Mục lục
Nam Thần Nhà Tôi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 27: BÀ GIÀ ĐANG MẮNG AI?

“Không có, nó có thể là một món quà từ khách hàng.” Dương Yến nói lời cảm tạ với đồng sự, tươi cười nhẹ nhàng.

Đó vẫn là cô có khả năng khôn khéo, như thể không có gì thay đổi.

Sau khi đến trước bàn văn phòng, Dương Yến nhìn thấy một bó hoa sơn trà trắng tinh khiết trên bàn, hương thơm thật quyến rũ, bên cạnh còn có một món quà tuyệt đẹp, tay và chân của cô dần dần trở nên lạnh lẽo.

Chỉ có người đó biết cô thích hoa sơn trà.

Có một tấm thiệp màu hồng nhạt kẹp trong bó hoa sơn trà, Dương Yến rút nó, mở nó ra.

My love mylife

Chữ viết bằng tiếng Anh mềm mại giống như nước chảy, nét chữ rất đẹp, Dương Yến có thể nghĩ về khuôn mặt của Hứa Cung Diễn với một nụ cười tao nhã khi anh ấy viết chữ, cùng với tư thế khi viết.

Mới cách bao lâu đâu chứ, Hứa Cung Diễn đã hiểu cô một cách cẩn thận, còn kém người đưa tới lễ vật hoa cùng hoa sơn trà, mục đích của anh ta đến đây là để trả thù cô, hay còn nguyên nhân gì khác?

Hôm sau, Dương Yến đến công ty thì vừa lúc đụng phải Phương Dịch Chung.

Sắc mặt Phương Dịch Chung thật không tốt, thực tế gặp cô thì trừng mắt với cô, rất có ý muốn bóp chết cô.

Trong lòng Dương Yến cười lạnh.

Kể từ khi nghe được cuộc thảo luận giữa Tần Mai Nghi và Phương Dịch Chung trong tolet, cô ta không chỉ hủy hoại danh tiếng của mình mà còn khiến cô đi ra khỏi nhà, cô không có lưu luyến gì với Phương Dịch Chung rồi.

Cô không có gì không đúng, chỉ là hành động trước so với bọn họ, tự bảo vệ mình mà thôi.

Mấy người cùng nhau vào thang máy.

Dương Yến đứng bên cạnh Phương Dịch Chung, cô ân cần mở miệng hỏi: “Phó quản lí, sắc mặt anh không tốt, ngã bệnh sao?”

Phương Dịch Chung nghiêng đầu, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào Dương Yến.

Người phụ nữ này lên kế hoạch cho tất cả mọi thứ, cho anh thấy Tần Mai Nghi ngủ với những người đàn ông khác, còn dám nói điều như vậy!

Hay là nói, trước kia Dương Yến nhẫn nhục chịu đựng đều là giả, bây giờ mới là khuôn mặt thật của cô ta?

Phương Dịch Chung tới gần Dương Yến, dùng âm thanh chỉ hai người nghe được nói: “Dương Yến, em muốn ly hôn phải không? Ông đây không ly hôn, còn muốn làm chết em!”

Dương Yến nhìn vào sắt mặt xấu xí vặn vẹo dữ tợn của người đàn ông, và cảm thấy buồn cho chính mình.

Sau khi kết hôn với Phương Dịch Chung, ngoại trừ hai người không thể cùng phòng, cô vì Nhà họ Phương bỏ ra rất nhiều, anh ta ngoại tình, cô chỉ vạch trần bề bối của bọn họ thôi, anh lại tuyên bố muốn cô sống không yên.

Dương Yến nói: “Anh ngoại tình trước, không ly hôn, chúng ta liền gặp ở tòa án.”

“Tôi ngoại tình hả?” Phương Dịch Chung cười ha ha, đôi mắt đầy sự khinh bỉ: “Cô thấy được rồi, có chứng cớ thì sao? Tôi con mẹ nó còn muốn tố cáo cô tội lừa gạt, gạt tôi nói rằng cô đang mang thai!”

Bộ dạng Phương Dịch Chung nắm chắc thắng lợi trong tay, như thể Dương Yến hoàn toàn không thể nắm được tay cầm của anh ta.

Dương Yến sao lại không biết, những ký giả ở khách sạn kia là Phương Dịch Chung mời, anh chi một khoản tiền, có thể lấy lại tất cả phim ảnh, bịt miệng các phóng viên.

Chính là, Phương Dịch Chung anh không nghĩ tới, tôi cũng có sắp xếp một phóng viên đi vào chứ?

Bất quá bây giờ không phải là lúc để phơi bày chúng ra trước ánh sáng.

Dương Yến biết rõ, Tần Mai Nghi không chỉ có thông minh còn ghi thù, lúc này việc đưa mọi thứ ra ngoài, có thể rất nhanh bị cô ta xử lý, cô phải đợi Tần Mai Nghi ra tay rồi mới tính.

Nghĩ tới những thứ này, Dương Yến cũng không nói lời nào, chỉ mím đôi môi đỏ mọng của mình, mắt nhìn phía trước, Phương Dịch Chung nhìn bộ dáng cô bình tĩnh tự nhiên, lông tóc dựng đứng.

Anh cảm giác, cảm thấy Dương Yến không đúng, nói không nên lời rằng cái gì không đúng.

Dương Yến không có để Phương Dịch Chung trong lòng, hoặc là nói, hoàn toàn chán nản khi nhìn thấy những tin nhắn kia rồi.

Sau khi rời khỏi Nhà họ Phương, Dương Yến một mực ở khách sạn, nhưng cô không thích khách sạn cũ, khi rảnh rỗi tìm phòng ở các ứng dụng khác nhau, vừa vặn Quách Nhược Linh gọi điện thoại tới.

Dù sao cũng là em gái ruột, Dương Yến muốn nói rõ chuyện ly hôn với em, Quách Nhược Linh còn hưng phấn hơn so với cô, biết được cô đang tìm phòng ở, buổi chiều liền cho chuyển phát tới một chìa khóa cho Dương Yến.

Chỗ ở bên kia Vịnh Hành Thủy, cách Phương Thị không xa, là một khu dân cư cao cấp.

Quách Nhược Linh nói là một người bạn của cô, bởi vì người bạn này đi nước ngoài, cô ấy đã nhờ bạn mình đến ở, tiền thuê hàng tháng là ba mươi ngàn, Dương Yến cảm giác, cảm thấy không có chuyện tốt như vậy.

Quách Nhược Linh luôn mãi cam đoan với cô, còn cung cấp các loại giấy chứng nhận và chứng minh thư của người bạn, lúc này Dương Yến mới tin, trong kỳ nghỉ cuối tuần, cô chuyển mọi thứ đến vịnh Hành Thủy.

“Chính là nhà này, các vị vất vả rồi.”

Vì có nhiều thùng đựng sách, Dương Yến đã yêu cầu người dọn nhà giúp khuân lên lầu, những thứ đồ nhỏ còn dư lại thì cô tự mình đem lại, thùng giấy đựng khá nặng.

Sau khi thang máy mở cửa, giọng nói nũng nịu của một cô gái truyền ra.

Dương Yến nghe thấy giọng nói rất quen thuộc, vội vàng nhìn lên, chỉ thấy Phương Tinh Nghị và Tưởng Song Kỳ đang đứng trong thang máy, hai người trai tài gái sắc, đứng cùng một chỗ hết sức xứng đôi.

Phương Tinh Nghị nhìn thấy Dương Yến bên ngoài trước, khẽ nhướn mày, trầm thấp ân cần thăm hỏi một tiếng: “Cô Dương.”

“Tổng giám đốc Phương.”

Thang máy bên cạnh phải chờ ba phút, và khi thang máy mở ra, Dương Yến đã bước vào đó, ngẫm lại cô cũng không sai, tại sao phải tránh né?

“Hừ!” Ngược lại Tưởng Song Kỳ nghiêm mặt xuống, cô chưa quên bởi vì người phụ nữ này, ngày đó ở trước mặt mọi người trong trường quay, làm cho cô bị mất hết mặt mũi!

Nhìn thoáng qua Dương Yến, Tưởng Song Kỳ trào phúng: “Vịnh Hành Thủy chính là một khu dân cư cao cấp, cô chính là một nhân viên của Phương Thị, lại có thể vào ở, rất có tiền sao!”

“Có ai nói nhân viên nhỏ của Phương Thị thì không thể ở khu dân cư cao cấp này sao?” Dương Yến bĩu môi, cô cũng không phải cái bánh bao mềm tùy ý Tưởng Song Kỳ vo bóp: “Tháng trước đầu tư cổ phiếu bán lời không ít, nhìn trúng hoàn cảnh nơi này, thấy thanh tĩnh, không nghĩ tới không bằng trong tưởng tượng của tôi.”

Đầu tiên là Tưởng Song Kỳ sững sờ.

Chờ kịp phản ứng, biết rõ Dương Yến chửi mình gây huyên náo thì thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Bà già này vừa mới mắng tôi có phải không? Bà lập lại lần nữa!”

Dương Yến bình tĩnh nói: “Bà già mắng ai?”

“Bà già mắng cô!”

Dương Yến ồ một tiếng, mặt mũi tràn đầy mỉm cười, khóe miệng Phương Tinh Nghị bên cạnh cũng kéo ra.

“Cô cô cô…” ý thức mình bị chơi lại một vố, Tưởng Song Kỳ tức muốn khóc, dậm chân một cái, ủy khuất lôi kéo tay Phương Tinh Nghị: “Anh Nghị cô ta bắt nạt em.”

Phương Tinh Nghị chỉ bước vào đó, thản nhiên nói: “Trong thang máy ít nói chuyện.”

Tưởng Song Kỳ mím môi.

Rất nhanh, thang máy đã đến tầng hai mươi sáu, Dương Yến ôm lấy thùng giấy để ra khỏi thang máy, Tưởng Song Kỳ xem bộ dáng cô cố hết sức, rất nhanh duỗi chân ra.

Dương Yến bị mất trọng tâm, người với thùng giấy bổ nhào sang bên cạnh, thang máy vốn không lớn, Phương Tinh Nghị sợ đầu cô đập vào thang máy, sắc mặt có chút thay đổi, đưa tay giữ vững thùng giấy.

Mặc dù như vậy, bởi vì cả người cô đập tới, thùng giấy không khỏi đụng vào trong lòng ngực của anh, vịn lấy thì vừa vặn đụng phải cổ tay của cô, hơi ấm, trắng nõn, còn có một mùi thơm chanh nhẹ nhàng.

Phương Tinh Nghị thoáng cái nghĩ đến đêm kia ở khách sạn liền cau mày thật chặt, tị hiềm bình thường, rất nhanh chóng lợi dụng thùng giấy để Dương Yến thuận tiện vịn vào: “Cô Dương, đứng vững.”

Sắc mặt Dương Yến cũng xấu hổ.

Trước khi cô có thể làm bất cứ điều gì, một đôi tay đưa ra, đẩy mọi người ra.

“Cô đang làm gì vậy? ban ngày ban mặt lại đi quyến rũ người ta là sao?” Tưởng Song Kỳ làm sao cũng không ngờ được sự việc thành như thế, đưa người ta vào đúng trong vòng tay của Phương Tinh Nghị, hận không thể dùng ánh mắt giết Dương Yến.

“Cô Tưởng, đôi mắt của cô có vấn đề không?” Dương Yến trêu chọc nói: “Nếu như đây coi như là quyến rũ, tôi sợ không ai trên đường dám làm việc tốt, vì sợ bị nhầm là” dụ dỗ “.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK