem ra người này không ngốc.

Hoàng Hải Ba hỏi:

– Trở về rồi sao? Người này là ai?

Mắt Hoàng Hải Ba luôn nhìn Lục Tâm Đồng, Lục Lâm Thiên.

Lục Tâm Đồng nhìn thẳng mắt Hoàng Hải Ba:

– Hoàng sư thúc, đây là đồ đệ phụ thân đã nhận.

Bàn tay Lục Tâm Đồng nắm tay Lục Lâm Thiên khẽ run, không biết là sợ hay hoảng.

Lục Lâm Thiên nhẹ bóp tay Lục Tâm Đồng, nhìn tiểu cô nương ra hiểu hãy bình tĩnh.

Hoàng Hải Ba nhìn kỹ Lục Lâm Thiên:

– A, đệ tử mới nhận, sao ta không biết?

Trịnh Anh ngồi xổm hỏi Lục Tâm Đồng:

– Tâm Đồng, phụ thân của ngươi đâu?

– Sư thúc, phụ thân đã chết.

Trịnh Anh biến sắc mặt nói:

– Cái gì?

Nhiều đệ tử Phi Linh Môn biến sắc mặt, các cặp mắt nhìn Hoàng Hải Ba chằm chằm.

Lục Lâm Thiên luôn quan sát đám người, giờ nghe tin chưởng môn chết thì Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu cùng biến sắc mặt. Đồ đệ của Chu Ngọc Hậu, Hoàng Hải Ba thì vẻ mặt không mấy ngạc nhiên, có chút hốt hoảng.

Lục Lâm Thiên thầm nghĩ:

– Quả nhiên có điều lạ.

Trịnh Anh sốt ruột nói:

– Tâm Đồng, mau cho sư thúc biết phụ thân của ngươi chết như thế nào?

Lục Tâm Đồng nức nở nói:

– Phụ thân bị người bịt mặt gϊếŧ, Tâm Đồng không biết bọn họ là ai. Lam bà bà cũng chết, bọn họ muốn gϊếŧ Tâm Đồng. Sau đó xuất hiện yêu thú ăn mất người bịt mặt muốn gϊếŧ Tâm Đồng, Tâm Đồng và ca ca khó khăn lắm mới trốn thoát.

Hoàng Hải Ba biến sắc mặt hỏi Lục Tâm Đồng:

– Tâm Đồng, trước khi phụ thân của ngươi chết có giao cái gì cho ngươi không?

Lục Tâm Đồng lắc đầu, nói:

– Không có.

Chu Ngọc Hậu hỏi tiếp:

– Vậy Lam bà bà có giao gì cho Tâm Đồng không?

Trịnh Anh quay đầu lại nói với hai người:

– Đại sư huynh đã chết, các người không nóng lòng báo thù mà vội vàng muốn tìm chưởng môn ấn phù sao?

– Chúng ta làm sao báo thù? Không biết là ai làm.

Hoàng Hải Ba nói:

– Nếu muốn báo thù thì phải tìm ra hung thủ trước đã.

Lục Lâm Thiên nhìn đám người, giữ im lặng. Ba trưởng lão và Lục Thanh là sư huynh đệ, chưởng môn Phi Linh Môn vốn nhận bốn đệ tử, sau truyền chức chưởng môn cho đại đệ tử Lục Thanh.

Lục Lâm Thiên nhìn biểu tình của ba trưởng lão thì nhận xét Trịnh Anh có lẽ không biết chuyện, chỉ có Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu hợp tác gϊếŧ Lục Thanh.

Chu Ngọc Hậu nhìn Lục Lâm Thiên chằm chằm, hỏi:

– Ngươi tên là gì? Sư phụ của ngươi có đưa cho ngươi cái gì không? Giao ra mau!

Lục Lâm Thiên bình tĩnh nói:

– Không, sư phụ không giao cái gì cho đệ tử.

Chu Ngọc Hậu không tin hỏi tiếp:

– Vậy sao? Ngươi hãy suy nghĩ thật kỹ đi.

Lục Lâm Thiên lắc đầu, hắn biết Chu Ngọc Hậu muốn tìm là chưởng môn ấn phù. Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu nôn nóng muốn tìm chưởng môn ấn phù hay vì lên làm chưởng môn?

Chợt một thanh âm hoảng hốt từ ngoài đại điện truyền vào:

– Trưởng lão, nguy, nguy rồi!

Đệ tử Phi Linh Môn chạy vào đại điện, thở hồng hộc như trâu, vẻ mặt mặt hoảng hốt.

Hoàng Hải Ba quát mắng:

– Có chuyện gì mà hốt hoảng như thế? Còn ra thể thống gì!

Đệ tử Phi Linh Môn vội nói:

– Trưởng lão, nhiều người La Sát Môn kéo đến, đã đánh bị thương ba người chúng ta. Bọn họ nói mấy hôm trước môn chúng ta có người gϊếŧ đệ tử của bọn họ, đòi chúng ta giao người ra nếu không sẽ san bằng Phi Linh Môn.

– La Sát Môn...

Lục Lâm Thiên nhớ ra hình như hai ngày trước lúc cứu Trương Minh Đào thì tự tay gϊếŧ người La Sát Môn, không ngờ tìm tới cửa.

Chu Ngọc Hậu biến sắc mặt hỏi:

– Cái gì? La Sát Môn? Bao nhiêu người đến?
Chương 178 Dây vào rắc rối

Đệ tử đáp:

– Khoảng hai, ba mươi người nhưng đều là nhị đại đệ tử, ta biết mặt bọn họ, không có trưởng lão La Sát Môn.

Chu Ngọc Hậu nghe vậy thở phào nhẹ nhõm.

Hoàng Hải Ba liếc đám người trong đại điện:

– Là ai đi ra ngoài gây sự, còn gϊếŧ người của La Sát Môn? Bước ra!

Trương Minh Đào tiến lên nói:

– Trưởng lão, là đệ tử làm. Hai ngày trước đệ tử chờ sư phụ trở về, người La Sát Môn hϊếp người quá đáng định gϊếŧ đệ tử nên đệ tử ra tay gϊếŧ hắn trước.

Trương Minh Đào không khai Lục Lâm Thiên ra.

Hoàng Hải Ba nạt Trương Minh Đào:

– Giỏi, ngươi giỏi lắm. Ta đã nói với các ngươi từ lâu là đi ra ngoài đừng chọc vào người khác, nếu không tùy thời sẽ mang họa diệt môn cho Phi Linh Môn chúng ta!

Nhiều đệ tử thở ngắn than dài.

– Ài.

Đám đệ tử này tuổi khoảng hai mươi mốt, hai mươi hai, là lứa tuổi sôi trào máu nóng. Nhưng ở trong Phi Linh Môn bọn họ luôn được dặn là đi ra ngoài nên rụt vòi, đừng trêu vào người khác, có bị ai ăn hϊếp cũng ráng nhịn. Giờ người ta tìm tới cửa trưởng lão còn nói câu nản lòng chiến sĩ, máu nóng trong bọn họ đã bị dập tắt, sớm đã quen điều này.

Trương Minh Đào nói:

– Trưởng lão, là đệ tử La Sát Môn hϊếp người quá đáng, đệ tử chỉ phòng vệ lỡ tay gϊếŧ người.

Trịnh Anh đứng dậy nói:

– Người La Sát Môn tìm tới cửa, chúng ta đi ra xem. Là bọn họ khi dễ người trước, chẳng lẽ người La Sát Môn toàn là không nói lý?

Hoàng Hải Ba nhướng mày nói:

– Hiện tại La Sát Môn tìm tới, toàn là nhị đại đệ tử, nếu chúng ta đi ra La Sát Môn sẽ chụp mũ ỷ lớn hϊếp nhỏ. Chuyện này là Trương Minh Đào gây ra, Trương Minh Đào là đại đệ tử của Phi Linh Môn ta, để Trương Minh Đào giải quyết đi. Nhớ kỹ, ngươi đừng gây rắc rối cho Phi Linh Môn nữa!

Chu Ngọc Hậu phụ họa:

– Nhị sư huynh nói đúng, chúng ta đi ra ngoài sẽ bị người La Sát Môn nói là chúng ta ỷ lớn hϊếp nhỏ, không biết sẽ gây ra rắc rối gì nữa. Cứ để Trương Minh Đào đi giải quyết.

– Nhưng người La Sát Môn rất mạnh, Trương Minh Đào ra ngoài sẽ bị...

Hoàng Hải Ba ngắt lời Trịnh Anh, chậm rãi nói:

– Chẳng lẽ chúng ta có thực lực đấu lại các trưởng lão La Sát Môn không? Để Trương Minh Đào giải quyết đi.

Trương Minh Đào nói:

– Trưởng lão, là đệ tử gây rắc rối, đệ tử sẽ tự mình giải quyết.

Trương Minh Đào xoay người ra khỏi đại điện.

Lục Lâm Thiên nhíu mày dắt Lục Tâm Đồng đi theo Trương Minh Đào, chuyện này là hắn làm, đi xem chừng cũng tốt.

Trong đại điện, đám đệ tử bình thường do dự một chút rồi cũng theo ra khỏi đại điện. Trương Minh Đào là đại đệ tử của Phi Linh Môn, gã có chút uy vọng trong đám đệ tử bình thường.

Trong đại điện, Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu liếc nhau, mặt không biểu tình, ra hiệu mấy đồ đệ đi theo.

Các đệ tử đi hết, Hoàng Hải Ba nói với Trịnh Anh:

– Tứ sư muội, chưởng môn đã chết, chưởng môn ấn phù mất, không biết chìa khóa trên người chưởng môn ở đâu. Ta thấy hay là chúng ta cưỡng ép mở mật thất ra đi.

Trịnh Anh nói:

– Nhị sư huynh, sư phụ đã nói tổ tiên Phi Linh Môn có dặn dò chỉ vào phút nguy hiểm sinh tử Phi Linh Môn mới được mở mật thất, Phi Linh Môn mới có cơ may vùng lên, nếu mở mật thất trước lúc đó sẽ gây ra họa diệt môn. Huống chi có ba chiếc chìa khóa, phải tụ tập ba chìa khóa và chưởng môn ấn phù mới mở mật thất ra được, nếu ai miễn cưỡng mở thì mật thất sẽ nổ.

Chu Ngọc Hậu nói:

– Nhưng chưởng môn đại sư huynh chết rồi, chưởng môn ấn phù không biết nơi đâu, gã làm sao đây?

Trịnh Anh trả lời:

– Thế thì tìm, chúng ta phải tìm ra chưởng môn ấn phù.

***

Rời khỏi đại điện, Trương Minh Đào nói với Lục Lâm Thiên:

– Sư đệ, để sư huynh giải quyết chuyện này được rồi, sư đệ đừng đi theo tránh cho bị đám người kia nhận ra.

Lục Lâm Thiên mỉm cười nói:

– Không sao, đệ đi xem thử, hơn nữa là đệ đã gϊếŧ người.

Rõ ràng Hoàng Hải Ba xúi Trương Minh Đào đi chịu chết, sau khi gã chết thì Phi Linh Môn không còn rắc rối lớn gì, La Sát Môn cũng không dễ bỏ qua.

Trương Minh Đào nói:

– Đám người La Sát Môn luôn ăn hϊếp Phi Linh Môn chúng ta, nhưng các trưởng lão và sư phụ e ngại thực lực của La Sát Môn nên không dám nói gì, người La Sát Môn càng lúc càng quá đáng. Lúc này bọn họ chết một người tuyệt đối không chịu bỏ qua.

Lục Lâm Thiên hỏi:

– Sư huynh biết mà còn đi? Sư huynh không biết là người La Sát Môn rất có thể sẽ gϊếŧ sư huynh sao?

Trương Minh Đào nói:

– Sư huynh không sợ, nếu sư huynh chết sư đệ hãy báo thù cho sư phụ thay sư huynh đi.

Lục Lâm Thiên nạt:

– Nhỏ giọng chút, có người theo sau!

Có gần trăm đệ tử bình thường của Phi Linh Môn đi theo bọn họ.

Một lát sau, trăm đệ tử bình thường của Phi Linh Môn đuổi kịp.

Thanh niên mập mạp đầu trọc nói:

– Đại sư huynh, chúng ta giúp sư huynh! Đám người La Sát Môn thật đáng hận, chúng ta liều mạng với bọn họ!

Nhiều đệ tử phụ họa:

– Chúng ta giúp đại sư huynh, liều mạng với họ!

Đám người kéo nhau đến khu đất trống, chợt vang tiếng chế giễu.

– Phi Linh Môn toàn là một đám phế vật, không chịu nổi một kích.

– Giao người ra, nếu không chúng ta sẽ san bằng Phi Linh Môn.

– Ha ha ha! Phế vật Phi Linh Môn, mau giao người!

Trên khoảnh đất trống có năm, sáu đệ tử Phi Linh Môn bị đánh trọng thương nằm la liệt dưới đất, ngực loang lổ vết máu.

Trương Minh Đào hét to xông lên:

– Dừng tay!!!

Lục Lâm Thiên nhìn chằm chằm ba mươi người lạ, đẳng cấp Vũ Sĩ, thanh niên đi đầu là Vũ Sư, thực lực cỡ Vũ Sư nhất trọng, mặc hao phục, mặt âm trầm.

Bên cạnh thanh niên Vũ Sư nhất trọng là Vũ Sĩ thất trọng La Sát Môn ngày trước bị Lục Lâm Thiên đuổi đi. Tất cả đệ tử La Sát Môn từ quần áo hay thực lực đều cao hơn Phi Linh Môn một bậc, hèn gì Phi Linh Môn bị ăn hϊếp.

Lục Lâm Thiên khẽ thở dài, đám nhị đại đệ tử La Sát Môn dám tìm tới tận ổ, trưởng lão Phi Linh Môn sợ hãi rụt cổ, cứ tiếp tục thế này sẽ diệt môn.

Thấy đệ tử và Trương Minh Đào, thanh niên tu vi Vũ Sĩ thất trọng ngày hôm đó quay sang nói với thanh niên hoa phục:

– Tam sư huynh, là hai người kia, chính là bọn họ đã gϊếŧ sư đệ!

Thanh niên Vũ Sĩ thất trọng không dám nhìn thẳng mắt Lục Lâm Thiên.

Thanh niên mặc hoa phục La Sát Môn hờ hững nhìn Lục Lâm Thiên, Trương Minh Đào, hỏi:

– Là hai ngươi gϊếŧ người của La Sát Môn ta?

Lục Lâm Thiên không trả lời, nhướng chân mày, lòng thầm lên kế hoạch. Đám đệ tử La Sát Môn này chỉ có thanh niên mặc hoa phục là mạnh nhất, nhưng chỉ cỡ Vũ Sư nhất trọng. Nếu Lục Lâm Thiên gϊếŧ thanh niên mặc hoa phục e rằng La Sát Môn sẽ không bỏ qua, không chừng kéo cường giả đến trực tiếp tiêu diệt Phi Linh Môn. Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu khó tránh khỏi bị La Sát Môn giận chó đánh mèo, sẽ bị gϊếŧ chết, vậy coi như đã trả thù cho Lục Tâm Đồng. Chỉ bằng thực lực hiện tại của Lục Lâm Thiên còn chưa thể để chống lại Hoàng Hải Ba, Chu Ngọc Hậu.

Nghĩ đến kế hoạch có khả năng thành công, Lục Lâm Thiên cười thầm.
Chương 179 Đơn độc khiêu chiến Vũ Sư

Trương Minh Đào nhìn người La Sát Môn, nói:

– Là ta gϊếŧ, La Sát Môn các ngươi khi dễ ta trước, giờ muốn sao?

– Tam sư huynh, gϊếŧ hắn!

– Gϊếŧ phế vật Phi Linh Môn đi!

Thanh niên mặc hoa phục ánh mắt âm trầm nói:

– Không muốn gì, chỉ muốn ngươi chết.

Chưởng ấn ngưng tụ khói đen, ánh sáng chợt lóe dưới chân thanh niên mặc hoa phục, thân hình hóa thành tàn ảnh mơ hồ nhanh như chớp bay hướng Trương Minh Đào. Kình khí cường đại chấn rách dòng không khí vang tiếng xé gió sắc nhọn.

Lục Lâm Thiên biết Trương Minh Đào không đánh lại thanh niên mặc hoa phục. Trương Minh Đào mới là Vũ Sĩ tứ trọng, thanh niên mặc hoa phục là Vũ Sư nhất trọng, cách biệt quá lớn.

Lục Lâm Thiên biến sắc mặt, thả tay Lục Tâm Đồng ra, chân khí bùng phát, hắn lao nhanh tới trước.

Trương Minh Đào nét mặt sa sầm nói:

– Ta liều mạng với ngươi!

Chân khí tuôn ra, Trương Minh Đào đang định liều mạng thì một bóng người áo xanh đáp xuống trước mặt gã.

– Sư huynh lo cho Tâm Đồng đi.

Chợt một tiếng hét to vang lên:

– Lùi lại, La Sát Môn có là gì!

Bóng áo xanh thay đổi thủ ấn, cột nước thô cỡ nắm tay rạch phá dòng không khí bắn thẳng vào thanh niên mặc hoa phục.

– Là đệ tử chưởng môn mới nhận, sao hắn bước ra?

– Chẳng lẽ hắn mạnh hơn đại sư huynh sao? Dám đi lên chịu chết.

– Nhưng lá gan của hắn to thật, dám liều đấu với người La Sát Môn, ta thích!

Bùm!

Thanh niên mặc hoa phục định xử Trương Minh Đào nhưng không ngờ có người đột nhiên ra tay, mặt lạnh băng, mắt tràn đầy tia sáng lạnh. Chưởng ấn thay đổi nghênh đón cột nước.

Hai lực lượng va chạm, cột nước tứ tán, kình khí cường đại thổi quét. Hai bóng người bị chấn lùi lại mấy bước mới ổn định thân hình.

Các đệ tử Phi Linh Môn kinh thán:

– Thực lực thật mạnh!

Tuy bọn họ yếu nhưng ánh mắt không kém, có thể đối kháng một chiêu ngang tài ngang sức với người La Sát Môn, thực lực như thế mạnh hơn đại sư huynh nhiều.

Thanh niên mặc hoa phục ổn định thân hình, nhìn thẳng vào Lục Lâm Thiên, hỏi:

– Ngươi là ai?

Ánh mắt Lục Lâm Thiên nghiêm nghị nói:

– Đệ tử mới của Phi Linh Môn. Phi Linh Môn chúng ta không phải chỗ cho các ngươi giương oai, cút về La Sát Môn đi!

Thanh niên mặc hoa phục sắc mặt âm trầm nói:

– Ngươi đang tự sát đấy!

Chân khí lại bộc phát, hai tay nhẹ vung, một thanh đại đao to bản nằm trong tay thanh niên mặc hoa phục. Đại đao lóe tia sáng lạnh vạch một đường cong chém hướng Lục Lâm Thiên.

Thanh niên mặc hoa phục ở trong cùng thế hệ không yếu, mạnh hơn đệ tử Phi Linh Môn rất nhiều.

Lúc này Lục Lâm Thiên không dám khinh thường, nếu ở trong Sơn mạch Vụ Đô thì hắn không thèm để Vũ Sư nhất trọng vào mắt, gϊếŧ chết thanh niên mặc hoa phục không khó gì, nhưng trong khu vực Phi Linh Môn thì hơi rắc rối. Lục Lâm Thiên không tiện dốc hết sức ra, không phải dùng ba loại Vũ kỹ, hay linh kỹ, Chu Tước quyết.

Cho nên ngay từ đầu Lục Lâm Thiên đã vận dụng Vũ kỹ thủy hệ, giờ hắn chỉ có thể ứng đối bằng Vũ kỹ thủy hệ.

Mọi người thấy thanh niên mặc hoa phục chém đao vào Lục Lâm Thiên, thầm toát mồ hôi lạnh cho hắn. Không biết đệ tử chưởng môn mới nhận có đỡ nổi không.

Ba mươi đệ tử La Sát Môn thì lạnh lùng nhìn. Tam sư huynh là cường giả tuyệt đối trong thế hệ trẻ La Sát Môn, đột phá đẳng cấp Vũ Sư, đủ sức đối phó người Phi Linh Môn.

Chỉ có Vũ Sĩ thất trọng ngày đó thấy Lục Lâm Thiên ra tay là lộ biểu tình khó hiểu. Hôm ấy gã thấy Lục Lâm Thiên sử dụng Vũ kỹ dường như là hỏa hệ, bây giờ là Vũ kỹ thủy hệ, gã chắc chắn mình không bị hoa mắt.

Tốc độ của thanh niên mặc hoa phục rất nhanh, gã bay vọt tới gần Lục Lâm Thiên, trường đao lóe đao quang vàng nhạt chém xuống.

Ngay lúc này Lục Lâm Thiên hành động. Tuy Lục Lâm Thiên không tu luyện Vũ kỹ thân pháp nhưng trong Sơn mạch Vụ Đô tôi luyện nửa năm trời rèn ra tốc độ phản ứng, nhanh nhẹn hơn hẳn thanh niên mặc hoa phục.

Chân khí lóe qua dưới chân Lục Lâm Thiên, hắn lách sang bên cạnh vài bước, vừa vặn thoát khỏi nhát chém của thanh niên mặc hoa phục. Đao quang sắc bén chém xuống ngay trước chóp mũi Lục Lâm Thiên, đao chém mạnh xuống đất rạch một cái khe dài mấy chục thước, cát bụi bay mù mịt.

Cột nước bay ra từ bàn tay Lục Lâm Thiên, dòng không khí cường đại xé rách dòng không khí cùng với tiếng xé gió chói tai kêu vù vù. Cột nước ngưng tụ chiêu thức Nộ Hải Cuồng Khiếu Vũ kỹ hoàng giai sơ giai, uy lực không nhỏ. Lục Lâm Thiên là Vũ Sĩ bát trọng, bó tay bó chân, nếu không dựa vào Vũ kỹ hoàng giai sơ giai thì khó thể đối kháng lại thanh niên mặc hoa phục.

Cột nước đột nhiên công kích làm thanh niên mặc hoa phục ngạc nhiên về tốc độ của Lục Lâm Thiên, cũng cảm giác lực công kích cường đại. Thanh niên mặc hoa phục không dám coi khinh Lục Lâm Thiên nữa.

Thanh niên mặc hoa phục hừ lạnh một tiếng:

– Hừ!

Thanh niên mặc hoa phục nhanh chóng thụt lùi, chân khí vận chuyển dưới chân, nhún mũi chân vọt lên cao né thoát công kích từ Lục Lâm Thiên. Thanh niên mặc hoa phục chém vài luồng đao quang đổ ập xuống đầu Lục Lâm Thiên.

Lục Lâm Thiên đánh ra thủ ấn, ánh sáng màu lam to lớn ngưng tụ trước mặt hắn hóa thành hơi nước dày đặc.

Đao quang chém vào hơi nước gợn sóng, đao quang và hơi nước dây dưa trên bầu trời, tiếng gió rít nổ đì đùng.

Bùm bùm bùm!

Màn nước tan vỡ, đao quang biến mất trong không trung. Thanh niên mặc hoa phục lao xuống dưới, đao quang chém ngang.

Lục Lâm Thiên lùi nhanh, nghiêng người né thoát, chân khí vận chuyển dưới chân, nhún chân lộn người giữa hư không, chân chĩa lên trời, thân hình như chim ó vồ mồi, chưởng ấn lóe ánh sáng lam nhanh như chớp kèm theo kình phong mạnh mẽ vỗ xuống thanh niên mặc hoa phục.

Thanh niên mặc hoa phục lại nhướng mày, dường như cảm thán tốc độ của Lục Lâm Thiên nhanh. Chân khí lại dồn xuống dưới chân, thanh niên mặc hoa phục thụt lùi mấy bước, giơ trường đao chém mạnh đao quang xuống.

Mọi người rất ngạc nhiên, nhất là người Phi Linh Môn. Lục Lâm Thiên và thanh niên mặc hoa phục kịch chiến, chiêu thức tinh diệu chưa từng thấy.

– Đệ tử chưởng môn mới nhận mạnh quá, Vũ kỹ đó chắc cỡ tinh giai trung giai trở lên.

– Ta từng thấy vũ kỹ tinh giai hậu giai, hắn mạnh hơn đại sư huynh nhiều.

– Dạy cho người La Sát Môn bài học đi, bàn nội nó, cho chúng biết Phi Linh Môn không dễ ăn hϊếp! Đánh chết cha nó đi!

Nhiều đệ tử Phi Linh Môn kích động kêu gào, đã bao nhiêu năm rốt cuộc có người trong Phi Linh Môn vùng lên.

Lòng Lục Lâm Thiên chìm xuống thầm nghĩ:

– Gϊếŧ tiểu tử này không dễ.

Lục Lâm Thiên vừa phải giấu giếm thực lực thật sự khó thể gϊếŧ thanh niên mặc hoa phục, hắn phải tìm cách khác.

Hai người đánh nhau kịch liệt, đám nhị đại đệ tử La Sát Môn mở rộng tầm mắt. Lục Lâm Thiên phản ứng nhanh nhạy nhờ vào rèn luyện, hai bên đánh nhau mấy chục chiêu, lại giằng co.

Thanh niên mặc hoa phục nhìn Lục Lâm Thiên, lạnh lùng nói:

– Không ngờ trong Phi Linh Môn còn có đệ tử như ngươi, làm ta rất bất ngờ.

Lục Lâm Thiên nói:

– Vậy sao? Thế thì ngươi cút về La Sát Môn đi.
Chương 180 Làm thịt nó (1)

– Hừ! Cho rằng ta không thể làm gì ngươi sao?

Thanh niên mặc hoa phục lắc mình, chân khí bộc phát chứa khói đen, hai bàn tay gã bao bọc làn khói.

Lục Lâm Thiên nhướng mày nói:

– Độc chưởng?

Thanh niên mặc hoa phục toát ra mùi nồng nặc khó ngửi chắc là khí độc, nhìn bàn tay gã có lẽ dính dáng đến chất độc.

Lục Lâm Thiên không để bụng. Khí độc trên người thanh niên mặc hoa phục rất nhạt, yếu hơn Phệ Huyết Hóa Cốt đan mà lão độc vật Thôi Hồn Độc Suất cho hắn nhiều. Có Tiểu Long ở đây, Lục Lâm Thiên không sợ chút chất độc này.

Khuôn mặt thanh niên mặc hoa phục cũng tràn các sợi tơ đen, gã hét to một tiếng:

– Độc Sa Chưởng!

Kình khí bá đạo, mùi gay mũi, chưởng vỗ ra.

Chưởng ấn đè ép không gian làm dòng không khí rít gào. Đám người vây xem cảm thấy tim đập nhanh, lực lượng cuồng bạo thoáng chốc đè xuống.

Mắt Lục Lâm Thiên lạnh băng:

– Đến đây!

Lục Lâm Thiên biết thanh niên mặc hoa phục sắp dốc hết sức, hắn gầm lên, chân khí bộc phát từ cơ thể hắn dựng màn nước khổng lồ trước mặt.

Cùng lúc đó, vạt áo xanh không gió tự bay, khí thế tăng vọt, màn nước trước mặt Lục Lâm Thiên xoay tròn. Màn nước xoay tít bắn giọt nước tung tóe, nó như áng mây khổng lồ hóa thành sóng nước to trăm thước. Uy thế mạnh hơn cả thanh niên mặc hoa phục lan tràn bốn phía.

– Đây là Vũ kỹ gì? Mạnh quá.

– Là Vũ kỹ hoàng giai hay tinh giai cao giai?

Đám người Phi Linh Môn trợn mắt há hốc mồm nhìn Lục Lâm Thiên ngưng tụ vòng xoáy nước khổng lồ trên bầu trời. Đệ tử Phi Linh Môn chỉ tu luyện Vũ kỹ thần giai, chỉ đệ tử thân truyền được tu luyện tinh giai, hơn nữa là Vũ kỹ tinh giai đê giai. Bọn họ chưa từng thấy Vũ kỹ nào mạnh mẽ như vậy.

Xoẹt!

Chưởng ấn màu đen của thanh niên mặc hoa phục giáng xuống nước xoáy, chấn sóng nước lắc lư sắp tán đi.

Lục Lâm Thiên đẩy thủ ấn:

– Nộ Hải Cuồng Khiếu, bạo!

Chân khí lại bùng nổ, vòng xoáy xoay tít chợt co bóp đầy tiết tấu như đang uấn nhưỡng cái gì.

Bùm bùm bùm!

Tiếng nổ quanh quẩn trong sân, vòng xoáy to lớn nổ tung, bọt nước bắn ra bao phủ phạm vi mấy trăm thước rồi tan biến giữa hư không.

Lực lượng cuồng bạo xới tung mặt đất, tùy thời tan biến. Một bóng người bị đánh văng ra xa hơn chục thước té cái bịch xuống đất, miệng hộc máu, là thanh niên mặc hoa phục.

Lục Lâm Thiên thụt lùi mấy bước, huyết khí sôi trào. Nếu không nhờ lực phòng ngự cường đại của thân thể thì mới rồi Lục Lâm Thiên đã bị thương. Thanh niên mặc hoa phục là Vũ Sư nhất trọng mạnh hơn Lục Lâm Thiên nhiều.

Đệ tử Phi Linh Môn giật mình nhìn, không nói nên lời. Đệ tử chưởng môn mới nhận thật là quá mạnh.

– Chết đi!

Lục Lâm Thiên biến mất tại chỗ, xông tới hướng thanh niên mặc hoa phục bị thương nặng. Nếu Lục Lâm Thiên gϊếŧ thanh niên mặc hoa phục thì La Sát Môn sẽ nổi giận, lúc đó Phi Linh Môn tàn đời, Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu khó thoát khỏi La Sát Môn trả thù.

– Dừng tay!

Một bóng người lao nhanh ra đáp xuống cạnh thanh niên mặc hoa phục, vầng sáng lam bao bọc toàn thân.

Lục Lâm Thiên thu về thế công:

– Hoàng Hải Ba!

Người đến là Hoàng Hải Ba, trưởng lão Phi Linh Môn.

Hoàng Hải Ba lạnh lùng nhìn Lục Lâm Thiên:

– Ngươi muốn làm gì?

Lục Lâm Thiên hét to:

– Hoàng trưởng lão, La Sát Môn tìm đến tận cửa kiếm chuyện, chẳng lẽ không nên dạy cho bọn họ bài học sao? Muốn tất cả người Phi Linh Môn chúng ta làm con rùa rút đầu sao? Dù chúng ta không đủ mạnh nhưng có thể liều mạng, còn hơn uất ức mặc người khi dễ, nhục nhã.

Lục Lâm Thiên cố ý nói to cho đệ tử Phi Linh Môn nghe thấy.

Quả nhiên đám đệ tử bình thường la lên:

– Cho người La Sát Môn biết mùi đi, làm thịt nó!

– Phi Linh Môn chúng ta không dễ bị ăn hϊếp!

Hôm nay khó khăn lắm mới thấy người La Sát Môn bị đánh, làm bọn họ hết giận, thường có nhiều đệ tử Phi Linh Môn bị ăn hϊếp.

Chu Ngọc Hậu bước ra:

– Lùi xuống hết, nếu không sẽ chịu phạt môn quy!

Trịnh Anh cũng đến, nàng ngạc nhiên nhìn Lục Lâm Thiên, mới rồi nàng có thấy cảnh chiến đấu.

Đám đệ tử bình thường của Phi Linh Môn nhìn Hoàng trưởng lão lại quay sang ngó Lục Lâm Thiên, e ngại môn quy nên đành ủ rũ lui xuống. Hình phạt môn quy không dễ chịu.

Nhiều đệ tử La Sát Môn nâng thanh niên mặc hoa phục dậy, nói với đám người Hoàng trưởng lão:

– Phi Linh Môn các ngươi thật to gan, dám làm bị thương tam sư huynh chúng ta, La Sát Môn sẽ không tha cho các ngươi!

Trịnh Anh trừng đám người La Sát Môn, nhướng mày nói:

– Mang người của các ngươi cút mau, không thì ta sẽ không khách sáo với các ngươi!

Trưởng lão Phi Linh Môn đã nói đến thế thì đám người La Sát Môn nghẹn lời, cộng với vừa rồi bị chèn ép sĩ khí. Bọn họ hung tợn trừng mắt dọa Lục Lâm Thiên và đám đệ tử Phi Linh Môn, sau đó dìu thanh niên mặc hoa phục hốt hoảng chạy đi.

Lục Tâm Đồng tới bên cạnh Lục Lâm Thiên, hỏi:

– Ca ca có sao không?

Cảnh tượng vừa rồi làm Lục Tâm Đồng rất rung động. Từ giây phút này trong đầu Lục Tâm Đồng chỉ có một ước muốn là về sau sẽ trở thành cường giả giống như ca ca.

Lục Lâm Thiên dắt tay Lục Tâm Đồng, nói:

– Ta không sao.

Hoàng Hải Ba nhìn Lục Lâm Thiên, lạnh lùng hỏi:

– Ngươi tên là gì? Rốt cuộc là ai?

Lục Lâm Thiên lạnh nhạt nói:

– Hoàng trưởng lão, đệ tử tên Lục Lâm Thiên, là đệ tử sư phụ mới nhận, vừa nãy nói rồi.

Chu Ngọc Hậu quát to:

– Nực cười, ngươi vừa thi triển Vũ kỹ không phải của Phi Linh Môn ta, còn dám nói là đệ tử được chưởng môn thu?

Lục Tâm Đồng ngước lên nói:

– Hai vị trưởng lão, ca ca thật sự là đệ tử do phụ thân thu, Tâm Đồng chính mắt thấy. Phụ thân kêu ca ca chăm sóc cho Tâm Đồng.

Trịnh Anh góp lời:

– Hai vị sư huynh, Tâm Đồng đã nói vậy thì sẽ không sai.

Trịnh Anh hỏi Lục Lâm Thiên:

– Lục Lâm Thiên, trước kia ngươi thuộc môn phái nào? Ngươi vừa thi triển Vũ kỹ là sư huynh dạy cho ngươi hay trước kia tự học?

– Trịnh trưởng lão, đệ tử tên Lục Lâm Thiên, vừa mới thi triển Vũ kỹ là trước kia vô tình học được, không môn không phái. Tình cờ gặp sư phụ trong Sơn mạch Vụ Đô, sư phụ nói tư chất của ta thượng thưa, là kỳ tài tu luyện hiếm có nên kiên quyết nhận ta làm đồ đệ, cho nên ta bái sư. Ai ngờ sau đó sư phụ...

Lục Lâm Thiên thở dài, lòng cũng thầm cảm thán. Lục Lâm Thiên định gϊếŧ thanh niên mặc hoa phục nhưng Hoàng Hải Ba đột nhiên xuất hiện phá hỏng mọi kế hoạch của hắn.

Nghe Lục Lâm Thiên tự biên tự diễn làm Lục Tâm Đồng phì cười.

– Ngươi là đệ tử do sư huynh nhận tất nhiên là đệ tử của Phi Linh Môn, Phi Linh Môn rất yếu cộng với sư phụ của ngươi...

Trịnh Anh khẽ thở dài:

– Sau này ngươi bớt chọc vào rắc rối đi. Không phải Phi Linh Môn chúng ta mặc người ăn hϊếp mà chỉ vì chúng ta quá yếu, có gì sơ sẩy là Phi Linh Môn sẽ gặp họa mất.

Lục Lâm Thiên nói:

– Đệ tử biết.

Lục Lâm Thiên công nhận đúng là Phi Linh Môn yếu xìu, có thể cắm rễ ở biên giới Cổ vực mà chưa bị tiêu diệt đã là kỳ tích.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK